Đánh chết (2)
"Đúng... đúng! Chính là cái này, mau... mau đưa cho lão phu."
Bây giờ Trương Môn chủ đã không kịp suy nghĩ tại sao Tân tôn giả lại xuất hiện tại đây nữa rồi.
Hắn ta cần mạng sống.
Mẹ nó!
Cả người hắn ta cũng ngớ ngẩn.
Chuyện này là sao?
Sao đột nhiên hắn ta trúng độc?
Cho dù là trúng độc, vậy ít ra cũng phải cho hắn ta thời gian phản ứng chứ?
Bỗng dưng độc phát tác, cảm giác độc tính lan khắp cơ thể, lục phủ ngũ tạng bị chất độc ăn mòn.
Sao lại như vậy được?
Hắn ta không thể hiểu.
Sau đó, Diệp Thiên Dật cầm bình ngọc rồi trực tiếp cho vào trong túi của mình.
Trương Môn chủ trừng to mắt, con ngươi con rút kịch liệt.
Khoé miệng của Diệp Thiên Dật hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười mỉa.
"Ngươi... ngươi..."
Trương Môn chủ yếu ớt chỉ vào Diệp Thiên Dật.
Bây giờ hắn ta cơ bản chẳng còn sức lực gì cả.
Chất độc này quá khủng khiếp.
Bây giờ hắn ta đã trên bờ vực của cái chết.
Đan dược của bình ngọc này vốn không thể cứu hắn ta, chỉ có thể khiến hắn ta kéo dài thời gian thôi.
"Trương Môn chủ, trúng độc thì đừng có vùng vẫy, không cần thiết đâu."
Diệp Thiên Dật cười nói.
"Là ngươi..."
Phụt...
Diệp Thiên Dật trực tiếp dùng kiếm chặt đầu.
Tuy tu vi của Trương Môn chủ rất cao, thể phách của hắn ta cũng rất mạnh, nhưng thứ mà Diệp Thiên Dật lấy ra là Chí Trăn Chi Phong.
Hoặc hiệu quả của Vĩnh Hằng Chi Tâm tốt hơn nhưng hắn không muốn kéo dài.
Trực tiếp giết chết hắn ta.
Hắn lười phải nói nhiều.
Sau khi Trương Môn chủ bị giết, linh hồn bay ra muốn chạy trốn.
Nhưng vì là thể linh hồn, hắn ta không thể chạy thoát, vì pháp tắc linh hồn của Diệp Thiên Dật chuyên trị mấy thứ này.
Tình hình bình thường, cường giả đẳng cấp này, linh hồn của hắn ta cũng rất mạnh. Nếu muốn bỏ chạy, Diệp Thiên Dật thật sự không chắc có thể ngăn được.
Nhưng có pháp tắc linh hồn thì hắn không cần lo.
Đây cũng là một trong những thứ tự tin của Diệp Thiên Dật.
Pháp tắc linh hồn, cưỡng chế lấy đi linh hồn khác.
Đồng thời, Trương Môn chủ này đường đường là Thái Cổ Thần Vương cảnh, cũng trở thành con rối trong Trấn Hồn Phiên của Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật nhanh chóng thu dọn hiện trường.
Sau đó lấy lệnh bài thân phận của Trương Môn chủ và và áo choàng của coi như đồ của mình.
Bỗng chốc, hắn phóng thích sức mạnh của hệ thống dịch dung, Diệp Thiên Dật hoá thành Trương Môn chủ!
Bây giờ hắn đã thành Môn chủ của môn thứ tám!
Chuyện mà hắn muốn đạt cũng đã làm được.
"Đáng tiếc thật, nếu còn có thể kế thừa trí nhớ của hắn ta thì tốt rồi."
Nhưng không sao...
Bây giờ hắn là Trương Môn chủ. Nơi này là địa bàn của hắn. Hắn đi tới đâu thì đi, cũng chẳng có ai phát hiện.
Toàn bộ Huyết Quỷ Phong trừ hắn ra, có lẽ còn vài người phụ nữ, những người khác đều ở nơi khác của môn thứ tám.
"Đồ tốt cũng không ít."
Diệp Thiên Dật thu hết đồ của hắn ta.
Thậm chí còn có mấy viên cửu giai đan dược.
Nếu là tà công, hắn để lại trước, để tránh lộ sơ hở.
Sau đó Diệp Thiên Dật bỏ đi.
Phóng thích Thương Sinh Chi Đồng, hắn bắt đầu tìm nơi cất những đồ tốt của Trương Môn chủ.
Toàn bộ Huyết Quỷ Phong khá là lớn.
Nhưng Diệp Thiên Dật dưới sự trợ giúp của Thương Sinh Chi Đồng, cho dù có lớn đi nữa, hắn cũng có thể tìm nơi có bất kỳ báu vật nào tồn tại.
Bất kỳ cơ quan nào, bất kỳ linh lực bé xíu nào di chuyển thì hắn cũng tìm cho được.
Hơn nữa, bây giờ hắn chính là Trương Môn chủ, đây chính là địa bàn của hắn. Hắn ở trong này thích đi đâu, thích làm thế nào, cho dù bị người khác nhìn thấy thì cũng không có ai nghi ngờ gì cả.
"Cuối cùng ta cũng tìm thấy rồi."
Diệp Thiên Dật tới trước một bí cảnh.
Đây là vị trí phía sau núi.
Trông có vẻ khá là hẻo lánh.
Trong đây có linh lực thiên địa.
Bên cạnh có cơ quan.
Diệp Thiên Dật đi tới phía trước hòn non bộ, sau đó ấn lên một chỗ bên trên.
Cách cách cách...
Hòn non bộ lập tức tách ra làm đôi, từ từ di chuyển sang hai bên.
Theo chuyển động của hòn non bộ, vị trí bị kéo ra có một màn chắn giống như mặt nước.
Diệp Thiên Dật đi thẳng vào trong.
Sau khi đi vào, đây là lối đi giống như một đường hầm thời gian.
Phía trước nhất là một cánh cửa.
"Không mở ra được ư?"
Diệp Thiên Dật thử một chút, mặc kệ là dùng sức đẩy hay dùng sức đập cũng không cách nào mở cánh cửa ra.
Sau đó, hắn nhìn thấy một chỗ trống phía trên.
Không phải lệnh bài, nếu không thì Diệp Thiên Dật đã lấy lệnh bài thân phận của Trương Môn chủ ra từ lâu.
"Là vật này sao?"
Hắn kiểm tra một chút, phát hiện trong nhẫn không gian của Trương Môn chủ có một viên trân châu, lấy ra rồi trực tiếp đặt vào chỗ trống đó.
Cánh cổng lớn từ từ mở ra.
"Quả nhiên!"
Sau khi mở ra, Diệp Thiên Dật đi vào.
Cạch...
Vị trí sâu nhất của hắn là một vườn thuốc.
Trong này, linh vật thiên địa, độc vật thiên địa đều có đủ.
Trừ mấy thứ này ra, một số bộ sưu tập, linh khí, Tinh thạch, Nguyên Linh Tinh mạch của Trương Môn chủ cũng đều ở trong bí cảnh này.
"Không hổ là Môn chủ nhất môn của Thiên Quỷ môn. Bộ sưu tập này nhiều hơn nhiều so với các cường giả cùng cảnh giới."
Diệp Thiên Dật đi vòng quanh trong vườn thuốc.