Tấn công (2)
Bên kia, đại trưởng lão tới một chỗ cách Thần Cơ môn không xa và thiết lập trận pháp truyền tống.
Thiết lập trận pháp xong, hắn ta gửi tín hiệu cho Diệp Thiên Dật.
Sau khi hắn nhận được tín hiệu, giơ thanh kiếm trong tay và hô to: "Tiến vào Truyền Tống Trận!"
Tại Thần Cơ môn.
Mặc Đường ở trong đại điện đang bàn công việc với một số cường giả.
"Tên Diệp Thiên Dật kia đúng là hông tìm được dấu vết nào sao?"
Mặc Đường liếc đám đông rồi hỏi thăm.
"Tông chủ, chúng ta đã cử ra rất nhiều nhân lực dốc sức đi tìm. Bây giờ thật sự là ngay cả dấu vết cũng chẳng tìm thấy, một chút tin tức cũng không có. Trong cuộc sát hạch của học viện Võ Thần, hắn cũng tính là rút lui trực tiếp, ta nghi ngờ bây giờ hắn đang trốn ở đâu đó mà không dám ra ngoài."
Mặc Đường cười mỉa.
"Thật là thú vị. Ngày thường không phải tên Diệp Thiên Dật này rất kiêu căng ngạo mạn hay sao? Thần khí không có được, bây giờ lại trốn như rùa bò ư?"
Suy nghĩ một chút, con trai của mình bị tên Diệp Thiên Dật này giết, thậm chí đầu cũng bị ném xuống đất, Mặc Đường phẫn nộ cùng cực.
Rắc rắc rắc...
Hắn ta gắt gao siết chặt nắm đấm, đôi mắt hiện ra tơ máu.
"Diệp Thiên Dật, không giết ngươi, Mặc Đường ta thề không làm người."
Chính lúc này, tông môn vang lên tiếng báo động cấp một.
Soạt...
Mặc Đường và những người khác đứng dậy đột ngột.
"Có chuyện gì thế?"
Đám người trong đại điện nhìn ra ngoài.
Nhưng cơ bản không nhìn thấy gì cả.
Một người thở hổn hển chạy vào.
"Không xong rồi, Tông chủ, không hay rồi, có người tới tấn công Thần Cơ môn chúng ta."
"Cái gì?"
Đám người của Mặc Đường nhìn nhau, nét mặt không thể tưởng tượng nổi.
"Sao có thể? Ai lại tới tấn công Thần Cơ môn chúng ta?"
Nghĩ kỹ lại, tuy Thần Cơ môn đã bị tiêu diệt nhưng vẫn là quái vật khổng lồ như trước, bình thường trừ việc ai có hận thù sâu sắc thì không ai tới tấn công Thần Cơ môn của họ.
Vì tổn thất chắc chắn lớn tương đương thu hoạch.
"Không... không biết, trước mắt vẫn chưa thể xác định. Chẳng qua họ đã có âm mưu từ lâu, hoàn toàn không có điềm báo mà đột ngột xuất hiện."
Đôi mắt của Mặc Đường tỏ ra nghiêm nghị.
"Thật sự coi Thần Cơ môn ta dễ ức hiếp lắm hay sao?"
Sau đó, họ nhanh chân đi ra ngoài.
Bên ngoài, một số đệ tử của Thần Cơ môn đã bị giết.
Tầng thứ nhất của Thần Cơ môn bị đánh hạ.
Sau khi Mặc Đường đi ra...
"Mau, kích hoạt hộ tông đại trận!"
Mặc Đường gào to.
Mẹ nó!
Thiên Quỷ môn?
Cái quái gì vậy?
Thiên Quỷ môn, một trong ba đại Tà tông lại chủ động tấn công Thần Cơ môn của họ?
Điên rồi sao?
Bây giờ Tà phái này lại hống hách như thế ư?
Không đúng.
Đây cơ bản không hợp với lẽ thường.
Hộ Tông Đại Trận được kích hoạt, vô số cường giả của Thiên Quỷ môn bị chặn bên ngoài.
"Thiên Quỷ môn, mấy người có ý gì đây? Ngày thường Thần Cơ môn ta nhắm đối phó với ngươi hay sao vậy? Nay lại dám tấn công Thần Cơ môn của ta, thật sự coi Thần Cơ môn của ta là quả hồng móp à?
Mặc Đường đứng ở trên cao quát mắng đám người bên dưới.
"Nợ máu trả máu, giết người đền mạng!"
Quỷ Nhất Niệm giơ thanh kiếm trong tay, một Quỷ Anh cấp cao bay lơ lửng phía sau.
"Nợ máu trả máu? Ha ha ha... Thần Cơ môn mấy người còn biết đạo lý nợ máu trả máu hả? Ha ha ha..."
Mặc dù Mặc Đường đang cười, nhưng trong lòng hắn ta vẫn rất hoảng loạn.
Thiên Quỷ môn khí thế đùng đùng.
Thần Cơ môn họ có chặn thì cũng chặn được nhưng nếu cứ đánh tiếp thì tổn thất sẽ vô cùng thảm hại.
Nhìn vào quy mô này, đây tương đương cuộc chiến giữa hai thế lực Thần cấp.
Hắn ta cũng không biết Thiên Quỷ môn nổi cơn điên gì nữa.
Mẹ nó, sao lại tấn công Thần Cơ môn bọn họ chứ?
Gì mà nợ máu trả máu, giết người đền mạng, chẳng qua là mánh khoé mà thôi. Đó chỉ là cái cớ để họ tấn công Thần Cơ môn.
Nhưng hắn ta thật sự nghĩ không thông, tông môn của Chúng Thần Chi Vực nhiều như vậy, tại sao lại tấn công Thần Cơ môn bọn họ?
Tuy lúc trước Thần Cơ môn quả thật gặp phải thiệt hại lớn, nhưng dù gì cũng có vô số thần cơ, dễ dàng bị đánh như vậy sao?
"Cười? Ha ha ha ha... Mặc Tông chủ còn cười ra được sao? Hôm nay không đánh chiếm Thần Cơ môn của ngươi, Thiên Quỷ môn ta thề không rút lui."
Quỷ Nhất Niệm gào lên.
"Vậy phải xem bản lĩnh của Thiên Quỷ môn ngươi rồi."
Diệp Thiên Dật chậm rãi đi về phía trước.
"Thần Cơ môn giết Trương Môn chủ của ta, ngươi có thừa nhận?"
Đám người của Mặc Đường nhìn nhau.
Trương Môn chủ?
Trương Môn chủ công thứ tám của Thiên Quỷ môn?
Họ giết hắn ta lúc nào?
Lẽ nào gần đây vị cường giả nào đó của Thần Cơ môn đã giết hắn ta ư?
Vậy mà cũng không thông báo.
Vả lại, Thiên Quỷ môn này mắc chứng động kinh gì thế? Giết thì giết rồi, chỉ cần người chết không phải Tông chủ của Thiên Quỷ môn, họ dựa vào gì mà vây khốn toàn bộ tông môn chứ?
"Đây là ai?"
Mặc Đường hỏi đám người bên cạnh.
"Người này... e là Quỷ Văn Kiệt."
"Quỷ Văn Kiệt? Thánh tử Thiên Quỷ môn của Thần vực, Quỷ Văn Kiệt?"
Mặc Đường lộ vẻ mặt ngạc nhiên.
"Đúng. Tương truyền tên Quỷ Văn Kiệt này đã tới Thiên Quỷ môn của Chúng Thần Chi Vực, xem ra chắc là thật rồi. Hắn là một tiểu bối, trước mặt đám đông của Thiên Quỷ môn dám chỉ trỏ chúng ta nói chuyện, địa vị chắc không thấp, cho nên chỉ có thể là Quỷ Văn Kiệt đến từ Thần Vực."