Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2612: CHƯƠNG 2611: ĐÁNH CHẾT

Đánh chết

"Không đến mức vậy chứ? Các ngươi cũng đâu có mối huyết hải thâm thù, không cần phải vì muốn giết hắn mà ngươi cần lão phu giúp."

Diệp Thiên Dật nói: "Cần chứ, Trương Môn chủ, ngươi không biết tên Diệp Thiên Dật này, những gì hắn nói đúng là câu nào cũng chọc vào tim."

Trương Môn chủ trầm ngâm một lát.

"Những gì ngươi nói cũng có lý, cái miệng của hắn quả thật khiến người khác phải giận, chỉ nghe một số chuyện thì lão phu cảm thấy rất phẫn nộ, chứ đừng nói chi là người trong cuộc."

Diệp Thiên Dật: "..."

Hắn cũng chỉ là tuỳ tiện viện đại một cái cớ, không ngờ cái miệng này của hắn lại nổi tiếng vậy ư?

Tà môn này cũng biết à.

"Cho nên, ta thật sự hy vọng có thể giết chết hắn..."

Trương Môn chủ này có đồng ý hay không cũng không thành vấn đề.

Dù sao Diệp Thiên Dật tới là vì một sợi tóc của hắn ta.

Lẽ nào Diệp Thiên Dật hắn thật sự phải để lão già này giết chết mình?

"Ừm... Cũng may bổn tôn, tính kế lâu dài cho chuyện này, nghe nói thủ đoạn của tên Diệp Thiên Dật này rất cao, muốn giết hắn thì có thể sẽ phải trả một cái giá nhất định. Nói cách khác, chí ít cần có kế hoạch chu đáo cẩn thận mới được, cũng không phải mối thù giết cha, càng không phải nỗ hận giết con. Con trai Hải gia người ta bị giết mà cũng có thể nhịn lâu như vậy, cũng may bổn tôn không nhịn được?"

Diệp Thiên Dật thở dài.

"Những gì Trương Môn chủ nói chí phải, đều tại con người ta không thể dung một hạt cát nào trong mắt."

Trương Môn chủ vỗ vai Diệp Thiên Dật.

"Không sao, sau này có cơ hội, lão phu chắc chắn giúp ngươi."

"Cảm ơn Trương Môn chủ, vậy thuộc hạ lui đây."

Trương Môn chủ gật đầu: "Ừm, ngươi lui đi."

Diệp Thiên Dật bèn rời đi.

Soạt!

Thật không ngờ!

Cơ bản hắn không có cơ hội lấy được một cọng tóc của hắn ta.

Có lẽ dưới đất có thể sót cọng tóc nào đó nhưng...

Sao Diệp Thiên Dật có thể ở trước mặt hắn ta mà tìm đồ như thế.

Hắn đi ra bên ngoài và đứng đó.

Ánh mắt nhìn đám người phụ nữ đi vào trong đại điện.

"Lão già này, đúng là biết chơi."

Sau đó, Diệp Thiên Dật tiến lên trước.

Đột nhiên, sự chú ý của hắn chuyển sang một đống rác.

Đại điện này không tính là nơi hắn biết bí mật, bình thường có người tới đưa đồ ăn và quét dọn.

Cho nên rác được quét bên này sẽ có tóc của hắn ta?

Chắc có!

Hơn nữa, tóc của Trương Môn chủ này là tóc trắng, rất dễ nhận ra.

Diệp Thiên Dật vươn tay, một đống rác bị hắn lấy đi.

Vậy chắc chắn không thể lật tung đống rác tại đây, bị phát hiện thì hắn biết giải thích thế nào? Hành vi quá lạ thường, và tu vi của Trương Môn chủ trong này cao như thế, chắc chắn hắn ta có thể phát giác được.

Sau đó, Diệp Thiên Dật trở về.

Sau khi quay về thì lật tung đống rác, thật sự tìm thấy tóc của Trương Môn chủ.

"Ha."

Diệp Thiên Dật nở nụ cười mỉa.

"Vậy thì đừng trách ta nha."

Sau đó, hắn trực tiếp chế tạo ra búp bê ác mộng trong sân.

Sở dĩ chế tạo ở trong sân là vì bên này chắc có thể nhìn thấy Trương Môn chủ liệu có rời đi hay không.

Lỡ như người khác không ở bên này, đột nhiên đám người bên cạnh Tông chủ Quỷ Nhất Niệm chết đi, vậy thì kế hoạch của Diệp Thiên Dật coi như thấ bại.

Trời tờ mờ sáng.

Búp bê ác mộng Diệp Thiên Dật đã chế tạo xong.

"Chắc cũng sắp được rồi."

Tuy cái chết do Diệt Thần Đinh gây ra không phải trong chốc lát, nhưng là cái chết có tốc độ cực nhanh.

Chất độc ngay lập tức lan khắp cơ thể mà không cách tưởng tượng được.

Ông lão kia chắc đang ngủ chung với một vài người phụ nữ.

Diệp Thiên Dật vừa đi ở bên kia vừa trực tiếp lấy Diệt Thần Đinh ra, ghim chặt trên búp bê ác mộng.

Sau đó, hắn phóng thích sức mạnh của Ám thuộc tính và Quang thuộc tính, cộng thêm phép tạo hóa, đặt mình vào trạng thái che giấu khí tức hoàn hảo.

Khí tức hoàn toàn ẩn giấu, hệ thống dịch dung nếu hắn không thể dịch dung, thì có thể hoàn toàn thay đổi hoặc che giấu khí tức.

Diệp Thiên Dật nhẹ nhàng xuyên qua sự bảo vệ của đám đệ tử kia, ra tới bên ngoài đại điện.

Trong đại điện truyền đến âm thanh kêu gào đau khổ.

Sở dĩ Diệp Thiên Dật muốn đến sớm như vậy là vì hắn muốn xác định đám phụ nữ kia cũng bị giết.

Cạch...

Diệp Thiên Dật đẩy cửa đi vào.

Âm thanh là từ trong một gian phòng sâu nhất của đại điện truyền ra, lúc này ở bên trong truyền đến âm thanh của một số chai lọ bị đổ nhào.

Diệp Thiên Dật đã kích hoạt Thương Sinh Chi Đồng, tránh va chạm với cơ quan nguy hiểm gì đấy, sau đó hắn đi vào.

Cạch...

Hắn mở cửa.

Lúc này khắp người của Trương Môn chủ đều bầm tím đang bò dưới đất, hình như hắn ta có ý muốn với cái bình ngọc trong tủ trong phòng.

Nhưng hắn ta thậm chí còn không có sức lực để đứng lên nữa.

Trong gian phòng vốn không có sự tồn tại của phụ nữ.

Hoặc là tên Trương Môn chủ này quá cẩn thận. Sau khi hắn kết thúc thì không hy vọng có người khác nằm bên gối mình, có lẽ không có cảm giác an toàn.

"Tân... Tân tôn giả, ngươi tới thật đúng lúc mau... mau đưa cái bình ngọc trên tủ cho... cho lão phu."

Trương Môn chủ yếu ớt lên tiếng.

Diệp Thiên Dật phải khen sự lợi hại của Huyền Thiên Độc Khí này.

Hắn đi tới, sau đó lấy cái bình ngọc.

"Là cái này phải không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!