Tộc Lôi Sư (2)
Lãnh địa khổng lồ, tuy nhà cửa không lớn nhưng số lượng rất nhiều.
Bên ngoài quần tộc có vài trạm gác của Lôi Sư màu lam khổng lồ, còn có vài sự tồn tại đã hoá thành hình người.
Xem ra cũng rất bá đạo.
Tuyết Linh và Diệp Thiên Dật đi tới.
"Công chúa Tuyết Linh?"
Nhìn thấy người tới, tên đàn ông trung niên đứng ở cửa ngạc nhiên hỏi.
"Ừm, bác Lôi Minh có ở đây không?"
Tuyết Linh hỏi.
"Tộc trưởng vừa mới ra ngoài, bây giờ có thể đang ở chỗ của Tuyết Hoàng đại nhân, công chúa Tuyết Linh vào trong trước đã."
"Được."
Sau đó, họ được dẫn vào trong quần tộc.
Người đàn ông trung niên đó đưa hai người vào một gian phòng.
"Công chúa Tuyết Linh, hai người ở đây chờ một chút, ta lập tức đi thông báo cho nhị tộc trưởng."
Hắn vội nói.
"Làm phiền ngươi rồi."
"Chuyện nên làm mà."
Sau đó, hắn vội vã ra ngoài.
Diệp Thiên Dật cũng coi như thở phào nhẹ nhõm.
Đây chắc là không có vấn đề gì lớn đấy chứ?
Vậy thì phải xem tới lúc đó Yêu Thần này có thể mang lại lợi ích gì cho mình.
Tốt nhất là để hắn chọn, tốt nhất trong tay nàng có linh vật thiên địa cực kỳ quý hiếm nào đó, nhiều đến mức Diệp Thiên Dật cũng không cần.
"Nhị tộc trưởng."
Người đàn ông trung niên tìm một người đàn ông khác trông có vẻ hơn bốn mươi tuổi.
"Có chuyện gì sao?"
"Công chúa Tuyết Linh tới tộc Lôi Sư của chúng ta."
Lôi Thiên nghe xong thì ngỡ ngàng.
"Ở đâu?" Lôi Thiên vội hỏi.
"Thuộc hạ đã sắp xếp nàng vào trong một gian phòng, còn có một võ giả nhân tộc, nhưng thực lực rất thấp, thậm chí còn chưa tới Chân Thần cảnh."
Đôi mắt của Lôi Thiên khẽ tỏ ra nghiêm nghị.
Một võ giả nhân tộc chưa đạt Chân Thần cảnh, đương nhiên không đủ gây sợ hãi.
Cho nên, Lôi Thiên cơ bản không coi Diệp Thiên Dật ra gì.
Chắc là Tuyết Linh này cũng không có cách, đành tìm một người của nhân tộc chưa đạt Chân Thần cảnh, có thể là thành viên của đoàn lính đánh thuê của nhân tộc hộ tống nàng ta, những người khác chắc đều chết trên đường cả rồi.
"Ừm, không đủ đe doạ. Bây giờ ta đi tìm Tuyết Linh trước đã, ngươi chuẩn bị chút gì để ăn đi. Bỏ thuốc vào trong thức ăn, tới lúc đó thông báo cho đại ca."
Lôi Thiên nói.
"Vậy tại sao chúng ta không trực tiếp thông báo cho Bạch Thành? Nếu là bên đó thì nói cho Tuyết Linh biết, chúng ta đã thông báo hồ Nguyệt Quang. Người của hồ Nguyệt Quang đang trên đường đón nàng. Tới lúc đó là người của Bạch Thành tới, há chẳng phải tiện hơn sao?"
"Ngươi hiểu cái gì. Thứ nhất, trên người Tuyết Linh kia liệu có thủ đoạn bảo vệ tính mạng của mình hay không thì vẫn chưa có cách nào xác định. Thứ hai, người của Bạch Thành tới, nơi này tai vách mạch rừng, lỡ như bị ai để ý, còn chưa đánh nhau thì tộc Lôi Sư của ta đã bị lộ rồi, ngươi cảm thấy được à?"
Lôi Thiên lên tiếng.
"Ta hiểu rồi."
"Đi mau!"
"Rõ!"
Sau đó, Lôi Thiên cũng đi ra ngoài.
Cạch...
Chẳng mấy chốc, cửa của gian phòng bên Tuyết Linh và Diệp Thiên Dật bị ai đó đẩy ra.
"Công chúa Tuyết Linh!"
Lôi Thiên tỏ ra ngạc nhiên và kích động khi nhìn thấy Tuyết Linh."Bác Lôi Thiên!"
Tuyết Linh cũng nhanh chóng đứng dậy gọi một tiếng.
"Tốt quá rồi. Tốt quá rồi. Không sao là tốt! Lúc nãy người của ta nói cho ta biết công chúa Tuyết Linh tới, ta còn có vẻ không tin, ngươi có thể bình an vô sự là tốt quá rồi."
Lôi Thiên vội nói.
"Bác Lôi Thiên, ta phải mau chóng về hồ Nguyệt Quang, bây giờ người của Bạch Thành đang đuổi giết ta."
Lôi Thiên gật đầu: "Ừm, chuyện này ta cũng rõ, ta lập tức thông báo với bên hồ Nguyệt Quang. Mong công chúa Tuyết Linh ở đây chớ lo lắng, đợi người của hồ Nguyệt Quang tới đón ngươi. Dù gì tộc Lôi Sư của ta hộ tống công chúa Tuyết Linh cũng có vẻ không an toàn cho lắm."
Tuyết Linh gật đầu.
"Vậy ta đi thông báo với bên hồ Nguyệt Quang."
Lôi Thiên nói xong thì đi ra ngoài.
Đương nhiên hắn không có ta đi thông báo với bên hồ Nguyệt Quang. Hắn chỉ là ra ngoài một chuyến thôi.
Sau đó, Lôi Thiên bưng một vài món ăn đi vào.
"Công chúa Tuyết Linh, ta đã thông báo với bên hồ Nguyệt Quang. Bên đó chắc sẽ nhanh chóng tới đây thôi. Chỗ này có vài món, các ngươi ăn chút gì trước đi."
"Cảm ơn bác Lôi Thiên."
Tuyết Linh nói.
"Không cần khách sáo, ăn đi."
Lôi Thiên đặt đồ ăn trước mặt họ.
"Vậy ta không làm phiền nữa, các ngươi từ từ ăn nha."
Lôi Thiên nói xong, bèn lui ra ngoài.
"phù..."
Tuyết Linh thở phào nhẹ nhõm.
"Nếu là vậy thì chúng ta an toàn rồi."
Nàng cười với Diệp Thiên Dật.
Hắn cũng gật đầu.
"Cũng tạm được, tốn thời gian không nhiều lắm."
"Quan trọng là trên đường có ngươi giúp đỡ, ngăn được rất nhiều nguy hiểm." Tuyết Linh nói.
Nàng thật sự cảm kích Diệp Thiên Dật.
Tên Diệp Thiên Dật này cũng thật sự lợi hại như lời đồn.
Đối với hắn mà nói, hắn cũng quan tâm sát hạch của học viện Võ Thần, nhưng mà cho dù sát hạch vòng hai hắn không đạt thành tích tốt, hắn cũng không phải hoảng loạn, hắn vẫn khá là tự tin vào bản thân.
Vì vòng một, điểm của hắn rất cao, vòng ba, vòng bốn tiếp theo, hắn vẫn có tự tin.
Mà có lúc có thể đạt được một số thứ, vậy không phải thứ mà ngươi muốn có được thì có thể đạt được.