Hùng Bá Thiên
"Là bọn ta liên lạc tộc trưởng, tộc trưởng lại liên lạc hồ Nguyệt Quang." Lôi Thiên giải thích.
Không thành vấn đề.
Nhưng Tuyết Linh đã không còn tin nữa.
"Ta chỉ muốn biết người tới là ai? Bác Lôi Thiên có thể hỏi bác Lôi Minh một chút, hoặc để ta tự hỏi."
Đôi mắt của Lôi Thiên tỏ ra nghiêm nghị.
"Thôi đi."
Nhìn thấy dáng vẻ của hắn ta, Tuyết Linh nói thẳng: "Ta vẫn phải đi."
Thấy vậy, Lôi Thiên cũng không giả bộ.
Vì hắn biết đã không cần thiết phải giả bộ nữa.
Chắc đã bị họ phát hiện rồi.
Vậy tại sao nàng còn chưa ngất?
Cho dù nàng phát hiện trong thức ăn bị hạ độc, nhưng nàng đã ăn rồi.
Lẽ nào nàng có thể giải độc ư?
Không phải chứ.
Độc này của họ đâu có đơn giản như vậy.
"Đứng lại!"
Lôi Thiên hét lên với Tuyết Linh.
"Công chúa Tuyết Linh, ở đây mới là an toàn."
Lôi Thiên thản nhiên nói.
"Vậy sao? Ta thấy nơi này mới là nguy hiểm nhất. Lát nữa không phải hồ Nguyệt Quang tới mà là người của Bạch Thành thì có."
Tuyết Linh đã nói đến nước này, Lôi Thiên hoàn toàn không cần phải che đậy.
"Hừ! Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt. Lên cho ta, khống chế họ lại!"
Lôi Thiên lạnh lùng quát.
Mãi tới lúc này, Tuyết Linh mới hiểu rõ, dù cho nhìn có vẻ là người có quan hệ rất tốt, quen nhau rất lâu, họ vẫn có thể hại ngươi.
"Diệp công tử."
Nàng nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Đi thôi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật đưa Tuyết Linh biến mất tại chỗ.
"Cái gì?"
Cảnh này khiến họ không ngờ tới.
"Làm sao họ chạy ra ngoài được?"
Để tránh sự cố, trong tộc của họ có tồn tại cấm chế cường đại có thể ngăn phóng thích sức mạnh không gian.
Cho dù là sức mạnh không gian của Thái Cổ Thần Vương cảnh bình thường chắc chắn cũng không chạy thoát.
Nhưng tại sao hai người yếu như vậy, sức mạnh không gian của họ lại trực tiếp thoát được ư?
"Không hay rồi!"
Lôi Thiên thầm kêu không ổn.
Bây giờ họ chạy thoát, vậy có nghĩa nếu một khi họ tới hồ Nguyệt Quang, thân phận của tộc Lôi Sư sẽ trực tiếp bại lộ.
Họ không những không hoàn thành kế hoạch lớn, ngược lại... tộc trưởng Lôi Minh của họ có thể sẽ gặp nguy hiểm tại hồ Nguyệt Quang.
"Mau! Cử tất cả mọi người ra ngoài tìm cho ta! Nhất định phải tìm ra họ về cho ta!"
Lôi Thiên gào lên.
"Rõ!"
Sau đó, tộc Lôi Sư hừng hực khí thế chạy ra ngoài.
Họ tin chắc Tuyết Linh này chắc chắn chạy chưa xa.
Còn chỗ của Diệp Thiên Dật và Tuyết Linh chính là căn phòng lúc nãy.
Không sai.
Họ đang ở trong tộc Lôi Sư.
Họ còn chưa đi!
Tuyết Linh cũng đơ ra.
"Không sao, ở đây đi." Diệp Thiên Dật nói.
"Tại sao?"
"Ta không cách nào để chúng ta tiếp tục đi sâu về trước, cần phải tìm cơ hội. Mà bây giờ, toàn bộ tộc Lôi Sư chắc đã phát điên lên mà đi chúng ta. Trong khoảng thời gian này quá nguy hiểm, chi bằng chờ ở đây trước đã, ta không tin họ sẽ vào đây dọn đồ ăn."
Diệp Thiên Dật cười nói.
"Nhưng chúng ta... lúc nào thì đi?"
Diệp Thiên Dật nói: "Không vội, tộc Lôi Sư ra quân ồ ạt như vậy, còn hồ Nguyệt Quang của ngươi chắc chắn có người đang tìm ngươi, sau đó họ sẽ sinh nghi thôi."
"Nhưng... chắc là tộc Lôi Sư cũng đang tìm ta."
"Nhưng nhiều thế này, họ gần như đã ra tay toàn bộ, cho dù người của ngươi không nhìn ra, chúng ta cũng có cơ hội tìm kẽ hở rồi rời đi, tuỳ cơ hành sự thôi."
"Được!"
Chủ yếu là bây giờ, cơ bản không có chỗ nào ổn để lại.
Phạm vi bên này tới lúc đó chắc chắn sẽ thành phạm vi điều tra của tộc Lôi Sư.
Nếu rời đi xa một chút, đi tới vòng trong và ngoài khu vực này, vậy cũng phải chờ, dùng Không Huyễn thạch quay lại, cũng chỉ có thể ở gần tộc Lôi Sư. Vậy nếu căn phòng này tạm thời an toàn, ở trong này có gì mà không tốt?
Cho dù bị phát hiện, họ vẫn có thể chạy lần nữa.
Tới lúc đó, chắc bọn người kia sẽ cảm thấy họ không chạy xa nữa.
Dù gì lần đầu chạy thì chạy vài chục mét thế này, chạy không xa, bình thường gặp phải chuyện này thì chắc không chạy xa được?
Cho nên, cho dù có gặp phải thì họ chắc sẽ không cảm thấy có thể chạy được rất xa.
Nếu có lần thứ hai, vậy Diệp Thiên Dật đưa Tuyết Linh chạy xa thì sẽ càng an toàn hơn.
Bên ngoài.
Người đàn ông trung niên rất vạm vỡ đúng lúc tới gần chỗ này.
"Đại tỷ nói, kêu chúng ta cố hết sức tìm giao giới lân cận vòng trong và khu vực nội bộ, đại tỷ cảm thấy công chúa Tuyết Linh có vẻ khó mà vượt qua khu vực nội bộ, họ phải chú ý một chút."
Người đàn ông vạm vỡ nói với người bên cạnh.
"Rõ!"
"Hả?"
Lúc này, hắn phát hiện số lượng lớn người của tộc Lôi Sư quanh đây.
"Tộc Lôi Sư đúng là bạn tốt của chúng ta. Vậy mà họ lại cử ra nhiều người thế này đi tìm công chúa Tuyết Linh."
Một người phụ nữ bên này nói.
"Không đúng!"
Người đàn ông vạm vỡ kia hình như phát giác có chỗ gì đó không đúng.
"Đại nhân, chỗ nào không đúng? Không phải tộc Lôi Sư đang tìm công chúa Tuyết Linh là chuyện bình thường sao?"
Hùng Bá Thiên cau mày.
Là bình thường, nhưng sao cảnh này lại khiến hắn cảm thấy có vẻ kỳ quái?
Lạ lắm à nha.
Nơi này chính là lãnh địa của tộc Lôi Sư, họ lại cử nhiều người tìm khắp các vùng lân cận lãnh địa của họ làm gì?
Họ tìm kiếm dày đặc tại vùng lân cận lãnh địa của tộc Lôi Sư ư?
Có phải có gì đó không ổn?