Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2778: CHƯƠNG 2777: DIỆP THIÊN DẬT KHÔNG BIẾT XẤU HỔ

Diệp Thiên Dật không biết xấu hổ

Mục đích của Hoàng Anh đã đạt được.

Đó chính là nhìn thấy Diệp Thiên Dật không làm người khác thất vọng.

Nếu hắn không chịu thua kém, vậy chắc chắn có thể khiến con gái ngoan của mình mang thai.

Mấu chốt là lúc trước không để nàng mang thai, dù sao lúc trước cảnh giới của hai người quá chênh lệch, vì nguyên nhân này, dẫn tới có thể không phù hợp.

Nhưng bây giờ Diệp Thiên Dật cũng là Chân Thần cảnh, có thể làm được.

Hoàng Anh thật sự rất muốn có một đứa cháu trai hoặc cháu gái ngoan.

Ăn cơm xong, họ trò chuyện rất lâu.

"Đúng rồi, ta muốn tới Nguyệt Thần cung một chuyến, cho nên ta muốn hỏi tình hình liên quan bên đó một chút."

"Nguyệt Thần cung, ngươi muốn tới đó làm gì?"

Hoàng Anh tỏ ra khá là tò mò.

Nơi đó tương đối đặc biệt, cảm giác chẳng có chút liên quan gì cả.

Tên Diệp Thiên Dật kia dĩ nhiên không muốn nói mình đi tìm người trước.

"Ta nhận được phó thác của một vị tiền bối, tới thay hắn tìm một cố nhân tại Nguyệt Thần cung."

Thật ra Diệp Thiên Dật có một cách đơn giản, đó chính là tới Nguyệt Thần cung, nói cho họ biết hắn là người nhận uỷ thác đi tìm Hoàng Tâm.

Nhưng dù gì người này phó thác hắn chính là Sáng Thủy Giả của Âm Nguyệt Tông, Diệp Thiên Dật lo khi mình nói ra, ngược lại có thể thu hút hiệu quả không tốt.

Hoàng Tâm cũng chỉ là cái tên con gái mình mà hắn đoán ra.

Đây là cách không thể thực hiện được.

"Thì ra là vậy, người cần tìm là..."

"Hoàng Tâm, không biết có người này không?"

"Hoàng Tâm?"

Hoàng Anh cau mày, nàng và Hoàng Liên đang nhớ lại cái tên này.

"Hình như thật sự không có tên này."

Sau đó nàng nói: "Dù gì ta và Liên Liên đã rời khỏi Nguyệt Thần cung lâu rồi, có lẽ thật sự không nhớ chính xác những người ở đó."

Diệp Thiên Dật cũng cảm thấy bình thường.

Dẫu sao thì cái tên này cũng do hắn đoán, cũng chưa chắc có người này.

Hơn nữa, quả thật Hoàng Liên và Hoàng Anh đã thoát ly khỏi Nguyệt Thần cung từ lâu.

Điểm này, lúc trước Diệp Thiên Dật có từng nói với Hoàng Liên, cũng không có được nhiều thông tin.

"Nhưng nếu ngươi tới Nguyệt Thần cung thì quả thật rất khó. Trước tiên đừng nói chuyện ngươi tới Nguyệt Thần cung, xung quanh đó đều có cấm chế mạnh mẽ, ngươi có thể còn chưa nhìn thấy Nguyệt Thần cung và cũng không cách nào tiếp cận thì đã bị chặn lại."

Hoàng Anh nói.

"Vậy đành thông qua việc trở thành đệ tử của Nguyệt Thần cung, là cách này hả?"

Diệp Thiên Dật trầm ngâm một lúc.

"Đây là một cách. Còn một cách nữa chính là ngươi có thể có thân phận để vào Nguyệt Thần cung, hoặc nguyên do đặc biệt khiến họ có thể cho ngươi vào, khó."

"Thần Vực là một nơi tôn trọng thực lực và địa vị triệt để, không có thực lực hay địa vị, rất nhiều nơi tại đó nửa bước cũng khó vào. Có vài chuyện có thể ngươi cảm thấy rất đơn giản, thậm chí qua đó đưa thư, có thể cũng không làm được."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

Giống y hệt những gì Yêu Hậu nói.

"Ta hiểu rồi."

"Ta và Liên Liên cũng không giúp được ngươi rồi, bọn ta thoát ly khỏi Nguyệt Thần cung, đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ và liên lạc với nơi đó."

Hoàng Anh nói.

"Tại sao phải thoát ly khỏi Nguyệt Thần cung?"

Diệp Thiên Dật tò mò hỏi.

"Tuy nơi đó rất tốt, nhưng... ta và Liên Liên mắt nhìn chẳng ai là người thân, ở đó đều là một số người có quan hệ huyết thống xa xôi, hơn nữa bọn ta càng hướng về tự do, nên thoát ly khỏi Nguyệt Thần cung. Cũng may chuyện này cũng không tính là chuyện không thể làm được."

Diệp Thiên Dật cảm thấy có thể không đơn giản là vậy.

Sau đó, hắn gật đầu.

"Thời gian không còn sớm, ngươi và Liên Liên mau về phòng đi."

Hoàng Anh vỗ vai của Diệp Thiên Dật rồi nói.

"Được."

Sau đó, hắn và Hoàng Liên cùng về khuê phòng của nàng.

Diệp Thiên Dật chưa từng vào khuê phòng này.

Thơm phức.

Hơn nữa còn rất đẹp.

Vì lúc trước Diệp Thiên Dật và Hoàng Liên từng có tiếp xúc thân mật, cho nên lần này nàng cũng tương đối thả lỏng.

"Ngươi ngủ dưới đất đi."

Hoàng Liên ôm một xấp chăn cho Diệp Thiên Dật.

"Nè, mẹ ngươi muốn chúng ta sinh cho bà ta một đứa cháu bụ bẫm, ngươi đuổi ta xuống đất vậy sao?"

Diệp Thiên Dật trực tiếp nằm lên giường nàng.

Hoàng Liên: "..."

"Không được, ngươi mau xuống đây."

Gương mặt xinh đẹp của nàng hiện lên một nét ửng hồng.

Diệp Thiên Dật nở nụ cười xấu xa.

"Mẹ! Mẹ!"

Hắn hét to.

Hoàng Liên: ???

Hắn muốn làm gì?

Cạch...

Hoàng Anh đẩy cửa đi vào.

"Có chuyện gì vậy?"

Diệp Thiên Dật ấm ức nhìn sang Hoàng Anh, nói: "Mẹ, mẹ nhìn con gái mẹ đi, nàng không cho con lên giường, còn bắt con phải ngủ dưới đất."

Hoàng Anh liếc nhìn Hoàng Liên.

Nàng đoán, có thể vì lúc nãy Diệp Thiên Dật tố cáo, con gái mình lại gây rắc rối cho hắn.

"Liên Liên, Thiên Dật người ta sắp rời khỏi Chúng Thần Chi Vực tới Thần Vực rồi. Trong mấy năm tiếp theo, hai đứa có thể cũng không gặp nhau, con đừng quấy nữa, cũng đâu phải là trẻ con. Tuy con gái quả thật có hơi nóng tính trước mặt con trai, nhưng con cũng phải xem thời gian, đã vào lúc này rồi, con còn cáu kỉnh với Thiên Dật?"

Hoàng Liên: "..."

"Tối nay mẹ canh bên ngoài, Thiên Dật, nếu Liên Liên còn quậy quọ với ngươi thì cứ việc hét to."

Diệp Thiên Dật nở nụ cười ngọt ngào.

"Cảm ơn mẹ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!