Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2736: CHƯƠNG 2735: HỒ NGUYỆT QUANG

Hồ Nguyệt Quang

Lôi Thiên siết chặt nắm tay!

Thật ra đây cũng xem như trong cái rủi vẫn có cái may.

Hùng Bá Thiên này vì bảo vệ Tuyết Linh, thả nàng đi xong, tự hắn ở lại.

Nếu Hùng Bá Thiên đi rồi, hắn quả thật cũng không còn cách nào khác.

Nhưng nay hắn ở lại, nói không chừng họ có thể giải quyết tên Hùng Bá Thiên này.

Còn về Tuyết Linh bên kia, chí ít thực lực của họ rất thấp, Hùng Bá Thiên đi, vậy thì chưa chắc Tuyết Linh có thể truyền tin đến hồ Nguyệt Quang.

Còn về không có người tiếp ứng hắn ta, nói không chừng cũng có thể chỉ có Hùng Bá Thiên muốn họ rút lui mà lừa họ thôi.

"Các ngươi, mau chóng đập bức tường này để đuổi theo Tuyết Linh. Những ngời khác, đi theo ta giải quyết cái tên Hùng Bá Thiên."

Lôi Thiên quát lớn.

"Rõ!"

Còn Hùng Bá Thiên lại bật cười.

Số người ít ỏi, vậy mà hắn cũng cảm thấy có thể chia ra làm hai ư?

Đúng là nực cười!

Vù...

Sau đó, Hùng Bá Thiên trực tiếp xông qua.

Ầm...

Một cường giả và nắm đấm của hắn va vào nhau.

Vừa bắt đầu thì hình như không có gì, sau đó...

Lách cách...

Cánh tay của người kia trực tiếp bị Hùng Bá Thiên miễn cưỡng xé xuống.

Ừng ực...

Cảnh này cũng khiến nhiều người chứng kiến sự khủng khiếp của Hùng Bá Thiên.

Còn bên kia, Diệp Thiên Dật và Tuyết Linh được hai người dẫn đến tập hợp với một số người.

"Công chúa Tuyết Linh!"

Họ thấy Tuyết Linh thì cũng nhao nhao ngạc nhiên vui mừng.

"Chúng ta mau chóng về hồ Nguyệt Quang, chỗ này không thể nán lại lâu."

Một trong số họ nói.

"Chú Hùng sẽ không có nguy hiểm gì chứ?" Tuyết Linh lo lắng hỏi.

Tuy nàng biết Hùng Bá Thiên rất lợi hại, nhưng dù gì hắn có thể phải đối mặt toàn bộ tộc Lôi Sư, vẫn rất nguy hiểm thì phải.

"Yên tâm đi. Với thực lực của Hùng đại nhân thì toàn bộ tộc Lôi Sư cũng là tự tìm cái chết, chỉ cần Hùng đại nhân muốn, hắn có thể tiêu diệt cả tộc Lôi Sư, chúng ta nhanh chóng về hồ Nguyệt Quang đi."

"Được!"

Sau đó, họ nhanh chóng tiến về một hướng.

Chẳng mấy chốc, họ đã tới một nơi không còn nhìn thấy mặt trời.

Nơi này rất lạ, nơi này chỉ có thể thấy ánh trăng.

Nhưng nơi này rất sáng, vô cùng sáng, xung quanh đều là đủ loại cây cỏ hoa lá phát sáng, đủ loại Tinh Thạch xinh đẹp.

"Đi vào nơi này chính là hồ Nguyệt Quang." Tuyết Linh nói với Diệp Thiên Dật.

"Được." Hắn gật đầu.

Sau đó, họ xuyên qua nơi đó.

Đột nhiên cảnh sắc trước mặt thay đổi.

Vẫn là một nơi rất đẹp, trên trời có một ánh trăng vô cùng đẹp đẽ sáng trong, nhất là phía trên có một cái hồ rất lớn và đẹp, ánh trăng soi trên mặt hồ, rất đẹp.

"Mẹ!"

Tuyết Linh thấy người phụ nữ phía trước, nàng lộ nét mặt ngạc nhiên và vui mừng rồi chạy nhanh đến đó.

Người phụ nữ đeo mạng che mặt, vô cùng cao quý và xinh đẹp.

Có một người đàn ông đứng bên cạnh nàng.

Lôi Minh.

Tộc trưởng của tộc Lôi Sư.

Hắn thấy Tuyết Linh, trước tiên là cau mày. Sau đó hắn khôi phục dáng vẻ bình thường, trở nên ngạc nhiên và mừng rỡ.

"Không sao là tốt." Tuyết Hoàng nhìn Tuyết Linh và gật đầu rồi nói.

"Mẹ, phải cảm ơn Diệp Thiên Dật. Trên đường đi, hắn đưa Tuyết Linh đến nơi này. Nếu không thì Tuyết Linh e là đã bị họ bắt rồi."

"Diệp Thiên Dật?"

Đôi mắt xinh đẹp của nàng nhìn Diệp Thiên Dật một cái.

"Vị kia là Diệp Thiên Dật của Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông?"

Tuyết Hoàng nhìn Diệp Thiên Dật rồi lên tiếng hỏi.

Hắn chắp tay: "Đúng."

Có thể có vài người quả thật không biết Diệp Thiên Dật, nhưng nói thật thì bây giờ đúng là chẳng ai mà không biết hắn, chí ít cũng biết cái tên này.

Giống như Tuyết Hoàng vậy.

Nàng ở rừng Vọng Hải, bình thường nàng chắc cũng không quen Diệp Thiên Dật, nhưng nàng có nghe qua.

Quan trọng là vì chuyện bên Thiên Quỷ môn đúng là quá chấn động.

Có thể khó mà chấn động tới Thần Vực, nhưng ở Chúng Thần Chi Vực, rất nhiều người biết tới chuyện này.

Tuyết Hoàng cũng không cảnh giác với hắn.

Hình như, không có vấn đề gì.

Nàng cũng nghe nhiều về tên Diệp Thiên Dật này, cách đối nhân xử thế của hắn, bao gồm xuất hiện tại đây trong thời điểm nhạy cảm như vậy, cũng không cần phải quá lo lắng.

Đôi mắt xinh đẹp của Tuyết Hoàng nhìn Diệp Thiên Dật một cái.

"Rất cảm ơn." Nàng nói.

Sau đó, nàng nhìn Tuyết Linh, nói: "Ngươi đi giải trừ phong ấn đi."

"Dạ!"

Sau đó, Tuyết Linh nhìn sang Diệp Thiên Dật, sau đó ra ngoài.

Rồi Tuyết Hoàng lại nhìn sang hắn, nói: "Ta cũng không biết nên cảm ơn ngươi thế nào, ngươi có cần gì thì cứ việc nói với ta."

Nói thật, cứ thế mà kêu Diệp Thiên Dật suy nghĩ, hắn cũng không biết nữa.

Có một số thứ hắn muốn, nhưng có thể có ư?

"Hay là, ta tới bên chỗ các ngươi xem cho kỹ?" Diệp Thiên Dật nói một câu.

Hiển nhiên Tuyết Hoàng hơi đơ ra.

Thật lòng thì tên Diệp Thiên Dật này quả thật có chút khác người.

Trong tình huống này, những người khác cũng có vài lựa chọn nhưng chính là bản thân không tồn tại đi chọn khả năng này.

"Ừm, Tiểu Vũ, ngươi đưa Diệp công tử đi chọn đi."

Tuyết Hoàng nói với một cô gái bên cạnh.

Diệp Thiên Dật cười toe toét: "Đa tạ tiền bối."

"Đi đi."

Sau đó, Diệp Thiên Dật bèn đi khỏi.

"Yêu Thần đại nhân, chúc mừng chúc mừng, công chúa Tuyết Linh không sao là kết quả tốt nhất!"

Lôi Minh cười mỉm chi và nói.

Còn Tuyết Hoàng thản nhiên liếc hắn một cái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!