Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2768: CHƯƠNG 2767: HÌNH THÁI CỦA MẸ HỒ (2)

Hình thái của mẹ Hồ (2)

Diệp Thiên Dật không nhịn được mà hít vào một ngụm khí lạnh.

"Mẹ Hồ, ngươi... ngươi biến hoá thành công rồi sao?"

Mộc Vân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nhìn nàng rồi hỏi.

"Cái này phải cảm ơn người bên cạnh ngươi."

Mẹ Hồ lại lên tiếng.

Mộc Vân nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Mẹ Hồ nói tiếp: "Linh Hồn Pháp Tắc giúp ta đạt được hình thái như hiện nay, nếu không thì có lẽ ít nhất cũng phải hàng trăm năm. Hơn nữa, chắc cũng không cần nhiều thời gian, ta có thể thật sự hoá thành hình người."

Mộc Vân lộ nét mặt vui mừng.

"Tốt quá rồi, đúng là tốt quá đí"

Sau đó, mẹ Hồ hỏi: "Ngươi và Linh Nhi gặp mặt nhau chưa? Trước đây không lâu, Linh Nhi cũng tới đây."

"Vẫn chưa ạ."

Mộc Vân nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật nói: "Lát nữa chúng ta ngoài thì ta đưa ngươi đi tìm Linh Nhi."

"Cảm ơn."

Mộc Vân xuất phát từ đáy lòng mình nói lời cảm ơn với Diệp Thiên Dật.

Nàng tuyệt đối không ngờ lại có chuyện tốt thế này.

Vì mẹ Hồ tôn trọng Diệp Thiên Dật, cộng thêm hắn cố gắng giúp nàng như thế, Mộc Vân chắc chắn tin tưởng hắn.

"Mẹ Hồ, ngươi mau biến hoá đi, ta và Linh Nhi chờ ngươi."

Mộc Vân kích động nói với nàng.

"Được.

Sau đó, nàng nhìn Diệp Thiên Dật, đi tới trước mặt hắn.

Chỉ là một ảo ảnh.

"Ta vô cùng biết ơn ngươi."

Nàng khẽ hành lễ với Diệp Thiên Dật.

"Mẹ Hồ, ngươi khách sáo quá rồi, ngươi giúp ta quá nhiều, sau này ta vẫn phải trông cậy vào ngươi."

"Ngươi yên tâm."

Sau đó, họ hàn huyên một lúc, Mộc Vân cũng không chờ được nữa, đi chung với Diệp Thiên Dật rời khỏi nơi đó.

"Chúng ta ra ngoài thôi."

Mộc Vân nói với Diệp Thiên Dật.

"Được."

Sau đó, họ quay lại nơi vừa rời khỏi, Sinh Mệnh Bí Cảnh.

Trên đường đi, họ trò chuyện với nhau.

"Linh Nhi luôn đi tìm ngươi." Diệp Thiên Dật nói.

"Ta biết, ta cũng tìm Linh Nhi, nhưng ta quả thật không cách nào tìm được nàng, cộng thêm tình hình chúng ta tương đối đặc biệt."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Nhưng ngươi tới nơi này..."

"Chính là vì Sinh Mệnh Cội Nguồn, lúc trước ta và Linh Nhi chia cắt, ta bị thương rất nặng, cũng may bản thể của ta không phải người, có năng lực tự phục hồi mạnh mẽ, nhưng... ta cần Sinh Mệnh Cội Nguồn để hồi phục."

Diệp Thiên Dật cũng hiểu rõ mọi chuyện.

Có thể vì Mộc Vân là linh vật thiên địa hoá thành, cho nên nàng cần dùng cách này để hồi phục thương thế của mình.

Nàng đang tìm Mộc Linh Nhi, cho nên lúc đó Diệp Thiên Dật và Mộc Linh Nhi đi tới nơi mà hai người sống trước đây, đã thấy dấu tích Mộc Vân đi qua.

Nhưng không phải Mộc Vân luôn ở đó.

Vì vậy, đối với Mộc Vân mà nói, có thể dùng cách này để gặp Linh Nhi, nàng thật sự rất kích động, không cách nào tin được.

Sau đó, Diệp Thiên Dật hỏi: "Cho nên tên của ngươi là..."

"Mộc Khinh Linh."

"Cái tên nghe hay thật."

Diệp Thiên Dật nhếch miệng cười với nàng.

Mộc Khinh Linh không nói gì.

Sau đó, họ rời khỏi Sinh Mệnh Bí Cảnh.

Phải thông báo với phó viện trưởng biết.

"Nhìn kìa, là Diệp Thiên Dật."

"Tình hình gì vậy? Cả tháng này cũng chưa xuất hiện, hắn đi làm gì rồi? Luôn ở trong học viện ư?"

"Kỳ lạ, hắn làm gì rồi? Ta còn nghĩ hắn tới Thần Vực rồi."

"Ta cũng nghĩ hắn tới Thần Vực rồi. Sát hạch vòng ba, vòng bốn, hắn đều không tham gia, nhưng điểm tích luỹ của hắn chắc chắn không ai có thể vượt qua."

"..."

Diệp Thiên Dật và Mộc Khinh Linh đã tới chỗ của phó viện trưởng.

"Ra ngoài rồi ư?"

Phó viện trưởng Triệu nhìn bọn họ.

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Vâng, ra ngoài rồi."

"Ừm, ngươi luyện hoá đồ trong tháp sao rồi?"

Phó viện trưởng Triệu hỏi.

"Đã luyện hoá xong rồi."

Diệp Thiên Dật đáp.

"Ừm... cái gì?"

Phó viện trưởng Triệu đơ ra.

"Toàn bộ đã luyện hoá xong rồi."

Phó viện trưởng Triệu không dám tin mà hỏi lại.

Tuy hắn cảm thấy, gặp phải nơi đó còn đi vào, đối với số lượng Sinh Mệnh Cội Nguồn mà nói quả thật là tiêu hao rất lớn, nhưng...

Thật ra họ không nghĩ là hai người này có thể luyện hoá xong hết Sinh Mệnh Cội Nguồn.

Thật ra, bình thường họ quả thật không luyện hoá hết nhưng Mộc Vân tương đối đặc biệt.

Ngoài việc luyện hóa, nàng còn phải chữa trị thương thế của mình, hơn nữa nàng là hoá thân của linh vật thiên địa hàng triệu năm, việc hấp thu linh lực thiên địa đối với nàng là chuyện rất đơn giản.

"Ừm."

Họ gật đầu.

Phó viện trưởng Triệu: "..."

Hắn không nghi ngờ lời nói của hai người này.

"Đúng là của hai người."

Phó viện trưởng Triệu vỗ vai của Diệp Thiên Dật.

Đương nhiên hắn cảm thấy vui cho họ.

Đây cũng không tính là tiêu hao chính học viện Võ Thần.

"Phó viện trưởng, bọn ta còn có chút chuyện."

"Ừm, đi đi. Cẩn thận."

"Rõ!"

Sau đó, Diệp Thiên Dật và Mộc Khinh Linh rời đi.

Họ rời khỏi học viện Võ Thần, cũng bị nhiều người để ý.

"Dám rời khỏi học viện Võ Thần, Diệp Thiên Dật hắn nghĩ một tháng này không ai giết hắn sao?"

Đôi mắt của Tần Lạc Phong hơi tỏ ra nghiêm nghị.

Thần Cơ Môn, Hải gia, lẽ nào họ không ra tay ư?

Chắc họ sẽ ra tay chứ.

Diệp Thiên Dật và Mộc Khinh Linh đang trên đường đi.

"Ta không biết người muốn đối phó với chúng ta có tới hay không, chúng ta cần phải cẩn thận."

Diệp Thiên Dật nói.

"Ừm."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!