Sự tạo phản của tộc Lôi Sư
Diệp Thiên Dật tuỳ tiện lấy một vài món rồi cho vào trong miệng.
"Đợi tới hồ Nguyệt Quang rồi, ta sẽ kêu mẹ ta trả thù lao cho ngươi."
Tuyết Linh nói với Diệp Thiên Dật.
Lúc này, hắn lên tiếng: "E là không dễ dàng vậy đâu."
"Hả?"
Tuyết Linh khó hiểu nhìn sang Diệp Thiên Dật.
Hắn nôn đồ trong miệng ra.
"Trong đồ ăn có hạ độc, một loại thuốc mê khó mà phát giác được." Diệp Thiên Dật nói.
"Cái gì?" Tuyết Linh cực kỳ hoảng sợ.
Người của tộc Lôi Sư hạ độc nàng?
"Có thật không?" Nàng không xác định và hỏi lại.
Thật ra thì Tuyết Linh có vẻ khó tin và hiểu chuyện này.
Tộc Lôi Sư là chủng tộc luôn đối tốt với nàng từ nhỏ tới lớn, quan hệ giữa họ rất tốt, rất thân thiết, có rất nhiều chuyện mẹ nàng đều nhờ tộc Lôi Sư làm, nhưng tại sao họ lại hạ thuốc với nàng?
Vậy cũng không thể nói là muốn nàng yên lành ngủ một giấc chứ?
"Ngươi có thể nếm thử, sau đó ta giải độc cho ngươi." Diệp Thiên Dật thản nhiên nói với Tuyết Linh.
Tuyết Linh cũng hết cách.
Nàng cần nếm thử.
Vì tuy nàng cũng tin Diệp Thiên Dật, nhưng... nàng cũng tin tộc Lôi Sư.
Một bên là bạn vừa mới quen, một bên là quen biết rất nhiều năm, nàng thậm chí còn rất tôn trọng tộc Lôi Sư.
Sau đó, Tuyết Linh ăn một ngụm.
Nàng không phát hiện ra điều gì.
Nhưng qua một lúc sau, Tuyết Linh đã được cảnh báo sớm đã cảm nhận được đầu óc của mình hơi nặng.
Đúng là có thuốc mê.
Diệp Thiên Dật đi tới đưa cho nàng một viên đan dược.
"Ngươi nuốt vào đi."
Tuyết Linh nhận lấy đan dược và nuốt vào.
Nét mặt của nàng lộ vẻ đau buồn.
"Tại sao? Tại sao họ lại làm như vậy?"
"Bình thường mà. Trên đời này trừ một số người rất đặc biệt, thì không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. hồ Nguyệt Quang của ngươi và Bạch Thành sắp đánh nhau rồi, họ cũng cần đội ngũ, có lẽ họ cảm thấy phần thắng của Bạch Thành lớn hơn."
Diệp Thiên Dật nói.
Đây là nguyên nhân hắn có thể nghĩ tới.
"Vậy chúng ta phải làm sao?"
Diệp Thiên Dật lên tiếng: "Ngươi có thể làm sao thì tuỳ, dù sao ta có thể dẫn ngươi đi."
Trên người của hắn có Không Huyễn thạch, mà những người khác khó tưởng tượng có người lại sở hữu thứ này, cơ bản thì sẽ không nằm trong sự cân nhắc của họ.
"Ừm."
Tuyết Linh gật đầu.
Lúc này, nàng hét lên: "Có người không?"
Bên ngoài, Lôi Thiên đang nói chuyện với vài người.
"Chưa liên lạc được với đại ca ư?"
Lôi Thiên hỏi.
"Không liên lạc được."
Lôi Thiên trầm ngâm: "Vậy thì đại ca rất có thể thấy được không nhận được tin của Tuyết Linh ở hồ Nguyệt Quang. Bên hồ Nguyệt Quang trừ người của họ, bất kỳ liên lạc với những người nào cũng không có hiệu quả. Ngươi, dẫn theo vài người mau chóng tới hồ Nguyệt Quang, cứ nói ta có chuyện tìm đại ca. Sau đó, các ngươi tìm cơ hội báo tình hình bên này cho đại ca!"
"Ta hiểu rồi."
Lúc này, giọng của Tuyết Linh truyền đến.
Nét mặt của Lôi Thiên lập tức tươi cười, sau đó đẩy cửa đi vào.
"Công chúa Tuyết Linh, có chuyện gì hả?"
"Ta muốn đi." Tuyết Linh nói.
Lôi Thiên khẽ nhíu mày.
"Công chúa Tuyết Linh, ngươi muốn làm gì vậy? Bọn ta đã thông báo với hồ Nguyệt Quang, bên họ lập tức cử người tới đưa ngươi đi. Vây giờ công chúa Tuyết Linh muốn đi, há chẳng phải gây thêm phiền phức à?"
Lôi Thiên nói.
"Ta có việc, ta cần phải rời khỏi đây." Tuyết Linh nói.
Lôi Thiên nào có ngờ, lẽ nào chuyện hạ thuốc mê đã bị phát hiện?
Nhưng theo lý mà nói bây giờ nàng cũng nên ngất rồi chứ?
"Vậy nếu công chúa Tuyết Linh đã kiên định như vậy, dĩ nhiên chúng ta cũng không cách nào ngăn. An toàn là trên hết, ta sẽ cử người hộ tống công chúa Tuyết Linh."
Lôi Thiên nói như vậy với Tuyết Linh.
Lôi Thiên tuyệt đối không thể để vịt ở trong miệng bay mất.
Hắn không biết rốt cuộc nguyên nhân gì dẫn đến thế này.
Nhưng hắn không thể thả Tuyết Linh đi như vậy.
"Không cần đâu, ta và bạn của mình đi được rồi."
Tuyết Linh lên tiếng phản bác.
Nàng không phải kẻ ngốc, nàng cũng muốn chính mắt thử xem phản ứng của tộc Lôi Sư.
Là bị hạ thuốc, nhưng chuyện hạ thuốc không chắc là Lôi Thiên của tộc Lôi Sư làm, có thể có thành viên bình thường nào khác.
Nghe Tuyết Linh nói vậy, Lôi Thiên khẳng định chắc mọi chuyện đã bị lộ.
Hắn thầm nghiến răng.
Nói thật thì không phải muốn vạch trần làm gì, chí ít bây giờ chưa muốn.
Nhưng dường như không vạch trần thì không còn cách nào khác.
"Công chúa Tuyết Linh, bọn ta bảo đảm sự an toàn của ngươi là chức trách của bọn ta. Bây giờ bên ngoài nguy hiểm thế này, người của hồ Nguyệt Quang đang trên đường tới. Nếu họ tới, ngươi lại đi, vậy phải làm sao? Người của Bạch Thành đang âm thầm theo dõi ngươi, lỡ như họ ra tay, kết quả thế nào đây? Trong lòng ngươi cũng rõ mà."
Tuyết Linh nói: "Được, vậy bây giờ ngươi liên lạc với người của hồ Nguyệt Quang lần nữa, hỏi họ tới đâu rồi, ta muốn nói chuyện với người của hồ Nguyệt Quang."
Đột nhiên Tuyết Linh nhận thức được điểm này.
Bên hồ Nguyệt Quang tồn tại sức mạnh cường đại, chỉ có hồ Nguyệt Quang có cách liên lạc lẫn nhau, những người khác muốn liên lạc hồ Nguyệt Quang thì chỉ có đi vào trong mới được.
Vậy dựa vào gì mà tộc Lôi Sư có thể liên lạc được hồ Nguyệt Quang?
Tộc Lôi Sư có thể liên lạc được hồ Nguyệt Quang chỉ có tộc trưởng Lôi Minh của tộc Lôi Sư.
Hắn cũng không có đây.