Tấn công Thần Cơ môn
Rắc rắc rắc...
Mặc Đường gắt gao siết chặt nắm tay.
"Chẳng trách Thiên Quỷ mô này lại quả quyết như vậy, hoá ra là thế, ta nghĩ đây chắc là Quỷ Văn Kiệt phát hiệu lệnh."
Sau đó, hắn ta nhìn hai vị lão giả bên cạnh Diệp Thiên Dật.
"Hai người này dường như rất mạnh. Ta e là cường giả từ Thần Vực do Quỷ Văn Kiệt đưa tới."
Mặt mày của Mặc Đường tỏ ra nghiêm nghị.
"Tông chủ không cần lo, Thần Cơ môn chúng ta cũng tuyệt đối không phải dạng hời hợt. Nay họ đã tấn công tới đây, vậy thì đánh họ quay về thôi."
Sau đó, Mặc Đường gào lên với Diệp Thiên Dật: "Quỷ Văn Kiệt, ngươi dẫn người của Thiên Quỷ môn tới tìm cái chết à."
Thật ra có thể không đánh, Mặc Đường chắc chắn không muốn đánh.
"Ha ha ha! Tìm cái chết?"
Diệp Thiên Dật cười mỉa.
"Trương Môn chủ đối đãi ta không tệ, vậy mà các ngươi giết hắn ta, bổn thiếu rất tức giận, hôm nay chắc chắn phải tiêu diệt Thần Cơ môn của ngươi."
"Ngươi không sợ tông môn khác tới vây khốn các ngươi sao?
Mặc Đường hỏi.
"Bổn thiếu Quỷ Văn Kiệt nói tại đây, anh hùng trong thiên hạ có thể tới nhưng lần này ân oán cá nhân giữa Thiên Quỷ môn bọn ta và Thần Cơ môn, không có bất kỳ dã tâm hay tư lợi riêng gì cả. Nếu những người khác muốn nhúng tay vào, Quỷ Văn Kiệt ta lấy tính mạng ra thề, tới chết mới thôi."
Nghe câu nói này của Diệp Thiên Dật, con ngươi của Mặc Đường co rút.
Toang rồi.
Chơi lớn rồi.
"Thánh tử! Thánh tử!"
"Thánh tử!"
Đám đông của Thiên Quỷ môn đồng thanh hét lên.
Diệp Thiên Dật giơ cánh tay lên.
"Tất cả mọi người nghe lệnh, tấn công cho ta!"
"Xông lên!"
"Giết hết!"..."
Trong lúc nhất thời, chiến tranh lan tràn.
Trận chiến gây chấn động toàn bộ đại lục, dĩ nhiên lan đến tai của những người khác với tốc độ cực nhanh.
"Nữ hoàng bệ hạ, Thiên Quỷ môn đang tấn công Thần Cơ môn, trận chiến rất ác liệt."
Bên Hoàng Liên cũng nhận được tin.
"Bổn tôn xem thử."
Sau đó, Hoàng Liên nhìn vào ảnh trong video.
Hai bên giao chiến vô cùng kịch liệt.
"Chàng trai trẻ kia là ai?"
Hoàng Liên hỏi.
"Thánh tử Quỷ Văn Kiệt của Thiên Quỷ môn từ Thần vực."
Hoàng Liên hơi suy tư.
"Nữ hoàng bệ hạ, chúng ta liệu có cần ra tay giúp không?"
Bên cạnh lại có một người nói: "Không được, tên Quỷ Văn Kiệt này đã nói như vậy, xem ra hắn thật sự rất nghiêm túc, lỡ như..."
"Xem thử động tĩnh những người khác rồi hẵng nói tiếp."
"..."
Tiên cung.
"Hả? Thần Cơ môn này hống hách như vậy sao?"
Thần đế ngồi tại đó cau mày và thản nhiên hỏi.
"Là Quỷ Văn Kiệt đó, xem ra ân oán giữa họ và Thần Cơ môn quả thật có hơi lớn, ngoài mặt có thể là vì báo thù cho Trương Môn chủ, sâu xa hơn nói không chừng còn có nguyên nhân khác."
"Chúng ta có cần giúp không?"
Thần đế thản nhiên đáp: "Tên Quỷ Văn Kiệt này đã nói ra như thế, chúng ta hà tất phải ra tay? Mặc kệ là thật hay là có ân oán gì, cũng phải quan sát trước đã rồi hẵng nói."
"Rõ."
Cuối cùng, cơ bản không có thế lực gì định ra tay vậy quét Thiên Quỷ môn.
Họ định lặng lẽ quan sát trước thì hơn.
Dù gì không ai muốn rước hoạ vào người.
Còn bên kia, Thiên Quỷ môn đang cố gắng tấn công hộ tông đại trận của Thần Cơ môn.
Đây chính là nơi khó mà tiến đánh đối phương.
Không phá hộ tông đại trận, vậy thì cơ bản không đánh lại họ.
Mà cho dù có thể phá hộ tông đại trận, trước khi họ phá hộ tông đại trận thì mãi là bia sống của Thần Cơ môn.
Cho nên, tấn công một thế lực quả thật là rất khó.
"Thánh tử điện hạ, nếu không có cách gì đặc biệt, cho dù chúng ta có phá hộ tông đại trận của họ, e là cũng phải chịu tổn thất nặng nề. Tới lúc đó đánh tiếp thì e là..."
Đại trưởng lão tới bên cạnh Diệp Thiên Dật rồi nói.
"Ừm. Ta biết rồi."
Diệp Thiên Dật khẽ gật đầu.
Hắn thật sự đang nghĩ, có cần giúp phá hộ tông đại trận của họ không.
Bên ngoài có một kết giới cường đại, kết giới này ngăn họ tiến vào.
Nếu có thể phá bỏ kết giới, họ có thể trực tiếp xông vào.
Mà một khi xông vào, trong lúc tông môn của họ hỗn chiến, vậy thì ưu thế nào đó coi như đã tới bên họ rồi.
Vì mặc kệ có đánh thế nào, tổn thất chính là của họ.
Nguyên nhân mà Diệp Thiên Dật do dự là nếu phá hộ tông đại trận, liệu tổn tất của Thiên Quỷ môn có ít đi nhiều?
Đây cũng không phải thứ mà Diệp Thiên Dật muốn thấy.
Nhưng nếu không phá, tổn thất của Thần Cơ môn lại rất ít.
Hắn chần chừ một lúc.
Phá!
Hắn muốn Thần Cơ môn chịu tổn thất lớn hơn.
Vả lại, cho dù có thành công hay không, chí ít bây giờ hắn đang là Thánh tử của Thiên Quỷ môn, hắn nắm quyền chủ động tuyệt đối.
"Mấy người đánh trước đi, bổn thiếu đi phá kết giới của họ."
Diệp Thiên Dật thản nhiên đáp.
"Thánh tử điện hạ, ngươi có cách hả? Có cần ta đi theo ngươi không."
Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Không cần."
Sau đó, Diệp Thiên Dật bèn rời khỏi tầm mắt của họ.
"Thánh Tử đâu?"
Hai vị hộ pháp nhìn thấy tin của Diệp Thiên Dật, họ nhíu chặt lông mày.
Bọn họ không màng chuyện khác, họ chỉ muốn bảo vệ tốt cho Thánh tử điện hạ.
"Thánh tử điện hạ đi phá kết giới, không để cho ta đi theo."
Đại trưởng lão nói.
"Nói nhảm. Nơi này cường giả đông như thế, dám để một mình Thánh tử điện hạ rời đi ư?"
Họ nhao nhao lộ vẻ mặt lo lắng, sau đó đi tìm Diệp Thiên Dật.