Gặp mặt?
"Không có gì là ngại cả, dù gì ngươi cũng là người phụ nữ của ta."
Đoan Mộc Huyên liếc nhìn Diệp Thiên Dật khiến vạn người say mê.
"Nếu có cần giúp gì, tới lúc đó ngươi tìm Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông là được. Hoặc nữ đế của đế quốc này, ta sẽ nói một chút, có thể nàng chắc chắn giúp đỡ ngươi."
"Ngươi muốn tới Thần Vực hả?"
Đoan Mộc Huyên hỏi Diệp Thiên Dật.
"Đúng."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Chắc vài ngày nữa thì sẽ đi tạm biệt mọi người, bên này cũng không có chuyện gì. Chuyến đi lần này không biết mất bao lâu."
Diệp Thiên Dật quả thật cũng không biết là bao lâu.
Có vài người, sợ là phải một vài này không gặp được nhau rồi.
Mấu chốt là, nếu không ở một nơi, liên lạc thì cũng không liên lạc được.
Tới Thần Vực, cho dù có QQ cũng không cách nào liên lạc được.
Thần Vực thì khác.
Chúng Thần Chi Vực, Bát Hoang, thậm chí là Bát Quốc, cho dù giữa chúng không thuộc về một nơi, ít ra cũng có tiếp nối với nhau. Ngươi muốn tới một nơi khác, thật ra về mặt ý nghĩa nào đó cũng tương đương xuất ngoại mà thôi.
Chuyện này không phải rất khó.
Nhưng...
Thần Vực có chút đặc biệt.
Thần Vực không tính là tiếp nối, tuy người của Thần Vực có thể tới, người bên này cũng có thể tới Thần Vực nhưng là có điều kiện.
Bên Thần Vực cũng không phải dễ dàng thì có thể tới đó.
Đoan Mộc Huyên khẽ gật đầu.
"Ừm, không biết lần sau gặp nhau là lúc nào."
"Hả? Chẳng lẽ ngươi không nỡ xa ta à?"
Diệp Thiên Dật cười và nhìn nàng.
"Đúng vậy, mặc kệ thế nào thì quả thật ta không đành lòng xa ngươi."
"Vậy ngươi có cần ta để lại ấn ký sâu trên người hay không?"
Diệp Thiên Dật cười một tiếng, nhướng mày nhìn nàng.
"Ừm hừ, đợi ngươi trở về rồi hãy để lại cho ta cũng chưa muộn."
Đoan Mộc Huyên nói.
"Ồ? Thật sao?"
Khoé miệng của nàng khẽ nhếch lên: "Ừ hừ, thật đó."
"Vậy cho dù là vì ngươi, ta cũng phải trở về rồi. Ngày mai đi, ngày mốt vể."
Diệp Thiên Dật nói.
Đoan Mộc Huyên không nhịn được mà cười thành tiếng.
"Vậy sao? Thế cũng được."
Nàng vẫn không tin, tên Diệp Thiên Dật này tới Thần Vực ngày hôm sau thì có thể trở về.
Bây giờ là chuyện không thể.
Hơn nữa, cho dù hắn muốn trở về, cũng tuyệt đối không thể quay về dễ dàng như thế.
Hắn có thể sống sót ở Thần Vực đã là không tệ, sau đó lấy được một số lợi ích hay chứng minh mà quay về mới được.
Tình huống bình thường thì không trở về được.
Diệp Thiên Dật nhún vai: "Ngươi chờ đấy cho ta."
Sau đó, hắn đi ra ngoài.
Bên ngoài, Mộc Linh Nhi kéo tay Mộc Khinh Linh ngồi xuống sofa, họ đang trò chuyện gì đấy.
"Đại ca ca."
Mộc Linh Nhi nhìn thấy Diệp Thiên Dật, vui vẻ đứng dậy. Sau đó, nàng chạy tới trước mặt và kéo tay của hắn.
"Anh Thiên Dật, cảm ơn ngươi để chị và Linh Nhi đoàn tụ."
Mộc Linh Nhi cảm kích lên tiếng.
Diệp Thiên Dật cười và xoa tóc của nàng, nói: "Lúc trước không phải ta đã hứa với ngươi rồi sao? Đương nhiên ta phải làm được."
"Ừm ừm."
Mộc Linh Nhi vui vẻ gật đầu.
"Cơm sắp nấu xong, mọi người rửa tay, có thể chuẩn bị ăn được rồi."
Giọng của Đoan Mộc Huyên truyền đến.
"Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi."
Đoan Mộc Tiểu Tiểu vui vẻ chạy tới.
"Chuẩn bị ăn thôi nào."
Diệp Thiên Dật xoa cái đầu nhỏ của Mộc Linh Nhi và nói.
"Ừm ừm!"
Họ ngồi quanh bàn ăn.
"Thịnh soạn quá."
Đoan Mộc Tiểu Tiểu há hốc miệng.
"Ta phải bắt đầu thôi."
Sau đó, nàng gắp một cái đùi gà to cho Diệp Thiên Dật.
"Anh Thiên Dật ăn đùi gà đi."
"Còn ta?"
Đoan Mộc Huyên trừng mắt nhìn Đoan Mộc Tiểu Tiểu.
"Dì nhỏ ăn của anh Thiên Dật."
Đoan Mộc Tiểu Tiểu cười hi hi và nói.
"Con nhóc thối này."
Đoan Mộc Huyên bất đắc dĩ cười.
Vì nàng biết Mộc Linh Nhi không ăn thịt, cho nên bữa cơm này vẫn như cũ, có rất nhiều món chay. Đương nhiên, món thịt cũng có.
Sau đó, họ vừa ăn vừa trò chuyện.
Ăn xong thì họ ngồi trên sofa nghỉ ngơi.
"Sau này các ngươi có dự định gì?"
Diệp Thiên Dật hỏi Mộc Khinh Linh.
"Ta cũng không biết."
Mộc Linh Nhi lắc đầu.
"Tới Thần Vực không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
Nàng chần chừ một lúc.
"Bên Thần Vực có vài người đang đuổi giết ta."
Diệp Thiên Dật hiểu ý của nàng.
Nàng và Mộc Linh Nhi vốn dĩ đang sống yên lành tại đó, chính vì cường giả phát hiện nơi họ sinh sống.
Từ đó mà phá đi cuộc sống bình yên của họ, cũng khiến Mộc Khinh Linh và Mộc Linh Nhi ly tán.
Đám người kia là của Thần Vực chứ không phải Chúng Thần Chi Vực.
Nhưng dù gì Mộc Linh Nhi và Mộc Khinh Linh là sự tồn tại do linh vật thiên địa hàng triệu năm hiếm có khó tìm hoá thành. Đám người của Thần Vực, họ e là dù có ở Chúng Thần Chi Vực thêm một vài năm cũng hy vọng tìm ra hai người này.
Mà khi tới Thần Vực, khó tránh có thể gặp nguy hiểm.
"Ừm, nếu ngươi không có chỗ nào để đi, vậy có thể ở lại đây."
Diệp Thiên Dật nói với họ.
"Ở lại đây đi, ở lại chơi với Tiểu Tiểu."
Đoan Mộc Tiểu Tiểu mong chờ và lên tiếng.
"Ta cũng không biết nên đi đâu, nếu ở đây thì quá phiền phức."
Mộc Khinh Linh lắc đầu, nói.
Nàng cảm thấy làm phiền người khác quá.