Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2582: CHƯƠNG 2581: HẠ ĐỘC

Hạ độc

Cổ Vân chửi đổng.

"Thật là mất mặt bản thân và cả nhà. Người này chắc chắn còn khó đánh hơn những người kia."

Cổ Vân vì thể diện của mình, sau đó ngẫng đầu lên nhìn Diệp Thiên Dật.

"Diệp huynh, ngươi quả thật rất lợi hại. Sau này có cơ hội, chúng ta dùng kiếm so tài thử xem."

Câu nói của hắn ta coi như khá là khéo léo, ngụ ý chính là ta thua ngươi như vậy chẳng qua là vì chưa dùng kiếm mà thôi.

Tuy ngươi cũng có thể dùng kiếm, nhưng đối với chuyện ngươi chỉ thăng cấp sức chiến đấu, mà đối với Cổ Vân ta thì là một sự thay đổi hoàn toàn về chất.

Hắn ta đã quen với năng lực của Diệp Thiên Dật.

Sau này muốn đối phó hắn, có rất nhiều cách. Mà cách đơn giản nhất hết thảy chính là mang theo một linh khí của Cấm Linh.

Tuy nói Cấm Linh kiểm soát bất kỳ võ giả nào, nhưng đối với rùa rụt cổ như Diệp Thiên Dật thì chắc chắn là khống chế lớn nhất.

"Được."

Diệp Thiên Dật cũng chưa nói gì nhiều, thản nhiên đáp lại.

"Chúng ta đi!"

Cổ Vân che một cánh tay, sau đó quay người bước đi!

Hắn ta tự tin tràn trề đến đây nhưng lại chán chường bỏ đi.

Thiên tài của gia tộc ẩn thế hôm nay sẽ thành trò cười.

Còn Diệp Thiên Dật, chỉ một cuộc chiến đã nổi danh.

"Mạnh nha!"

Y Thất Nguyệt chạy tới bên cạnh Diệp Thiên Dật, khoát cánh tay hắn ta và cười híp mắt rồi nói.

Tiền thưởng của nàng ta, tuyệt!

Tiền thưởng quan trọng, nhưng thể diện quan trọng hơn.

Diệp Thiên Dật là học trò của nàng ta. Hắn mạnh như thế, Y Thất Nguyệt cũng có thể diện.

"Đều nhờ giáo viên tiên nữ dạy giỏi."

Diệp Thiên Dật cười nói.

"Ừm, biết ăn nói đấy."

Y Thất Nguyệt hài lòng gật đầu.

"Đi nghỉ ngơi đi, một lúc nữa ta nhờ Bảo Nhi mang trà sâm trăm năm cho ngươi, từ từ bồi bổ."

"Ngươi rộng rãi vậy ư?"

Y Thất Nguyệt mỉm cười và gật đầu: "Bổn tiên nữ hẹp hòi lúc nào?"

"Xem ra kiếm được không ít nhỉ."

Sau đó, Diệp Thiên Dật rời khỏi đó.

"Xì."

Y Thất Nguyệt trợn mắt.

Quân Thương Hải, Quân Lan Hải, Diệp Phàm và những người khác đều chăm chú nhìn Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật còn đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng của họ.

Họ đối mặt Cổ Vân này cũng chưa chắc dám nói là thắng cuộc, không ngờ hắn lại thắng.

"Đây quả thật là một đối thủ mạnh mẽ không thể coi thường. Danh tiếng của hắn và thực lực của hắn quả thật tương thích nhau."

Quân Lan Hải trầm ngâm lên tiếng.

"Chúng ta phải chuẩn bị nghĩ cách đối phó hắn mới được."

Người xưa có câu, biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Cho tới hôm nay, họ hiểu rất nhiều về năng lực của Diệp Thiên Dật. Chắc hắn đã ra át chủ bài rồi.

Tới lúc đó, họ hỏi Cổ Vân chi tiết liên quan Diệp Thiên Dật, vậy thì hắn ở trước mặt họ chính là một sự tồn tại hoàn toàn rõ ràng.

Khi một võ giả bị một võ giả khác thấu hiểu, sức chiến đấu coi như suy yếu mất 20%.

Tần Lạc Phong và Ứng Vô Văn đi tới đó.

"Tên Diệp Thiên Dật này, thật là mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của ta."

Ứng Vô Văn nói.

"Đúng vậy. Nhưng chẳng mấy chốc hắn sẽ sớm trở thành dĩ vãng."

Đôi mắt của Tần Lạc Phong loé lên tia hung ác.

Ứng Vô Văn nhìn hắn ta.

"Ta vẫn đang lo, y thuật của hắn cũng cao cường, lỡ như..."

"Không có lỡ như. Nếu Huyền Thiên Kim Thiềm là độc không chết người thì không còn gọi là Huyền Thiên Kim Thiềm. Toàn bộ Đại lục cơ bản không ai có thể giải loại độc này. Huống hồ, thông qua các khác để nuôi Huyền Thiên Kim Thiềm, độc tính đã xảy ra thay đổi khôn lường, cơ bản không cách nào nghĩ ra."

"Vậy rốt cuộc ngươi hạ độc thế nào đây?"

Ứng Vô Văn nhìn sang Tần Lạc Phong.

"Hạ độc tên Diệp Thiên Dật này, độ khó cũng lớn. Vả lại chúng ta thì... trừ phi người thân bên cạnh hắn chính tay hạ độc hắn thì mới có thể khiến hắn trúng chiêu, nếu không thì..."

Ánh mắt của Tần Lạc Phong đã nhìn sang Long Bảo Nhi đang bưng trà sâm đi tới.

"Ứng huynh, không phải thời cơ hạ độc hoàn mỹ đã tới rồi sao?"

Khoé miệng của Tần Lạc Phong khẽ nhếch lên.

"Ý ngươi là, hạ độc trong trà sâm của Diệp Thiên Dật?"

"Trà sâm của cô Y Thất Nguyệt, Long Bảo Nhi chính tay mang đi, độc của Huyền Thiên Kim Thiềm không màu không mùi không hình dạng, ngươi cảm thấy tên Diệp Thiên Dật này có thể thoát được kiếp này sao?"

Khoé miệng của Ứng Vô Văn cũng giương lên nụ cười mỉa mai.

"Chỉ sợ, Diệp Thiên Dật không uống thôi."

Sau đó, Tần Lạc Phong và Ứng Vô Văn đi tới.

"Bảo Nhi."

Long Bảo Nhi chớp chớp đôi mắt nhìn họ.

"Có chuyện gì sao?"

"Trà sâm thơm thật, có thể cho ta uống thử được không?" Tần Lạc Phong cười nói.

"Không được, đây là chị Thất Nguyệt cho anh Thiên Dật, hai ngươi cũng là đỉnh cấp thiên tài, đâu có thiếu trà sâm này."

Long Bảo Nhi nói.

Tần Lạc Phong cười: "Bọn ta không thiếu nhưng trà sâm của cô Y Thất Nguyệt xinh đẹp pha thì ý nghĩ khác hẳn nha."

Cái miệng nhỏ của Long Bảo Nhi hé mở.

"Không phải ngươi thích chị Thất Nguyệt đấy chứ?"

"Ha ha ha, gái đẹp thìai mà không thích, hay là... đưa ta trà sâm đi."

"Không được."

Long Bảo Nhi từ chối.

"Được rồi được rồi, ta nói đùa thôi. Nếu không cho thì thôi, đúng rồi, lỡ như Diệp huynh không uống... ngươi lại bưng qua đây cho ta, ngươi thấy sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!