Hoàng Liên: "..."
Yêu Hậu nhắc nhở.
"Đệ tử hiểu rõ."
"Ừm, Thể phách đạt trình độ nào rồi?"
"Thần Minh cảnh nhất giai."
Yêu Hậu trầm ngâm một lúc.
"Thể phách của Chân Thần cảnh tam giai đạt Thần Minh cảnh nhất giai, không tệ."
Nàng hài lòng gật đầu.
"Sau này hễ có thể tìm được cách thăng cấp Thể phách thì đừng có bỏ qua."
"Ta hiểu rồi."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Thật ra trước tiên khoan nói bây giờ Thể phách này mang lại lợi ích gì, chỉ nghĩ về điểm đơn giản nhất.
Đợi một thời gian, Diệp Thiên Dật phổ cập đến thần Chí Cao, hắn đối mặt thần Chí Cao khác, chí ít hắn có một ưu thế chắc chắn. Đó chính là cho dù họ đều là thần Chí Cao, ở tại đây, thần Chí Cao chính là tu vi cao nhất nhưng Thể phách của Diệp Thiên Dật cũng mạnh hơn.
Vậy họ đánh nhau, hắn chắc chắn có ưu thế.
Đây là điều không thể nghi ngờ.
"Ừm, cũng không có chuyện gì khác, chuẩn bị một chút thì có thể xuất phát, cẩn thận Thiên Quỷ môn."
"Ta hiểu rồi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật chần chừ một lúc tại Yêu Tâm Phong, rời khỏi đó, tiến về đế quốc Nguyệt Thần, nơi ở của Hoàng Liên.
Diệp Thiên Dật rất thoải mái đi vào Thiên Chi Đảo của đế cung của Hoàng Liên.
Nàng ở nơi này cũng chờ Diệp Thiên Dật đã lâu.
"Vợ à."
Diệp Thiên Dật nhìn thấy Hoàng Liên, sau đó cười và gọi nàng.
Hoàng Liên đã quen cách gọi này của hắn.
Huống hồ, đây là chỗ của nàng, còn phải tiếp tục diễn kịch trước mặt Hoàng Anh.
"Mẹ ta đang chờ bên kia, đi thôi."
Hoàng Liên nói với Diệp Thiên Dật.
"Nắm tay ta đi."
Diệp Thiên Dật vươn tay ra với nàng.
"Không cần."
"Nè, mấy ngày nay ta đã đi, không phải ngươi tỏ ra không đành lòng xa ta trước mặt của mẹ ngươi sao? Không phải nắm tay là chuyện rất bình thường à?"
"Tới rồi hẵng nói, nơi này còn một vài người của hoàng thất."
Hoàng Liên nói.
Diệp Thiên Dật nhún vai.
Sau đó, họ đi chung tới một gian phòng lớn.
Tới ngoài cửa, Diệp Thiên Dật đẩy cửa vào.
Hoàng Liên vươn tay nắm lấy hắn.
Không sai, là nàng chủ động.
Sau đó...
Diệp Thiên Dật bỏ tay nàng ra.
Hoàng Liên: "..."
Nàng đơ ra.
Dĩ nhiên Hoàng Anh ngồi tại đó nhìn thấy cảnh này.
Nàng khẽ giương nụ cười.
"Thiên Dật tới rồi à, mau ngồi đi."
Diệp Thiên Dật cười và đi tới.
"Mẹ."
Diệp Thiên Dật ngọt ngào gọi nàng.
"Ây da, tên nhóc này đúng là dẻo miệng."
Lúc trước, Diệp Thiên Dật cứ gọi nàng như thế, cho nên có gọi thêm nữa cũng chẳng là gì.
"Đúng vậy."
Diệp Thiên Dật cười và đi tới ngồi bên cạnh Hoàng Anh.
"Có chuyện gì vậy? Con và Liên Liên cãi nhau à?"
Hoàng Anh vỗ tay của hắn và hỏi.
Sau đó, Diệp Thiên Dật nói: "Một chút chuyện nhỏ ạ."
"Nói ta nghe, ta làm chủ cho ngươi."
Hoàng Liên bên cạnh có vẻ ngơ ngác.
"Chính là lúc nãy ta muốn nắm tay nàng, nàng chê sẽ bị thành viên khác trong hoàng thất nhìn thấy, không cho ta nắm. Cứ nói lát nữa tới đây rồi hẵng nắm lấy, ta thấy không vui."
Hoàng Liên: "..."
Sau đó, Hoàng Anh có ý trách móc nhìn Hoàng Liên.
"Liên Liên, ngươi xin lỗi Thiên Dật đi."
Hoàng Liên: "..."
"Ta xin lỗi."
Nàng bất đắc dĩ nói một câu.
"Ngươi đó, ngươi và Thiên Dật là một đôi, còn có gì mà ngại khiến người khác biết chứ? Trừ phi ngươi cảm thấy Thiên Dật không chìa tay ra, hắn có thể không chìa tay ra ư? Còn có thể khiến ngươi mất mặt sao? Trong lòng ngươi cũng không tốt, mẹ không thích lắm nha."
"Ta hiểu rồi ạ."
Hoàng Liên nói.
"Tối nay Thiên Dật không đi nữa, tới lúc đó ngươi xin lỗi hắn cho tử tế đi."
"Ta biết rồi ạ."
"Ừm."
Lúc này Hoàng Anh mới hài lòng mà gật đầu.
"Ăn cơm đi."
"Được thôi."
Sau đó, ba người ngồi quanh bàn ăn.
"Mấy món này là Liên Liên làm, có món ta làm, ngươi ăn nhiều chút đi."
Hoàng Anh vừa gắp đồ ăn cho Diệp Thiên Dật vừa nói.
"Cảm ơn mẹ, các người cũng ăn nhiều vào đi."
Hoàng Anh mỉm cười và gật đầu.
"Thiên Dật à."
"Hả?"
Diệp Thiên Dật vừa ăn một ngụm lớn vừa đáp.
"Có phải ngươi và Liên Liên nên có con rồi không?"
"Khụ khụ."
Hoàng Liên đang ăn mà ho khan một tiếng.
Lúc trước, Hoàng Anh từng nhắc chuyện này với Diệp Thiên Dật.
"Thật ra thì..."
Diệp Thiên Dật còn chưa nói xong, Hoàng Anh đã lên tiếng: "Ngươi xem, ngươi đi một mạch cũng không biết khi nào mới về, chí ít cũng phải năm năm đúng không?"
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Bọn ta à, có thể thỉnh thoảng tới Thần Vực một chuyến, nhưng chủ yếu vẫn phải ở lại đây, ngươi có thể để Liên Liên mang thai trước, tới lúc đó ngươi về, con cũng hơi lớn một chút. Con cái thì ngươi khỏi phải lo, ta và Liên Liên sẽ chăm sóc thật tốt."
Diệp Thiên Dật: "..."
Hoàng Liên: "..."
Diệp Thiên Dật nói: "Thật ra ta thì không có vấn đề gì."
Hoàng Liên còn chưa lên tiếng, Hoàng Anh đã mở miệng: "Được, nếu ngươi đã không có vấn đề, vậy thì không sao rồi, mấy ngày này ngươi rảnh rỗi đúng không?"
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Ừm, vậy ngươi ở lại đây, tới lúc đó để Liên Liên dẫn người đưa ngươi tới Thần Vực, mấy hôm nay ngươi cứ nghỉ ngơi cho thật tốt đi."
"Khụ khụ."
Diệp Thiên Dật ho khan.
"Cũng được."
Hắn gật đầu.
"Ừm, ăn cơm thôi."