Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2581: CHƯƠNG 2580: ĐÁM ĐÔNG? (2)

Đám đông? (2)

Đương nhiên, trừ Cấm Linh ra, có lẽ còn có một cách cũng coi như là cách, đó chính là tiêu hao, tiêu hai linh lực của đối phương trước.

Mà hiện tại, sức mạnh của Diệp Thiên Dật...

Ầm ầm ầm...

Hắn chủ động lao về phía Cổ Vân, hai người lại giao chiến lần nữa.

"Ôi trời, Cổ Vân bị Diệp Thiên Dật khống chế rồi à?"

"Ta không nhìn nhầm chứ? Diệp Thiên Dật thật sự kiểm soát được Cổ Vân rồi. Ôi trời! Tình huống gì đây?"

"Sao tên Diệp Thiên Dật này càng đánh càng hăng thế?"

"..."

"A..."

Cổ Vân thở hổn hển, đòn tấn công đã không còn trình tự.

Trong đại điện.

Gia chủ nhà họ Cổ cau mày.

Sao con trai hắn ta lại bị tên Diệp Thiên Dật này đàn áp thế chứ?

Chuyện này không khoa học chút nào.

"Đây... khó bề tưởng tượng chứ nhỉ?"

"Rốt cuộc tên Diệp Thiên Dật này là Đồ đằng thế nào? Cảm giác đây chính là hiệu quả Đồ đằng hắn mang đến, nếu không thì hắn đã thua từ lâu."

"Sức mạnh ngay từ đầu cho đến bây giờ, hắn đã thăng cấp quá nhiều, lẽ nào Đồ đằng này của hắn là một hiệu quả càng chiến càng hăng?"

"..."

Ầm...

Sau đó, nắm đấm của cả hai va vào nhau.

Răng rắc...

Lần này, cuối cùng cánh tay của Cổ Vân truyền đến âm thanh gãy lìa.

Cánh tay của võ giả bị đứt toạc cũng chẳng phải chuyện to tát gì.

"A..."

Cổ Vân kêu gào thảm thiết.

"Cổ thiếu, cái này thì có đau đớn gì, không cần phải hét to lên như vậy đâu."

Diệp Thiên Dật nói xong, quét ngang qua cơ thể hắn ta, trực tiếp đuổi hắn ta ra khỏi võ đài.

Đám đông:?

"Ôi trời!"

Cổ Vân kia nằm mọp dưới đất, sau đó che cánh tay và đứng dậy.

Sau đó, hắn ta liếc nhìn xung quanh.

Hắn ta đã rời khỏi võ đài...

Cổ Vân: ?

Đám đông: ?

Tất cả đều ngỡ ngàng.

Tất cả đều ngạc nhiên.

Cách...

Bỗng chốc, toàn bộ học viện Võ Thần đều ngạc nhiên và xôn xao.

"Woa woa woa! Diệp Thiên Dật ngầu thật. aaa..."

"Mẹ nó! Hắn cũg đánh thắng Cổ Vân à. Mẹ nó! Sao có thể lợi hại đến vậy? Ngầu quá đi."

"Ta thích hắn quá đi thôi. Ư ư ư..."

"Ôi trời! Vậy cũng mạnh mẽ quá rồi ư? Đây thật sự là những gì võ giả hiện nay có thể làm được hay sao?"

"..."

Đám con gái thật sự không nhịn được, từ từ hét lên.

Mà có một số thậm chí trực tiếp xông lên võ đài, vây quanh Diệp Thiên Dật.

Những người khác thì tỏ ra ngơ ngác.

"Ta nhớ... lúc nãy Giang Hạo kia còn muốn đánh một trận với Diệp Thiên Dật phải không? Bây giờ chắc hắn ta cảm thấy may mắn vì mình không đánh với Diệp Thiên Dật?"

"Cổ Vân trạng thái đầy đủ cũng thua Diệp Thiên Dật, Giang Hạo hắn ta dựa vào gì mà có thể thắng Diệp Thiên Dật? Cũng có nghĩa là, Diệp Thiên Dật quả thật mạnh hơn Giang Hạo, cũng mạnh hơn Cổ Vân. Chí ít Cổ Vân chắc dùng sức mạnh cơ bản có thể vận dụng, Diệp Thiên Dật vẫn chiến thắng hắn ta."

"Tuy không dùng linh khí, dùng linh khí thì sức chiến đáu của nhiều người sẽ cao hơn, nhưng... đây đã đủ phô trương lắm rồi."

"Ừng ực..."

Đám đông xôn xao cả lên.

Đám thiên tài ẩn thế kia, ai nấy đều tỏ ra chán chường.

Nét mặt cực kỳ khó coi.

Lại nhớ lúc họ đến thì mặt mày hồng hào, dáng vẻ tự tin tràn trề.

Đây quả là một kiểu châm biếm.

Họ tới để khiêu chiến với đám thiên tài của học viện Võ Thần.

Không ngờ một đám thiên tài bọn họ, từ Thất Phách cảnh tới Chân Thần cảnh ngũ giai rồi lại đến Chân Thần cảnh lục giai, bị một người ngược đãi cả rồi!

Quan trọng là người này chỉ là một Thất Phách cảnh nhất giai.

Đúng là không hợp lẽ thường.

Y Thất Nguyệt ngước đôi mắt xinh đẹp nhìn Diệp Thiên Dật.

Quá mạnh mẽ, quá mạnh mẽ!

Tên Diệp Thiên Dật này đúng là mạnh thật.

Aaa...

"Anh Thiên Dật, ngươi ngầu thật."

Long Bảo Nhi kích động xông về phía Diệp Thiên Dật.

"Thật lợi hại."

Y Nhân Tuyết trầm ngâm một tiếng.

Dao Tịch cũng gật đầu.

Tiêu Tích Linh ngước đôi mắt xinh đẹp nhìn Diệp Thiên Dật.

Thời gian lâu dài, hắn chắc chắn là nhân vật gánh danh tiếng cho toàn bộ Đại lục.

Đôi mắt xinh đẹp của Lưu Ly Vũ nhìn Diệp Thiên Dật.

Hắn thật mạnh.

"Ôi trời, Diệp ca cũng phô trương quá rồi."

Ngô Nhất ngạc nhiên.

Ánh mắt của Gia Cát Văn nhìn Diệp Thiên Dật.

"Đúng là có chút phô trương."

"..."

Long Bảo Nhi tiến vào vòng vây của đám con gái quanh Diệp Thiên Dật, sau đó bám lấy và ôm lấy cánh tay của Diệp Thiên Dật.

"Anh Thiên Dật, ngươi ngầu thật nha."

Long Bảo Nhi sùng bái lên tiếng.

"Vù..."

Diệp Thiên Dật thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười nói: "Giờ ngươi mới biết hả?"

"Hi hi hi, hôm nay cảm giác ngươi rất là đẹp trai nha."

Bên này cười vui vẻ, bên dưới âm khí nặng nề.

Còn có Hình Trần, hắn ta đã không cần phải lên nữa.

Cho dù đánh, cũng phải đợi khi Diệp Thiên Dật khôi phục trạng thái toàn thịnh thì mới có thể đánh được.

"Thật sự không đánh lại hay sao?"

Hình Trần vừa hỏi vừa đi tới chỗ của Cổ Vân.

"Năng lực của hắn quá vô lại, ta cũng dùng bí kíp Cổ Tộc, cũng không phá được Bất Động Như Núi của hắn, ta còn có cách gì chứ?"

Nét mặt của hắn khó coi.

Mất mặt bản thân đến cả nhà.

"Điều quan trọng là sức chiến đấu của hắn ngày càng không ngừng thăng cấp theo thời gian, thậm chí thăng cấp đến mức còn mạnh hơn cả trình độ của ta. Nếu không thì làm sao ta cũng không thể thua hắn được."

Hình Trần cau mày.

"Chuyện này đúng là không hợp lẽ thường..."

"Mẹ nó!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!