Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2729: CHƯƠNG 2728: SUY SỤP TINH THẦN

Suy sụp tinh thần

Hiển nhiên hắn biết vương của Bạch Thành này là người thế nào, họ cũng sợ hãi.

"Họ!"

Một cường giả chỉ vào Thần Cơ môn và người Hải gia và nói.

"Đúng!"

Lão giả gật đầu, trong mắt loé lên sát ý và phẫn nộ.

Khốn kiếp!

Nếu không phải những người này đột nhiên xuất hiện, giúp Tuyết Linh thoát thân, ngăn họ lại, Tuyết Linh chắc chắn không chạy thoát.

"Muốn chết à, lại dám giúp Tuyết Linh đến hồ Nguyệt Quang, vậy các ngươi đừng hòng sống! Nghe lệnh của ta, giết cho ta! Nếu có thể bắt sống thì bắt sống, có thể giữ được bao nhiêu hay bấy nhiêu."

"Rõ!"

Hiển nhiên, đối mặt với cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh đỉnh cấp này, họ cũng không có tự tin nói giữ lại toàn bộ đám cường giả này.

Nhưng với thực lực cường đại của họ, chắc chắn cũng không thể để đám người này đi hết.

"Giết cho ta!"

Yêu Tộc phẫn nộ gầm lên.

"Giết!"

Mà chính bản thân Mặc Thiên Cơ muốn chạy, đột nhiên cảm nhận được thế lực mạnh mẽ của Châu Âu và gần như là công kích không cần mạng, hắn cũng đơ ra.

"Tình hình gì đây? Diệp Thiên Dật này dựa vào gì mà có thể khiến họ bán mạng như vậy?"

Thật là khó hiểu.

"Rút! Rút"

Mặc Thiên Cơ và người Hải gia hét to.

Một bên đuổi theo, một bên rút đi.

Còn Diệp Thiên Dật và Tuyết Linh đã về tới một nơi khác, đổi hướng và tiếp tục đi vào trong.

Một lúc sau...

Mặc Thiên Cơ đưa người tới một nơi tương đối an toàn.

"Phù..."

Họ thở hồng hộc.

"Sao vậy?" Mặc Thiên Cơ hỏi một tiếng.

"Họ không có trở ngại gì, nhưng là... thiếu mất hai người."

Một vị cường giả nói.

Mặc Thiên Cơ nhìn sơ qua.

Tính luôn hắn thì chỉ còn lại ba người.

Lúc đến là sáu người.

Đã chết ba người!

Khốn kiếp!

Lúc này, một bóng người thất tha thất thểu đi tới.

"Hải Uy các hạ!"

Đó là một vị cường giả Hải gia.

Hắn gật đầu.

"Những người khác của Hải gia đâu?"

Mặc Thiên Cơ hỏi.

"Đều bị giữ lại rồi."

Họ nhìn nhau.

Vậy e là lành ít dữ nhiều rồi.

Họ đều không nghĩ hai vị cường giả kia của Thần Cơ môn còn có thể sống sót.

Quan trọng là trong tình huống đó, yêu tộc tấn công mạnh như thế, họ có thể chạy ra cũng đơn thuần là vì đám người bị giữ lại kia thu hút sự chú ý của họ.

Đành nói là vấn đề ở vận may. Nếu yêu tộc chọn giữ lại là người của bên này, bên kia chạy chính là đám người bây giờ bị giữ lại.

"Cũng có nghĩa là, bây giờ chúng ta chỉ còn lại bốn vị Thái Cổ Thần Vương cảnh. Tuy về mặt lý thuyết thì một người có thể giết Diệp Thiên Dật, nhưng ai cũng không ngờ tên này trong rừng Vọng Hải lại có thể hiệu lệnh yêu tộc khác." Mặc Thiên Cơ nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.

"Ý là... chúng ta phải quay về ư?"

"Nếu không về thì chúng ta phải làm sao đây? Ta vô cùng nghi ngờ yêu tộc bên trong vẫn đang tìm chúng ta. Lúc ta chạy sang bên này thì thấy vẫn còn một số cường giả của yêu tộc đang tìm kiếm, e là đang tìm chúng ta."

Hải Uy nói.

Mặc Thiên Cơ nghiến răng nghiến lợi, siết chặt nắm tay.

Không!

Hắn không cam tâm!

Tuy hắn cũng sợ, nhưng... giết một Diệp Thiên Dật thì có thể thất bại được sao?

Đáng ghét thật.

"Hay là như vầy, bốn người chúng ta chia nhau hành động, kín tiếng một chút, tìm Diệp Thiên Dật thì tr ctiếp trừ khử hắn, gặp nguy cơ thì trốn, nếu có một người thì chắc vẫn dễ dàng ẩn nấp." Mặc Thiên Cơ lên tiếng.

Hắn không cam tâm.

Đám người kia chần chừ một lúc.

Nói thật thì họ không dám.

Quan trọng là vừa mới chiến đấu với yêu tộc bên đó giống như phát điên vậy, quá điên cuồng, đúng là ý nghĩa chân chính bán mạng cho Diệp Thiên Dật vậy.

"Hay là thôi đi. Chúng ta ít nhiều cũng có thương thế trên người, mấu chốt là người tới tìm chúng ta đều là cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh của yêu tộc. Ta vô cùng nghi ngờ tên Diệp Thiên Dật này và yêu tộc nào đó của rừng Vọng Hải có liên quan nhau, mới có thể ra tay với sức chiến đấu mạnh như thế. Cho dù chúng ta đi vào nữa, có thể tìm được Diệp Thiên Dật hay không là một chuyện. Mặt khác, chính chúng ta cũng gặp nguy hiểm, vả lại chắc hắn cũng sắp đi tới khu vực nội bộ rồi."

Họ chần chừ một lát.

"Haiz."

Mặc Thiên Cơ thở dài.

"Quay về thôi."

Thật ra hắn cũng rất bối rối, thấy mọi người đều chùn chân như vậy, hắn cũng không suy tính.

Bên kia.

Diệp Thiên Dật và Tuyết Linh đã thành công tiếp cận khu vực nội bộ.

"Nơi này dễ bị phát hiện nhất, nhưng một khi thông qua nơi này, không bao lâu thì chúng ta có thể an toàn rồi."

Tuyết Linh nói.

"Ngươi chắc chứ?" Diệp Thiên Dật hỏi.

"Ừm. Hướng đó là tộc Lôi Sư, tộc trưởng của tộc Lôi Sư là cấp dưới rất đáng tin cậy của mẹ ta, cũng là người trông ta từ nhỏ tới lớn, họ chắc chắn có thể tin được."

Diệp Thiên Dật nhún vai.

Hắn chỉ hy vọng không xảy ra biến cố gì.

Tuyết Linh này cũng quá đơn thuần rồi.

Tuy thời gian nàng sống tương đối dài, nhưng chắc là chỉ ở trong rừng Vọng Hải, được bảo vệ kỹ càng, mấy chuyện đại loại như ngươi lừa ta gạt thì chắc nàng cũng không hiểu.

Nhưng trông từ nhỏ tới lớn, chắc vấn đề không phải rất lớn nhỉ.

Hồ Nguyệt Quang.

Đây là tiên cảnh nhân gian vô cùng xinh đẹp.

Khắp nơi đều là hoa cỏ tỏa sáng, có đủ loại bươm bướm, ong và cả chú chim non xinh xắn bay tới bay lui.

Giữa hoa cỏ còn có một số động vật nhỏ đáng yêu đang nhảy nhót.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!