Có lợi ích
Đồng thời, Hùng Bá Thiên quay về.
"Hùng đại nhân, ngươi vừa trải qua một trận đại chiến hả?"
Lôi Minh tỏ vẻ hình như rất quan tâm mà lên tiếng.
"Hừ! Tộc trưởng Lôi, nhờ phúc của ngươi, ông đây mới xảy ra trận đại chiến với tộc Lôi Sư đó."
Hùng Bá Thiên lạnh lùng lên tiếng.
Lôi Minh cau mày.
Tình hình này là sao?
Lẽ nào...
"Ha ha ha, Hùng đại nhân nói đùa không buồn cười chút nào."
Lôi Minh cười và nói.
"Ai nói đùa với ngươi? Đại tỷ, tộc Lôi Sư này..."
Hùng Bá Thiên định nói thì bị Tuyết Hoàng cắt ngang.
"Ừm, bổn tôn đã biết."
Hắn cũng không lên tiếng nữa.
Soạt...
Bỗng chốc, một vầng sáng lạnh loé lên, đầu của Lôi Minh trực tiếp rơi khỏi người hắn ta.
"Đem đầu của hắn cho tộc Lôi Sư."
Tuyết Hoàng thản nhiên nói.
"Rõ!"
Sau đó, một vài người đem đầu của Lôi Minh đi ra ngoài.
"Ngươi có sao không?"
Tuyết Hoàng nhìn sang Hùng Bá Thiên và hỏi.
Quan trọng là trên người của Hùng Bá Thiên toàn là máu tươi.
Hắn gãi đầu, cười nói: "Đại tỷ yên tâm, đây đều là máu của đám súc sinh kia."
"Ừm."
Tuyết Hoàng đứng dậy.
"Tên Diệp Thiên Dật của nhân tộc kia vì cơ duyên trùng hợp nên mới gặp Tuyết Linh phải không?"
Hùng Bá Thiên nói: "Chắc là như vậy. Tên Diệp Thiên Dật này là thành viên của học viện Võ Thần, mà đúng lúc học viện đó đang lịch luyện trong rừng Vọng Hải, cho nên Tuyết Linh gặp hắn thì cũng là chuyện dễ hiểu."
Sau đó, hắn nói: "Ta cũng rất khâm phục tên Diệp Thiên Dật này, là tiểu bối duy nhất mà ta khâm phục trước mắt. Hơn nữa, người này tương đối đứng đắn, tuy hắn làm việc quả thật có một chút khiến người khác không nghĩ ra, nhưng chí ít cũng không phải là người nghiêng về Tà đạo, chắc cũng không cần phải lo lắng quá."
Người xung quanh nói: "Đạo lý thì đúng là vậy, nhưng... bây giờ quan hệ giữa hồ Nguyệt Quang và Bạch Thành căng như thế, tuy con người của Diệp Thiên Dật không tệ, nhưng hắn cũng chưa đứng về phe nào. Nếu hắn rời khỏi hồ Nguyệt Quang, sau đó gặp người của Bạch Thành, nói cho Bạch Thành nghe một số tình hình bên này..."
Tuyết Hoàng nói: "Thì cũng đâu có gì để nói cho người khác nghe đâu chứ."
"Chính xác."
Họ gật đầu.
"Bây giờ tình hình bên Bạch Thành sao rồi?"
Tuyết Hoàng hỏi.
"Động tĩnh bên kia tương đối lớn, cảm giác họ lúc nào cũng có thể tấn công hồ Nguyệt Quang chúng ta."
Hùng Bá Thiên khó chịu lên tiếng: "Họ đánh thì cứ để họ đánh, họ lấy gì mà đánh hồ Nguyệt Quang của ta? Trừ phi họ có thể thuyết phục Thái Thản Cốc, nếu không thì không thể nào! Mà tộc Thái Thản Cự Viên của Thái Thản Cốc trước giờ không màng chuyện đời, tộc trưởng của tộc Thái Thản Cự Viên cũng từng ra lệnh, chỉ cần không ai gây hại đến Thái Thản Cốc, vậy thì Thái Thản Cốc sẽ không chủ động đi gây hại cho người khác. Bạch Phong của Bạch Thành là người thế nào thì mọi người đều rõ, Thái Thản Cốc không thể nào giúp đâu."
Một vị lão giả nói: "Lão phu không quá lo về Thái Thản Cốc, nhưng một khi Bạch Thành này ra tay thì chứng minh họ chắc chắn có tự tin gì đó, nếu không thì chỉ mình Bạch Thành tấn công, họ chính là tự tìm cái chết. Bây giờ điều mà ta lo là liệu họ có bắt tay với thế lực nào của Bắc Hải hay không."
Bắc Hải chính là vùng biển lớn đứng sau bọn họ.
Thế lực bên trong rất nhiều.
Bạch Thành không thể liên kết với nhân tộc.
Yêu Tộc cường đại khác trên Đại lục, theo lý mà nói thì họ cũng không thể bị thuyết phục, duy chỉ có Bắc Hải.
"Kêu mọi người nghỉ ngơi tử tế đi."
Tuyết Hoàng nói.
"Rõ!"
Bên kia.
Diệp Thiên Dật đã tới dược viên của hồ Nguyệt Quang.
"Lợi hại!"
Diệp Thiên Dật chắc là quét mắt nhìn, ở đây có rất nhiều đồ tốt.
Hắn trực tiếp bước đến nơi chứa đầy độc vật thiên địa.
Sức mạnh của Vạn Độc Châu hơi phóng thích ra, hấp thu chất độc của độc vật thiên địa xung quanh.
Hấp thu chất độc vốn sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng gì cho độc vật thiên địa, nhưng sẽ khiến Vạn Độc Châu nhận được những loại độc này, dù là chỉ một chút xíu xiu, dưới sức mạnh cường đại của Vạn Độc Châu cũng có thể trở thành chất độc cực lớn.
Bây giờ đối với Vạn Độc Châu mà nói, mỗi loại độc thêm vào, sự thay đổi khôn lường giữa các chất độc với nhau sẽ nhiều vô số.
Rất hữu ích.
Diệp Thiên Dật đi hết một vòng cũng hài lòng mà đi qua.
"Diệp công tử có thấy món nào mà ngươi thích không? Tuyết Hoàng đại nhân nói, Diệp công tử có thể lấy đi năm loại."
Cô gái kia nói với Diệp Thiên Dật.
Hắn cau mày.
Năm loại?
Đúng là chơi lớn ha.
Vốn tưởng lấy đi một loại là đủ.
"Vậy ta không khách sáo nha." Diệp Thiên Dật cười nói.
"Mời."
Sau đó, Diệp Thiên Dật đi tới dược viên của linh vật thiên địa.
"Ừm..."
Hắn liếc một vòng.
Có rất nhiều đồ tốt.
Chẳng mấy chốc Diệp Thiên Dật đã đi ra.
"Ta lấy xong rồi."
"Mời."
Sau đó, họ cùng nhau đi ra ngoài.
Tuyết Hoàng ngồi tại đó.
Diệp Thiên Dật đi tới.
"Tiền bối, ta lấy xong rồi."
Diệp Thiên Dật chắp tay rồi nói.
"Ừm."
Tuyết Hoàng gật đầu.
"Trời cũng không còn sớm nữa. Nếu không có việc gì gấp thì ngươi có thể ở đây một đêm, ta kêu Hùng Bá Thiên đi nghỉ ngơi rồi, sáng mai nhờ hắn tiễn ngươi đi." Tuyết Hoàng nói.
Bây giờ, bên ngoài đối với Diệp Thiên Dật cũng khá nguy hiểm, Tuyết Hoàng biết rõ.
Tuy Hùng Bá Thiên nhì như không có gì nhưng thể lực của hắn tiêu hao tương đối nghiêm trọng.