Nghĩ cách giết Trương Môn chủ
Hình như Thiên Quỷ môn có hai viên, một viên trong đó đã cho Trương Môn chủ, không sai đâu! Tân tôn giả, quan hệ giữa ngươi và Trương Môn chủ tốt như vậy, nếu muốn dùng Bích Huyết Độc Linh Đường, hoặc Trương Môn chủ thật sự sẽ cho ngươi."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Không ngờ, thật sự vẫn có thu hoạch.
"Ừm, vậy ta đi tìm Trương Môn chủ nói chuyện thử xem. Chuyện này không cần nói với người khác, sợ có người nghĩ nhiều."
"Rõ!"
Sau đó, Diệp Thiên Dật bèn trở về môn thứ tám.
Không ngờ cấp trên của mình cũng có thứ mà hắn cần.
"Trương Môn chủ, vậy thì đừng trách ta."
Diệp Thiên Dật trở về trong sân, lộ ra nụ cười xấu xa.
Hành động tiếp theo rất đơn giản, giết chết Trương Môn chủ.
Tu vi của hắn ta chắc chưa tới bán thần.
Giết chết một sự tồn tại chưa tới bán thần, là rất khó khăn, nhưng đối với Diệp Thiên Dật mà nói thì có lẽ không khó đến vậy.
Mấu chốt là làm sao mới có thể giết chết hắn ta mà thần không biết, quỷ không hay, không gây ra tiếng động lớn mà có thể giết chết hắn ta.
Độc...
Độc chắc chắn là hữu ích.
Thậm chí trên người của Diệp Thiên Dật còn có loại độc có hiệu quả đủ đối phó với trên bán thần.
Đó là lúc hắn chuẩn bị lần cuối cùng bước vào tháp Vận Mệnh, mời Nữ đế Hoàng Tuyết, Phượng Hoàng đài và Huyền Thiên Độc Khí tạo ra các loại độc vật thiên địa của các thế lực lớn.
Cuối cùng căn bản cũng vô dụng, bây giờ còn ở trên người hắn.
Nhưng...
Độc cũng có nghĩa là không thể giết chết ngay trong tức khắc, mà một cường giả như vậy, hắn chỉ cần có thể phản kháng một chút, vậy hắn có khả năng cao sẽ xuất hiện động tác cực lớn và thu hút sự chú ý của bên này.
"Nếu là Diệt Thần Đinh thì chắc là dùng được."
Diệt Thần Đinh là Huyền Thiên Độc Khí hạng thứ hai.
Hắn còn một cái cuối cùng.
Diệt Thần Đinh này có thể đối phó bán thần, đối phó Trương Môn chủ này chắc cũng không phải vấn đề lớn.
"Ừm, quyết định vậy thôi."
Vậy thì tiếp theo, hắn chỉ cần tìm ADN của Trương Môn chủ.
Một sợi tóc là được.
Sau đó, dùng tóc của hắn làm tế phẩm cho búp bê ác mộng, hắn chỉ cần lấy Diệt Thần Đinh đâm trúng búp bê ác mộng mang ADN, cho dù Trương Môn chủ ở xa thật xa thì cũng phải chết.
Đây chính là lý do tại sao Huyền Thiên Độc Khí kinh khủng như vậy, tại sao Diệt Thần Đinh có thể trở thành Huyền Thiên Độc Khí hạng thứ hai.
Vậy hắn phải tới chỗ của Trương Môn chủ.
Cần có cái cớ.
Sau đó, Diệp Thiên Dật nghĩ ra chuyện gì đó, bèn trực tiếp đi lên.
Huyết Quỷ Phong của Trương Môn chủ.
Đó là một nơi rất lớn và uy nghiêm.
Dù gì Thiên Quỷ môn này mạnh như vậy, là một Môn chủ thì dĩ nhiên nơi ở cũng phải khoa trương.
Bên dưới có một số đệ tử canh chừng.
"Tân tôn giả."
Nhìn thấy Diệp Thiên Dật, họ nhao nhao hành lễ.
"Ừm, bổn tôn có chuyện tìm Trương Môn chủ."
Diệp Thiên Dật nói.
"Vui lòng chờ một chút, ta sẽ đi thông báo."
"Ừm, mau lên."
Qua mấy chục phút, tên đệ tử kia đi xuống.
"Tân tôn giả, sư tôn cho mời."
Diệp Thiên Dật gật đầu, sau đó đi lên.
Trải qua trằn trọc, đi tới một toà cung điện khổng lồ toạ lạc giữa khoảng không.
"Sư tôn đang ở trong Huyết Quỷ Phong, Tân tôn giả, mời."
Sau đó, Diệp Thiên Dật đi vào.
Hắn mở cánh cổng chính của Huyết Quỷ Phong khổng lồ, bên trong tối om.
Vô số linh hồn ai oán bay lượn trong Huyết Quỷ Phong.
Trương Môn chủ ngồi ở một nơi, có một Quỷ Anh ở trước mặt hắn ta. Quỷ Anh kia há miệng, tất cả linh hồn ai oán xung quanh đều bị nuốt chửng toàn bộ.
Sau đó, Trương Môn chủ thu Quỷ Anh lại, mở mắt ra nhìn Diệp Thiên Dật.
"Tân tôn giả, có chuyện gì sao? Lúc nãy chúng ta vừa mới gặp, có chuyện gì sao lúc đó không nói?"
Trương Môn chủ đứng dậy, sau đó vươn tay, một bình trà và hai tách trà rơi xuống, rót đầy một ly.
Hắn ta đưa cho Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật đưa tay ra nhận lấy.
Cũng may tên Trương Môn chủ này không dùng sức quá phô trương ném nước trà qua đây, nếu không thì Diệp Thiên Dật chưa chắc có thể bắt được.
"Trương Môn chủ, lúc nãy thuộc hạ cũng nghĩ tới nhưng lại thấy xấu hổ khi nói ra. Nhưng ta cảm thấy nếu không nói, để trong lòng mãi thì cũng trở thành vướng mắc, vẫn nên tìm Trương Môn chủ để nói ra."
"Ừm, ngươi nói đi."
Trương Môn chủ ngồi trên ghế và nhấp một ngụm trà.
Diệp Thiên Dật đi qua.
"Ngồi đi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật ngồi bên cạnh.
"Chuyện là như vậy, ta muốn phiền Trương Môn chủ giúp, ta thật sự cũng hết cách, chỉ có thể nghĩ tới ngươi thôi."
Nghe cuộc trò chuyện của đám đệ tử, chắc quan hệ giữa họ không tệ. Tên Trương Môn chủ này có thể vì nguyên nhân cạnh tranh kịch liệt, đối với đám cao thủ của môn thứ tám này cũng không tệ.
Dù gì hắn ta có thể không nghĩ môn thứ tám của mình không đoàn kết.
"Có chuyện gì thì ngươi nói thẳng đi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật nói: "Là chuyện liên quan tên Diệp Thiên Dật kia."
Diệp Thiên Dật cũng hết cách.
Nhưng ai kêu hắn chỉ có thể nghĩ ra lý do này?
"Hả?"
Diệp Thiên Dật nói: "Lúc trước, ta đi trấn giữ phân đà, gặp đám người của tên Diệp Thiên Dật kia. Tên đó đúng là hống hách và ngang ngược, ta và hắn đấu với nhau, không được lợi ích gì, Quỷ Anh cũng bị hắn giết chết. Nhưng thực lực của hắn quá phi phàm, thuộc hạ thật sự không làm gì được hắn, ta rất muốn giết chết hắn."