Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2767: CHƯƠNG 2766: HÌNH THÁI CỦA MẸ HỒ

Hình thái của mẹ Hồ

Nàng không phải là chị của Mộc Linh Nhi đấy chứ?

"Người đừng lo. Ta biết ngươi kiêng kỵ điều gì, là linh vật hàng triệu năm hoá thành, nếu bị người khác biết, cho dù là đám người của Thần Vực cũng sẽ tới đây, ngươi sẽ rất nguy hiểm. Ta hiểu, nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không nói ra."

Cho nên Diệp Thiên Dật hình như cũng hiểu đại khái tại sao nàng lại cẩn thận như vậy, thậm chí còn nữa cải nam trang.

Bây giờ có một vấn đề, nàng có phải chị của Mộc Linh Nhi hay không?

Diệp Thiên Dật cảm thấy chắc là vậy.

Hình như... cũng không cần phải giấu giếm.

Diệp Thiên Dật có thể hỏi thẳng.

Mộc Vân cũng không nói gì, hắn hỏi tiếp: "Có phải ngươi có một cô em gái?"

Nghe Diệp Thiên Dật nói vậy, cơ thể mềm mại của nàng run lên.

Mộc Vân trừng đôi mắt to xinh đẹp nhìn hắn.

Diệp Thiên Dật thấy phản ứng của nàng, cơ bản đã xác định.

Nàng chính là chị của Mộc Linh Nhi.

Ôi trời!

Thì ra người chị mà mình luôn giúp Mộc Linh Nhi tìm, cứ tìm mãi không thấy, hoá ra nàng lại là Mộc Vân chung một mái hiên với hắn.

"Làm sao ngươi biết?"

Dĩ nhiên nàng cũng không ngốc.

Diệp Thiên Dật hỏi như vậy, chắc chắn hắn biết rất nhiều thứ.

Mộc Vân cũng không che giấu, không nguỵ biện mình không có em gái.

Vì nàng cũng luôn đi tìm em gái của mình.

Nhưng nàng thật sự không tìm thấy.

Hơn nữa, Mộc Vân biết, với thân phận của mình, cũng không cách nào dùng cách truyền thống mà tìm, quá nguy hiểm.

"Nhìn là biết rồi."

Diệp Thiên Dật châm một điếu thuốc.

"Làm sao ngươi biết?"

Mộc Vân lại hỏi.

"Em gái ngươi tên Mộc Linh Nhi phải không?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

Ầm ầm...

Giống như ngũ lôi oanh tạc!

"Ngươi từng gặp qua Linh Nhi?"

Mộc Vân đi tới trước mặt và nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật.

"Ừm."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Nàng ở đâu?"

"Nàng ở chỗ người bạn của ta. Ngươi yên tâm đi, chuyện nàng là linh vật thiên địa triệu năm hoá thành chỉ có một mình ta biết. Ta cũng luôn đi tìm ngươi, Linh Nhi nhờ ta tìm ngươi, nhưng cũng đã tìm vài năm mà không tìm thấy, ta cũng từng đưa nàng tới chỗ hai người sống trước đây."

Nói thật thì nàng vốn không tin những gì Diệp Thiên Dật nói.

Nhưng...

Bản năng cảnh giác của nàng mách bảo, cũng không thể dễ dàng tin như thế.

"Ngươi có thể để ta liên lạc với Linh Nhi ngay lúc này được không?"

Mộc Vân hỏi.

Thật ra thì...

Cho dù nàng có thế nào đi nữa, nàng cũng hiểu Diệp Thiên Dật đã biết thân phận của mình.

Sự cảnh giác vào lúc này của nàng, chẳng qua là có mục đích gì đó đối với Diệp Thiên Dật.

Hắn biết thì đã biết, nhưng lỡ như hắn muốn gạt mình đi đâu thì sao?

Tuy nàng khá tin vào hắn, nhưng nàng cũng biết thân phận đặc biệt của mình.

"Ở đây thì làm sao liên lạc với Linh Nhi? Đợi khi ra ngoài thì có thể liên lạc với nàng."

Diệp Thiên Dật nói.

Liên lạc với Linh Nhi thì đơn giản.

"À đúng rồi."

Đột nhiên Diệp Thiên Dật nghĩ ra chuyện gì đó, sau đó nói: "Ta đã chuyển nơi sinh sống của hai người đi rồi."

"Hả?"

Mộc Vân nghi ngờ nhìn Diệp Thiên Dật.

"Chính là nơi mà hai người từng sống, còn có Sinh Mệnh Chi Nhãn, Linh Nhi gọi nàng là mẹ Hồ, chắc ngươi biết chứ."

Mộc Vân: "..."

"Chuyển tới nơi nào? Mẹ Hồ ở đâu?"

Diệp Thiên Dật lấy túi không gian vô hạn ra, nói: "Ở trong thế giới nhỏ của ta. Đi, ta dẫn ngươi đi vào."

Mộc Vân nghi ngờ nhìn Diệp Thiên Dật.

Thật ra nàng tin con người của Diệp Thiên Dật, nhưng nàng cũng đâu có hiểu hắn đến vậy.

Lỡ như bên trong có nguy hiểm thì sao?

Nhưng cuối cùng, nàng vẫn chọn cách tin Diệp Thiên Dật.

Mộc Vân theo hắn đi vào trong túi không gian vô hạn.

Ngay lúc đi vào, nàng cảm nhận được một cảm giác đã từng ở trong này.

Diệp Thiên Dật đều chuyển hết toàn bộ linh vật thiên địa ở chỗ kia đến chỗ này. Tuy không phải quy cách cũ, nhưng tri thức của Mộc Vân rất nhiều.

Nàng nhìn ra, nhiều linh vật thiên địa là bạn của mình.

Mà ngay lúc Mộc Vân đi vào, linh vật thiên địa xung quanh dần dần có phản ứng.

Có lá cây đang dao động, cũng tan tản ra linh lực, có dây leo đang vươn lên.

"Ta đến rồi... Tiểu Kim, ngươi vẫn ổn chứ?"

Mộc Vân thấy bọn chúng, mau chóng đi tới vuốt ve câu cổ thụ vàng khổng lồ kia.

"Tiểu Lam, ngươi cũng ở đây à."

Mộc Vân từ từ chào hỏi bọn chúng.

Diệp Thiên Dật đứng bên cạnh nhìn họ.

"Mẹ Hồ đang ở đâu?"

Mộc Vân hỏi.

Dây leo của một cái cây chỉ sang một hướng.

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đúng, chính là ở bên đó."

Sau đó, nàng nhanh chóng chạy qua.

"Mẹ Hồ!"

Mộc Vân hét một tiếng.

Răng rắc...

Sau đó, nàng nhìn thấy một bóng dán đứng trên mặt hồ.

Diệp Thiên Dật đi tới.

Ôi trời, lúc trước Sinh Mệnh Chi Nhãn có thể từ hình dạng hồ nước hoá thành hình thái của một người phụ nữ.

Nhưng khi đó, hình thái của người phụ nữ đó chỉ có đường nét.

Có thể nhìn ra là phụ nữ, nhưng thậm chí cũng không có ngũ quan.

Nhưng bây giờ người phụ nữ này đã có ngũ quan, hơn nữa còn có diện mạo!

Đơn giản mà nói, bây giờ nàng là một người!

Nhưng có thể tương tự cảm giác của linh hồn.

Nàng đẹp thật.

Ảo ảnh này đúng thật là rất xinh đẹp, hơn nữa là cảm giác ngự tỷ tuyệt đối.

Chậc...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!