Diệp Thiên Dật không biết xấu hổ (2)
Sau đó, Hoàng Anh lại liếc Hoàng Liên một cái, nói: "Con có nghe chưa?"
"Con nghe rồi ạ."
Hoàng Liên nói một câu.
Diệp Thiên Dật đáng ghét!
Sau đó, Hoàng Anh rời khỏi gian phòng.
"Ây da, ngủ thôi nào."
Diệp Thiên Dật vươn vai, sau đó cởi chiếc quần lớn, trực tiếp chui vào chăn của Hoàng Liên.
Hoàng Liên: "..."
"Ngươi!"
Nàng cắn răng nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật.
"Lên đây đi."
Diệp Thiên Dật vỗ lên giường và nói với Hoàng Liên.
"Ta khuyên ngươi cẩn thận một chút."
Sau đó, Hoàng Liên đi vào trong nhà vệ sinh tắm rửa một chút.
Đợi nàng trở ra, mái tóc xõa bồng bềnh, cuốn hút lạ thường.
"Sang bên đó."
Nàng hậm hực nói với Diệp Thiên Dật.
Nàng đường đường là nữ đế của đế quốc Nguyệt Thần.
Tuy quả thật có chút mập mờ không rõ với Diệp Thiên Dật, nhưng cũng không thể để người này ức hiếp mình như thế chứ.
Hắn chính là một tên ranh con.
Không biết xấu hổ.
Sau đó, Diệp Thiên Dật nhích sang bên kia chiếc giường lớn.
Hoàng Liên tự dọn chăn cho mình.
"Một người ngủ một giường, đừng quá đáng."
Nàng thản nhiên nói một câu.
"Mẹ, mẹ!"
Diệp Thiên Dật lại hét to.
Hoàng Liên: ?
Cạch...
Hoàng Anh đúng là canh giữ bên ngoài.
Chưa đầy hai giây, nàng đẩy cửa đi vào.
"Mẹ, mẹ nhìn con gái mình đi, còn gây với ta này."
Diệp Thiên Dật tỏ vẻ ấm ức nhìn sang Hoàng Anh rồi nói.
Nàng liếc thấy hai người ngủ hai cái chăn.
Đương nhiên nàng biết con gái mình muốn làm gì.
Vậy mà nàngt a còn muốn chia chăn ngủ với Diệp Thiên Dật.
"Liên Liên!"
Hoàng Anh lại trừng mắt nhìn Hoàng Liên.
"Ta..."
Hoàng Liên vừa tức vừa ấm ức.
Tên Diệp Thiên Dật này sao có thể mặt dày đến thế?
Đúng là người vô sỉ.
Tuy nàng biết Diệp Thiên Dật mặt dày, nhưng...
Đáng ghét!
"Ngươi mau vào trong chăn của Thiên Dật đi."
Hoàng Anh nói với Hoàng Liên.
Nàng không nhúc nhích, nhưng Diệp Thiên Dật vén chăn lên cho nàng.
"Vợ à, vào đây đi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật kéo nàng vào trong chăn của mình.
Lúc này Hoàng Anh mới thấy hài lòng.
"Mẹ, ngươi chờ một chút, ta phải ôm Liên Liên, ta sợ lúc đó nàng không cho ta ôm."
Hoàng Anh gật đầu: "Ừm, ngươi ôm đi."
Hoàng Liên: "..."
Sau đó, Diệp Thiên Dật vui vẻ ôm cơ thể mềm mại của Hoàng Liên vào lòng mình.
Cơ thể mềm mại của nàng cứng đơ.
Nhưng vì phải biểu hiện tự nhiên trước mặt mẹ mình, nàng nhẫn nhịn.
"Liên Liên, đây là lần cuối cùng, nếu không ta không tha cho con đâu."
Hoàng Anh nói xong thì đi ra ngoài.
Hoàng Liên thật sự sắp tức chết.
Tên Diệp Thiên Dật này đúng là mặt dày.
Sao lại có người không biết xấu hổ như vậy?
Sao da mặt của hắn có thể dày đến thế?
Nàng bị hắn lợi dụng.
Lần đầu tiên bị một người đàn ông như vậy.
"Được rồi chứ?"
Hoàng Liên khó chịu nói với Diệp Thiên Dật.
Nàng không vội vàng thoát khỏi vòng tay của Diệp Thiên Dật.
Vì nàng sợ cái tên mặt dày này lại gọi mẹ của mình.
"Làm sao có thể chứ?"
Diệp Thiên Dật nhếch miệng lên cười với nàng, nói: "Không phải mẹ chúng ta muốn ôm cháu sao? Chúng ta có thể phải cố gắng một chút."
Hoàng Liên: "..."
"Ngươi đừng có quá đáng."
'Hắn sẽ không phải thật sự muốn phát sinh quan hệ với mình chứ?'
Hắn điên rồi sao?
Không phải, vậy là hắn quả thật muốn phát sinh quan hệ với mình, dù gì hắn cũng là tên háo sắc mà!
Nhưng hắn sẽ không thật sự dùng cách này thì có thể làm tới mức đó đấy chứ?
Không phải chứ?
"Làm gì có. Nhưng ta phải hoàn thành tâm nguyện của mẹ chúng ta. Ngươi nhìn ngươi đi, mẹ chúng ta đã muốn bế cháu vậy rồi mà ngưoi cũng không đồng ý. Theo ta thấy, thà tới lúc đó ngươi còn yêu đương hẹn hò, tìm đối tượng mà làm, chi bằng trực tiếp làm chuyện này với ta cho rồi. Sau khi đứa trẻ sinh ra, tốt biết bao, cả đời ngươi cũng bớt lo."
Hoàng Liên: "..."
"Những gì ngươi nói nghe thật êm tai ha."
Hoàng Liên lạnh lùng lên tiếng.
"Vậy sao? Vậy ngươi có muộn chọn làm chút gì đó không?"
"Ngươi nói xem? Đưa tay ra."
Hoàng Liên lạnh lùng nói thêm một câu.
"Đúng là người phụ nữ vô tình."
Diệp Thiên Dật càm ràm, cũng không hét gọi Hoàng Anh nữa. Nhưng hắn cũng không tha cho Hoàng Liên.
"Buông tay."
Hoàng Liên lại nói thêm một câu.
Mà Diệp Thiên Dật nhắm mắt giả bộ ngủ say như chết, còn quay người gác chân lên người của nàng.
Hoàng Liên: ?
Nàng trực tiếp ngẩn người.
Sau đó, nàng đá Diệp Thiên Dật xuống giường.
"Cẩn thận ta không khách sáo với ngươi."
Hoàng Liên nói xong, quay người qua.
Diệp Thiên Dật sờ chớp mũi.
Không bị thiệt.
Sau đó, hắn lại leo lên giường.
Tiếp theo, hắn lại ôm lấy Hoàng Liên.
Hoàng Liên: "..."
"Đừng quá đáng."
Hoàng Liên lạnh lùng nói.
Người này... a a a a a...
Đừng thấy bề ngoài nàng có vẻ không có gì, thực tế thì đúng là không chịu nổi nữa.
Nàng đã muốn nói sự thật ra cho mẹ mình biết.
Nhưng vừa nghĩ tới chuyện một khi nói ra, hậu quả có thể sẽ khá là nghiêm trọng, nàng vẫn nhịn xuống.
"Chỉ vậy thôi."
Diệp Thiên Dật nói.
Hoàng Liên: "..."
"Ngươi lấy chân xuống đi."
Nàng lùi lại để tiến một bước, nói.
Hoàng Liên thật sự muốn đánh hắn, đáng ghétm mà.
"Như vậy thôi, thoải mái."
Diệp Thiên Dật nói.
Cả người của Hoàng Liên khó chịu chết được.
Nàng nhịn!