Mộc Vân không phải là chị của Mộc Linh Nhi chứ?
Phó viện trưởng Triệu nói: "Nếu là chuyện này thì không dễ nói. Bàn về năng lực, e là cho dù đám người của Thần Vực cũng rất khó so với hắn. Nhưng thế giới này không chỉ nhìn vào năng lực, đám người của Thần Vực, thiên phú, bối cảnh, tài năng... quả thật có nhiều người mạnh hơn Diệp Thiên Dật. Bây giờ hắn vừa đột phá Chân Thần cảnh, tới Thần Vực, thật ra thì cũng bình thường, nhưng năng lực của hắn thì khó mà so được với đám người của Thần Vực."
"Lão phu cũng rất mong chờ."
"..."
Trong kim tự tháp.
Bên trong không có nhiều đồ lắm.
Thậm chí có hơi trống.
Họ đi một mạch ở bên trong mà không bị cản trở.
Phía trước có một quầng sáng màu xanh thu hút sự chú ý của họ.
Linh lực thiên địa ở trong này quả thật quá hùng hậu.
Mà quầng sáng màu xanh đó lại ở trên một bàn thờ.
Màu xanh này đại diện cho sinh mệnh.
"Lực sinh mệnh thật dày đặc."
Diệp Thiên Dật cảm nhận được lực sinh mệnh này, sau đó cảm thán.
Ánh mắt của Mộc Vân nhìn sang quầng sáng sinh mệnh màu xanh ở phía trước.
"Đây là Sinh Mệnh Cội Nguồn, nhưng hình như không giống. Ở đây hùng hậu hơn."
Mộc Vân trầm ngâm một tiếng.
Hơn nữa, nó nhiều thật.
"Cho nên, đây có được coi là phần thưởng bị che giấu mà học viện Võ Thần dành cho chúng ta?"
Diệp Thiên Dật tỏ vẻ trầm ngâm.
"Chắc là vậy, đi luyện hóa thôi."
Mộc Vân nói xong thì trực tiếp đi qua.
Diệp Thiên Dật cũng đi thẳng qua đó.
Hai người từ từ ngồi xuống quanh cổ sức mạnh này.
Lực sinh mệnh mạnh thật.
Luyện hóa kiểu này đúng là sảng khoái thật.
Sau đó, họ dần dần bắt đầu nghiêm túc luyện hóa.
Lần luyện hóa này tiến hành gần nửa tháng trời.
Đã đến lúc họ rời khỏi những ngày tháng sống trong Sinh Mệnh Bí Cảnh này.
Diệp Thiên Dật mở mắt ra.
"Phù..."
Hắn thở ra một hơi đục.
Tu vi của hắn thăng lên Chân Thần cảnh tam giai.
Đây thật sự cũng không là gì.
Nhưng quả thật cũng coi như sự thăng cấp không nhỏ.
Tới Chân Thần cảnh, hắn tốn thời gian nửa tháng lại thăng cấp một giai.
Chính xác mà nói, thời gian một tháng coi như hắn tứ Thất Phách cảnh thất giai thăng lên Chân Thần cảnh tam giai.
Tốc độ này cực kỳ nhanh.
Mấu chốt ở chỗ Thể phách của hắn vậy mà đã đạt Thần Minh cảnh.
Thật ra bản thân của Diệp Thiên Dật lúc còn là Thất Phách cảnh nhất giai, Thể phách của hắn đã là Thất Phách cảnh thất giai.
Nhưng không phải nói là ngươi tới Thất Phách cảnh nhị giai, Thể phách chính là Chân Thần cảnh nhất giai.
Khi Diệp Thiên Dật đạt được Chân Thần cảnh nhất giai, cường độ Thể phách của hắn chắc là Chân Thần cảnh lục giai.
Xem ra hình như Thể phách của hắn trở nên ngày càng không mạnh.
Lúc trước khi hắn ở nhất giai, cường độ Thể phách có thể đạt thất giai, bây giờ nhất giai mới chỉ có lục giai?
Nhưng đừng quên, cảnh giới bây giờ cao hơn.
Thiên Thần cảnh nhất giai và Chân Thần cảnh nhất giai có thể cùng một khái niệm sao?
Bây giờ tu vi của Diệp Thiên Dật là Chân Thần cảnh tam giai, vậy mà khiến hắn đột phá xiềng xích khổng lồ, Thể phách của hắn đạt được Thần Minh cảnh nhất giai.
Không sai!
Chính là Thể phách của Thần Minh cảnh nhất giai.
Mà hắn sở dĩ có thể đạt được trình độ này là vì Thể phách trong người của hắn cộng thêm luyện hoá Sinh Mệnh Cội Nguồn.
Sở dĩ Diệp Thiên Dật có thể vượt qua các trận chiến tương đối dễ dàng là vì Thể phách của hắn mạnh hơn nhiều so với cảnh giới phía trước của mình.
Rất đã!
Bây giờ Diệp Thiên Dật càng sảng khoái.
Chân Thần cảnh tam giai, Thể phách lại có Thần Minh cảnh nhất giai.
Quá năng nổ.
Có thể hắn thăng cấp tới Chân Thần cảnh tứ giai, Chân Thần cảnh ngũ giai, Thể phách của hắn vẫn là Thần Minh cảnh nhất giai.
Nhưng cũng đủ rồi.
Thiên Khiển khổng lồ của Chân Thần cảnh và Thần Minh cảnh, hắn cũng đột phá Thể phách này, những thứ khác không còn quan trọng nữa.
Đều là thăng cấp nhỏ.
Còn Mộc Vân bên cạnh cũng từ từ mở đôi mắt xinh đẹp ra.
Ánh mắt của Diệp Thiên Dật nhìn sang nàng.
Hả?
Đột nhiên Diệp Thiên Dật đơ ra.
Khoan đã!
Trên đầu của Mộc Vân...
Có một đoá hoa nhỏ.
Hắn từng nhìn thấy cảnh này trên người của Mộc Linh Nhi.
Hắn biết Mộc Linh Nhi là linh vật thiên địa hàng triệu năm hoá thành hình người.
Đoá hoa nhỏ đó, thật ra là iện thân cho sức mạnh của nàng.
Trạng thái của nàng không tốt, hoa nhỏ có dáng vẻ hơi uể oải suy sụp. Nếu nàng vui vẻ hoạt bát, hoa nhỏ sẽ khoẻ mạnh.
Thông thường mà nói, đây là chịu sự khống chế của nàng, hoa nhỏ bị giấu đi.
Có lúc, cho dù không giấu đi, vì nguyên nhân nào đó mà nó xuất hiện, có thể cũng sẽ cảm nhận được đó là trang sức của một cô gái.
Nhưng Mộc Vân này...
Nàng quay đầu nhìn Diệp Thiên Dật.
"Ngươi là hoá thân của linh vật ư?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Mộc Vân: "..."
Đột nhiên nàng nhận thức được mình có thể đã bị lộ.
Bỗng chốc, hoa nhỏ trên đầu nàng biến mất ngay.
Nàng hấp thụ quá nhiều Sinh Mệnh Cội Nguồn, đoá hoa nhỏ này dĩ nhiên xuất hiện đột ngột, nàng quên mất.
"Ngươi nhìn nhầm rồi."
Mộc Vân lạnh lùng nói.
Nàng quay đầu.
Diệp Thiên Dật: "..."