Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2738: CHƯƠNG 2737: NGUY CƠ TẠI HỒ NGUYỆT QUANG

Nguy cơ tại hồ Nguyệt Quang

Diệp Thiên Dật giúp nàng chuyện lớn, dĩ nhiên Tuyết Hoàng phải có trách nhiệm với an nguy của hắn.

Tốt nhất là để cho Hùng Bá Thiên nghỉ ngơi một đêm rồi hẵng đưa Diệp Thiên Dật rời khỏi.

Hắn suy nghĩ một lúc và gật đầu.

"Cũng được."

"Ừm, Tiểu Vũ, đưa hắn vào phòng nghỉ ngơi."

"Rõ!"

Chẳng mấy chốc, Diệp Thiên Dật được sắp xếp vào một gian phòng.

"Đúng lúc có thể tranh thủ thời gian luyện hoá Yêu Thạch một chút."

Diệp Thiên Dật ngồi trên giường, sau đó bắt đầu luyện hoá Yêu Thạch.

Tộc Lôi Sư.

"Đại ca"!

Lôi Thiên tận mắt thấy cái đầu kia thì rống lên.

Rắc rắc rắc...

Hắn siết chặt nắm đấm.

"Theo ta đến Bạch Thành!"

Hắn lạnh lùng nói.

"Rõ!"

Bạch Thành.

Lôi Thiên đưa người vội vàng đến trong đại điện.

"Vương!"

Lôi Thiên cung kính quỳ trước mặt Bạch Phong.

Bạch Phong kia ngồi trên ngai vàng.

"Có chuyện gì không?"

Bạch Phong thản nhiên hỏi.

Hắn cực kỳ nhẹ nhàng.

Nhưng dù sao thì sự nhẹ nhàng này mới khiến người khác cảm thấy đáng sợ hơn.

"Vương! Đại ca chết rồi!"

"Hả?"

Bạch Phong nhíu mày.

"Lôi Minh chết rồi?"

"Đúng vậy, bị Tuyết Hoàng giết! Đầu của đại ca ta được đưa tới tộc Lôi Sư!"

Lôi Thiên gắt gao siết chặt nắm tay.

"Ý ngươi là... tộc Lôi Sư bị bại lộ rồi phải không?"

Đôi mắt của Bạch Phong trở nên nghiêm nghị, hắn hỏi.

"Đúng!"

Lôi Thiên có hơi nơm nớp lo sợ mà lên tiếng.

Bạch Phong này rất đáng sợ.

Khó mà biết rõ suy nghĩ thật sự trong lòng hắn ta.

Vui buồn thất thường.

Ngày thường, Lôi Thiên không muốn tiếp xúc với người này nhất nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

Tộc Lôi Sư của hắn cần phải đi cao hơn.

Hồ Nguyệt Quang yêu chuộng hoà bình quá, hoà bình đơn thuần không cách nào khiến quần tộc trở nên mạnh mẽ hơn được.

Mà Bạch Phong này, một số tông chủ hành sự của hắn đủ để dẫn dắt tộc Lôi Sư trở nên mạnh mẽ hơn.

"Tộc Lôi Sư bị lộ rồi..."

Bạch Phong gõ ngón tay nhịp nhàng lên bàn.

Bây giờ Lôi Thiên rất sợ đột nhiên Bạch Phong thốt lên một câu, vậy tộc Lôi Sư của hắn không cần thiết phải tồn tại.

"Ừm, không sao đâu. Đây là chuyện nhỏ, không có nội ứng ngoại hợp của tộc Lôi Sư ngươi thì ta cũng có thể thoải mái hạ gục hồ Nguyệt Quang thôi." Bạch Phong thản nhiên nói.

Thật ra, hắn thật sự muốn giết Lôi Thiên và tộc Lôi Sư.

Cái tên thành công thì ít, hỏng việc thì nhiều.

Sống thì còn có ích gì!

Nhưng dù gì thì cũng sắp đánh nhau rồi.

Tộc Lôi Sư này cũng có sức chiến đấu không nhỏ.

Để họ chết trong đại chiến không phải tốt sao?

Tái sử dụng đồ bỏ đi.

"Đúng!" Lôi Thiên thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may Bạch Phong này không ra tay giết hắn ta.

Lẽ ra cũng sẽ không giết hắn ta.

"Vương, lúc nào thì chúng ta tiến đánh hồ Nguyệt Quang?"

Lôi Thiên hỏi.

"Không chờ kịp rồi à?"

Lôi Thiên gật đầu: "Đúng vậy, ta muốn trả thù cho đại ca ta."

Lôi Thiên gắt gao siết chặt nắm tay.

"Sáng mai sẽ đánh."

Bạch Phong chậm rãi dạo bước rồi nói.

"Cái gì? Sáng mai đánh? Chúng ta có thủ đoạn gì mà đi đánh? Chỉ có Bạch Thành chúng ta sao?"

Bạch Phong cười mỉa: "Dĩ nhiên không phải, còn có Thái Thản Cốc."

Lôi Thiên nghe tới đây thì lộ ra nét mặt ngạc nhiên.

Thái Thản Cốc!

Tên Bạch Phong này đã thuyết phục được Thái Thản Cốc cùng ra tay ư?

Nếu có Thái Thản Cốc, chính xác là sẽ nhẹ nhàng rất nhiều.

Vì sinh vật như Thái Thản Cự Viên, họ biết cách khống chế đại trận của hồ Nguyệt Quang.

Mấu chốt ở chỗ, sức chiến đấu của sinh vật này quá mạnh mẽ.

Trong cuộc hỗn chiến, nếu có thể thêm Thái Thản Cự Viên, có thể trực tiếp tuyên bố thế trận đã định.

"Đợi khi bổn vương hạ được hồ Nguyệt Quang, toàn bộ rừng Vọng Hải coi như bị bổn vương kiểm soát trong tay. Tiếp theo chính là Bắc Hải, sau Bắc Hải là toàn bộ Chúng Thần Chi Vực, không bao nhiêu năm nữa, bổn vương có thể làm vương thật sự của toàn bộ Chúng Thần Chi Vực. Sau đó, bổn vương phải đánh luôn cả Thần Vực."

Đôi mắt của Bạch Phong loé lên dã tâm tràn đầy.

Hắn biết chắc chắn không dễ dàng, nhưng hắn có thể tiến hành từng bước một.

Hắn không cầu có thể xưng vương xưng bá thật sự, nhưng hắn cần phải trở thành vương giả một phương.

Vương giả một phương vốn không phải chuyện rất khó.

Ít ra làm vương giả của rừng Vọng Hải thì không đủ.

Sau đó, Bạch Phong nhìn sang Lôi Thiên, thản nhiên nói: "Tới tộc Lôi Sư chuẩn bị, sáng mai tập hợp."

"Rõ!"

Bên kia.

"Ting... chúc mừng ngươi kích hoạt hệ thống mới 'hệ thống chữa trị vô hạn'."

Diệp Thiên Dật mở mắt ra.

"Hả?"

Hệ thống này hình như có hơi lạ.

Sau đó, hắn nhìn sơ qua hiệu quả của hệ thống.

'Hệ thống chữa trị vô hạn': Trong thời gian hệ thống tồn tại, ký chủ có thể phóng thích sức mạnh chữa trị vô hạn, chọn quân của mình, số lượng tối đa là một ngàn, phóng thích chữa trị vô hạn cần tốn hai giây, có thể chữa trị vết thương của mục tiêu để khôi phục trạng thái toàn thịnh. Thời gian tồn tại của hệ thống: một ngày.

Diệp Thiên Dật: "..."

Ôi trời!

Đây là trò gì thế?

Hệ thống này...

Đơn giản mà nói, mỗi lần hắn phóng thích sức mạnh chữa trị thì cần phải tiêu tốn thời gian hai giây. Nhưng sau mỗi hai giây thì hắn có thể khiến một ngàn người khôi phục trở lại trạng thái toàn thịnh.

Mặc kệ vết thương của một ngàn người này thế nào, thiếu cánh tay hay gãy chân, bị thương nghiêm trọng đại loại vậy, chỉ cần được hắn chữa trị, bỗng chốc sẽ trở lại trạng thái toàn thịnh.

Ôi trời!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!