Kế hoạch của Diệp Thiên Dật. (2)
"Tốc độ của bọn họ nhanh thì nhanh, nhưng tuyệt đối không phải tốc độ của bản thân bọn họ, nhất định là mượn một loại sức mạnh nào đó, cho nên hiện tại nhanh hay không có nghĩa là vẫn có thể nhanh mãi, bọn họ hiện tại ngoại trừ tốc độ này ra không có thủ đoạn nào khác, chỉ cần chúng ta đuổi theo bọn họ, bọn họ chỉ có một con đường chết, cho nên đây là tin tức tốt."
"Không sai."
Những người khác cũng đồng ý.
"Hiện tại, chúng ta chỉ cần bảo đảm bọn họ ở trong phạm vi thần thức của chúng ta là được, đuổi theo!"
"Vâng!"
Phía bên kia.
Diệp Thiên Dật thần thức đã cảm nhận được phía trước một phần khí tức.
Hắn cố tình chậm lại.
Mà Diệp Thiên Dật thả chậm bước chân, phía sau Thần Cơ môn đuổi theo hắn, người của Hải gia tự nhiên cũng cảm nhận được.
"Cảm nhận được không? Diệp Thiên Dật tốc độ chậm lại rồi, hắn không ổn rồi."
"Lên! Xông lên!"
Họ tăng tốc!
Mà Diệp Thiên Dật đang cân nhắc vị trí song phương.
"Không xa nữa! Xông lên!"
Diệp Thiên Dật mang theo Tuyết Linh vừa tăng tốc trực tiếp xông về phía trước.
Phía trước, mười mấy thân ảnh từ hai yêu thú hóa thành hình người dẫn đội đang chạy nhanh tới.
"Tuyết Linh!"
Ánh mắt của bọn họ sau khi nhìn thấy Tuyết Linh, đều sáng lên!
"Bắt được Tuyết Linh rồi!"
Sắp hoàn thành nhiệm vụ của Vương giao rồi.
"Tuyết Linh, lần này ngươi chắp cánh cũng khó thoát."
Một vị lão giả chỉ vào Tuyết Linh cười lạnh nói.
"Chính là bọn họ!"
Diệp Thiên Dật đột nhiên chỉ vào những người đó hô to.
"Hửm?"
Hắn chỉ vào họ đang nói chuyện với ai?
Tuyết Linh có chút căng thẳng, nhưng nàng vẫn là dựa theo lời Diệp Thiên Dật nói, lạnh lùng nói với bọn họ: "Các ngươi cho rằng ta dám trở về là không có gì lo lắng sao? Lên đây!"
Mà vừa vặn, Hải gia và người của Thần Cơ Môn cũng vọt ra.
Những cường giả Bạch Thành nhìn về phía mười mấy cường giả này, nhất là nhìn thấy khí thế của bọn họ toàn bộ mở ra, bộ dáng hùng hổ, đôi mắt ngưng tụ.
"Ta đã nói Tuyết Linh này lấy đâu ra sức lực trở về rừng Vọng Hải, thì ra là mời tới hơn mười cường giả Thái Cổ Thần Vương Cảnh tới hỗ trợ, nhưng mà, ngươi không phải là quá khinh thường chúng ta rồi? Nghe lệnh, làm thịt tất cả chúng cho ta!"
Lão giả giận dữ quát một tiếng.
"Vâng!"
Trong chớp mắt tiếp theo, hơn mười yêu thú xông về phía bọn người Mặc Thiên Cơ.
Bọn người Mặc Thiên Cơ lộ ra biểu tình ngây ngốc.
Ý ngươi là sao?
Mười mấy cường giả yêu tộc này lại giúp Diệp Thiên Dật đối phó bọn họ?
Mẹ kiếp!
Diệp Thiên Dật này rốt cuộc có thủ đoạn gì? Hắn dựa vào cái gì có thể hiệu lệnh điều động những cường giả yêu tộc này?
"Chúng ta đi!"
Sau đó, Diệp Thiên Dật phóng thích sức mạnh không gian trực tiếp biến mất ngay tại chỗ.
Bởi vì lực chú ý của mọi người đều bị đối phương hấp dẫn, cho nên Diệp Thiên Dật phóng thích không gian chạy đi trước tiên, bọn họ không kịp xé rách không gian!
"Đáng ghét!"
Lão giả yêu tộc kia giận dữ quát một tiếng.
"Các ngươi làm thịt những phế vật nhân tộc đáng ghét này cho ta, lão phu đuổi theo bọn họ! Nhất định phải giết sạch bọn họ, một người cũng không giữ!"
Lão giả yêu tộc tức giận nói.
Diệp Thiên Dật dẫn theo Tuyết Linh tiếp tục chạy về một hướng.
Cảm nhận được có một sự tồn tại vô cùng mạnh mẽ đang đuổi theo họ, Diệp Thiên Dật không cách nào phóng thích sức mạnh của Không Huyễn thạch, hai người biến mất tại chỗ.
"Đáng ghét!"
Đột nhiên lão giả đuổi giết trước đó mất dấu khí tức của họ, không nhịn được mà nghiến răng nghiến lợi.
Để họ chạy mất rồi!
Nhưng sao lại chạy mất?
"Khốn kiếp!"
Lão giả giận dữ mắng mỏ một tiếng, sau đó hắn trở về chỗ đang chiến đấu.
Chỗ đó, cuộc chiến giữa Thần Cơ môn, Hải gia và yêu tộc như lửa bỏng dầu sôi.
"Đáng ghét thật! Tên Diệp Thiên Dật này, rốt cuộc hắn là người gì vậy? Hắn dựa vào gì mà khiến cường giả của yêu tộc bán mạng giúp hắn chứ!"
Thần Cơ môn và người Hải gia đều suy sụp.
Bây giờ thật sự không bắt được Diệp Thiên Dật, không có bất kỳ khả năng nào, mà Thần Cơ môn và Hải gia cũng bị bao vây.
Điều quan trọng, đây là địa bàn của yêu tộc, người của họ càng đáng càng nhiều, thực lực của họ cũng rất mạnh.
"Tên Diệp Thiên Dật kia quả thật không biết rốt cuộc tại sao lại có quan hệ tốt với yêu tộc, nhưng đây là chuyện bình thường, chúng ta quá đắc chí rồi."
Tại sao lại nói như vậy?
Dù gì lúc trước chuyện của Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông, ba Yêu vực của yêu tộc tới giúp, ai cũng không ngờ tới.
Cho nên Diệp Thiên Dật và quan hệ của yêu tộc trong rừng Vọng Hải này rất tốt, có thể mời người của họ tới giúp, có lẽ chắc là nằm trong dự đoán.
Vậy con mẹ nó tên Diệp Thiên Dật này còn tới lùng giết yêu thú?
"Chúng ta cần phải đi!"
Mặc Thiên Cơ gào to.
Có đánh tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa, hơn nữa lại vô cùng nguy hiểm, bây giờ không biết Diệp Thiên Dật đã đi đâu rồi.
"Ta hiểu rồi."
"Rút!"
Tuy nhiên...
Lão giả đuổi giết Diệp Thiên Dật đã trở về.
"Để hắn chạy mất rồi."
Hắn nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.
"Đáng ghét!"
Nghe tới đây, những người khác cũng tỏ ra phẫn nộ.
Không biết vương sẽ phạt họ thế nào.
Không được.
Họ cần phải làm chút gì đó.
"Chúng ta cần phải để vương trút sự phẫn nộ lên người khác." Lão giả nói.