Chắc phải đi đường
Sau đó, họ đi vào.
"Linh Nhi, Linh Nhi."
Đoan Mộc Tiểu Tiểu chạy vào phòng.
"Chị ngươi tới tìm ngươi kìa."
Đoan Mộc Tiểu Tiểu kéo bàn tay nhỏ của Mộc Linh Nhi kích động nói.
"Hả?"
Mộc Linh Nhi ngơ ngác.
Chị?
"Có thật không?"
Nàng có vẻ không dám tin mà hỏi lại.
"Ừm ừm ừm, là anh Thiên Dật đưa chị của ngươi tới tìm ngươi đấy."
Mộc Linh Nhi nghe nói là Diệp Thiên Dật đưa tới, thì chắc là chị của mình.
Điện thoại của nàng rơi xuống đất, sau đó nhanh chóng chạy qua.
Vù...
Bóng dáng của Mộc Linh Nhi kích động nên nhanh chóng chạy lên trước.
Nàng nhìn thấy Mộc Khinh Linh ngồi trên sofa.
Dĩ nhiên Mộc Khinh Linh cũng nhìn thấy Mộc Linh Nhi.
"Chị."
Mộc Linh Nhi kích động nhào vào lòng của Mộc Khinh Linh.
"Linh Nhi."
Mộc Khinh Linh ôm lấy Mộc Linh Nhi.
Hai chị em ôm nhau.
"Hu hu hu... chị, em nhớ chị quá."
Mộc Linh Nhi khóc ra tiếng.
Hốc mắt của Mộc Khinh Linh cũng đỏ hoe.
"Không sao, chị tới rồi."
Mộc Khinh Linh nhẹ nhàng xoa tấm lưng của Mộc Linh Nhi.
Diệp Thiên Dật nhìn thấy cảnh này, cũng vui mừng thay họ từ tận đáy lòng.
Đoan Mộc Huyên nhìn thấy cảnh này, khoé miệng khẽ mỉm cười, sau đó nàng lẳng lặng đi ra, xuống bếp nấu đồ ăn.
Trước khi đi, nàng cũng dẫn theo Đoan Mộc Tiểu Tiểu xuống bếp.
Hiển nhiên là nàng muốn dành thời gian cho hai chị em ở riêng với nhau.
Diệp Thiên Dật cũng đi vào nhà bếp.
Đoan Mộc Huyên vừa rửa trái cây vừa nói: "Lúc trước, ta vô tình nghe Linh Nhi nhắc tới nàng có một người chị, hình như vì nguyên nhân gì mà ly tán, ngươi tìm được rồi hả?"
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đúng vậy."
Chuyện của Mộc Linh Nhi cũng không tính là bí mật, hơn nữa quan hệ của họ lại tốt như vậy, Mộc Linh Nhi không nói chi tiết, nhưng khi trò chuyện với họ cũng là bình thường.
"Cũng khá tốt, Tiểu Tiểu, ngươi đi bưng trái cây qua đi."
"Được."
Đoan Mộc Tiểu Tiểu ngoan ngoãn bưng trái cây đi tới.
Sau đó, Đoan Mộc Huyên mỉm cười nhìn Diệp Thiên Dật.
"Hoa tỷ muội, của ngươi nè."
Diệp Thiên Dật: "..."
"Ta nói Huyên Huyên cô nương, trong đầu ngươi cũng có vài thứ không tốt lắm nha."
Đoan Mộc Huyên mỉm cười và nói: "Nhưng ngươi khiến ta nghĩ theo cách này."
Diệp Thiên Dật đột nhiên ôm lấy cơ thể mềm mại của nàng từ phía sau.
"Thật ra, ta cảm thấy ngươi tốt hơn."
Đoan Mộc Huyên giật mình, nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của Diệp Thiên Dật.
Gương mặt xinh đẹp của nàng ửng hồng.
Quan hệ của họ cũng ổn, thậm chí Diệp Thiên Dật đã nhiều lần bày tỏ với nàng, nhưng nói thật thì bỗng nhiên hắn ra tay vẫn khiến nàng giật mình.
"Diệp công tử, ta không phải bạn gái của ngươi nha."
"Cũng có thể mà."
Diệp Thiên Dật mỉm cười.
"Không được, bạn gái của ngươi thật sự quá nhiều, ta không có tự tin tranh sủng với họ đâu."
"Vậy hay là... làm tình nhân cũng được."
Diệp Thiên Dật cười nói.
Đoan Mộc Huyên: "..."
Vô sỉ!
"Ừm... cũng không tệ, nhưng ta phải bảo đảm một chút."
"Chuyện gì?"
Diệp Thiên Dật vui mừng và ngạc nhiên hỏi.
"Ta làm tình nhân của ngươi cũng được, nhưng ta phải bảo đảm tình nhân của ta nhiều hơn của ngươi mới được."
Diệp Thiên Dật: "..."
"Thôi đi thôi đi."
Diệp Thiên Dật xua xua tay.
"Khà khà khà."
Đoan Mộc Huyên cười vui vẻ.
Đoan Mộc Tiểu Tiểu đi vào.
"Dì nhỏ, anh Thiên Dật, hai người đang trò chuyện gì thế?"
Đoan Mộc Tiểu Tiểu tò mò hỏi.
"Anh Thiên Dật của ngươi kể chuyện cười cho ta nghe."
Đoan Mộc Huyên cười nói.
"Dì nhỏ cười vui như vậy, có phải thích anh Thiên Dật không?"
Một câu nói của Đoan Mộc Tiểu Tiểu trực tiếp khiến nàng khựng lại.
Diệp Thiên Dật cười thầm.
Đoan Mộc Tiểu Tiểu này, sao lại là tiểu ma nữ chứ?
Tuy nàng biết ghen khi Diệp Thiên Dật và những cô gái khác ở bên nhau, nhưng nàng muốn tác hợp hắn và dì nhỏ của mình ở bên nhau nhất, đây gọi là thóc đâu mà đãi gà rừng. Nàng nghĩ như thế.
Nàng còn nghĩ đến lúc mình lớn lên, cũng muốn làm bạn gái của Diệp Thiên Dật.
Đúng là tiểu ma nữ.
"Cô gái này, ngày nào cũng nói nhảm."
"Dì nhỏ thích mà."
Đoan Mộc Huyên bất đắc dĩ lắc đầu.
"Mau đi rửa rau."
"Dì nhỏ hung dữ với người ta, chắc chắn đang chột dạ."
Đoan Mộc Tiểu Tiểu lẩm bẩm.
Đoan Mộc Huyên: "..."
"Đúng! Dì nhỏ của ngươi là đang chột dạ, sau này Tiểu Tiểu không được học theo dì nhỏ nha, thích một người thì phải dũng cảm bày tỏ, không thể chần chừ như thế, nếu không thì hạnh phúc sẽ vuột mất."
Diệp Thiên Dật cười nói với Đoan Mộc Tiểu Tiểu.
"Ừm ừm, Tiểu Tiểu biết rồi, Tiểu Tiểu thích anh Thiên Dật, dù gì sau này ta muốn làm bà xã của anh Thiên Dật."
Đoan Mộc Huyên bất đắc dĩ lắc đầu.
Sau đó, nàng nhanh chóng chuyển đề tài.
"Dạo này ngươi còn gặp nguy hiểm không?"
Nàng hỏi Diệp Thiên Dật.
"Cũng tạm, chắc đám người của Thần Cơ Môn và Hải gia vẫn còn nhắm vào ta, nhưng họ không chắc sẽ ra tay."
Diệp Thiên Dật nói.
"Chẳng qua là..."
Hắn nhìn sang Đoan Mộc Huyên rồi nói: "E là ta tới bên này, bao gồm tin ta và ngươi có quan hệ không tệ, chắc họ cũng biết. Ta lo họ có thể sẽ ra tay với ngươi và Tiểu Tiểu. Cho nên tới lúc đó, ta sẽ cử một số cao thủ của Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông tới phát triển bên ngươi. Đúng lúc có thể đi vào thương thế của ngươi. Một là có thể bảo vệ hai người, hai là cũng có thể giúp ngươi."
"Vậy thì ngại quá rồi."