Cửu Thiên Thí Luyện Hải (2)
Cứ thế mà nhịn.
Haiz.
Buổi tối trôi qua như thế.
Hoàng Liên cũng không biết mình đã ngủ từ lúc nào.
Nàng cũng ngạc nhiên, vậy mà còn có thể ngủ được.
Đợi khi nàng mở mắt ra, Diệp Thiên Dật vẫn còn ôm lấy mình.
Khoan đã!
Điều gì đã khiến nàng khó chịu như vậy?
Hoàng Liên hoàng hồn.
Lẽ nào là...
Ầm...
Diệp Thiên Dật còn đang nằm mơ thì bị đá xuống giường.
"Ngươi làm gì vậy?"
Diệp Thiên Dật gãi đầu nhìn Hoàng Liên.
Nàng hừ lạnh một tiếng, sau đó đi ra ngoài.
Trời ơi!
Nàng càng nghĩ càng thấy vô lý.
Sao nàng lại ngủ chung một giường với đàn ông như thế?
Cho dù là diễn kịch, ngủ chung một giường, dù cả hai không chạm vào đối phương, nhưng như vậy cũng bất hợp lý quá đi.
Vậy mà nàng bị Diệp Thiên Dật ôm cả đêm, con người này đúng là mặt dày, a a a a...
Nàng sắp điên rồi!
Nàng nghĩ lại thì cảm thấy rất vô lý.
Đây chỉ là diễn kịch mà thôi.
Hoàng Liên đi ra ngoài.
Hoàng Anh đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Sự tồn tại cảnh giới này, họ vốn không cần ăn cơm, nhưng vẫn thích một số khói lửa này.
"Sao mới sáng sớm ngươi đã ra ngoài rồi?"
Hoàng Anh hỏi Hoàng Liên.
"Con dậy rồi."
Hoàng Liên đáp.
"Thiên Dật đâu?"
"Cũng dậy rồi ạ."
"Sao ngươi lại tỏ ra không mấy gì vui vẻ thế?"
Hoàng Anh hỏi.
"Đâu có đâu, ta rất vui."
Hoàng Liên trả lời, sau đó ngồi xuống bàn.
Diệp Thiên Dật cũng đi ra.
"Mẹ, ta muốn tố cáo với ngươi."
Diệp Thiên Dật đi ra và nói thẳng.
"Ta biết rồi."
Hoàng Anh trừng mắt nhìn Hoàng Liên.
"Có chuyện gì vậy?"
Hoàng Anh hỏi.
"Cũng không biết tại sao, mới sáng sớm mà nàng đã đá ta một cú."
Diệp Thiên Dật chỉ vào Hoàng Liên rồi nói.
Hoàng Liên: "..."
Thật đáng ghét mà!
Con người này đúng là đáng ghét.
"Liên Liên."
Hoàng Anh nhìn Hoàng Liên với vẻ quở trách.
"Ta không có."
Hoàng Liên lẩm bẩm.
"Lẽ nào Thiên Dật còn có thể cố tình làm khó dễ ngươi?"
"Đúng vậy, đúng vậy."
Diệp Thiên Dật gật đầu lia lịa.
"Chuyện này là sao? Thiên Dật, ngươi nói đi."
"Ta cũng không biết, ta đang ngủ yên lành, đột nhiên nàng ra tay."
Diệp Thiên Dật ấm ức lên tiếng.
"Có chuyện gì vậy?"
Hoàng Anh nhìn Hoàng Liên rồi hỏi.
"Không có gì, ta ngủ say, vô thức làm vậy."
Hoàng Liên giải thích.
"Là như vậy ư?"
Diệp Thiên Dật gãi đầu, hỏi.
"Ừm."
Hoàng Liên gật đầu.
"Ta đã nói mà, sao ngươi lại đánh ta đột ngột được, không sao rồi, hôn một cái nào."
Sau đó, Diệp Thiên Dật cười và đi tới, trực tiếp dùng sức chẹp một phát hôn lên gương mặt mịn màng của Hoàng Liên.
Hoàng Liên: "..."
Dù gì nàng là Hoàng Liên, là nữ đế.
Nếu trong tình huống bình thường, chắc chắn phản ứng trong vô thức chính là động tác né tránh đại loại vậy.
Nhưng dẫu sao nàng cũng là Hoàng Liên, quả thật vẫn kiểm soát được.
Phản ứng trong phút chốc cũng không lớn.
Nếu không thì Hoàng Anh sẽ sinh nghi.
Rõ ràng là tình nhân, tại sao Diệp Thiên Dật hôn nàng thì nàng lại phản ứng dữ dội như vậy?
Cho nên nàng sẽ nghi ngờ.
Nhưng biểu cảm của Hoàng Liên rất ổn.
Nhưng nàng sắp tức chết rồi.
Hoàng Anh nhìn thấy cảnh này thì tương đối hài lòng.
"Ừm, sau này ngươi chú ý một chút."
Hoàng Anh nói với Hoàng Liên.
Đương nhiên rồi, thật ra nàng không tin lý do mà Hoàng Liên nói.
Chẳng qua nàng không muốn nói thêm nữa.
"Ta biết rồi."
"Ăn cơm thôi."
Ăn cơm xong, họ ngồi tám chuyện trong này.
Mà Diệp Thiên Dật nhìn thời gian.
"Sao vậy? Định đi rồi sao?"
Hoàng Anh hỏi.
Thật ra thì, đương nhiên nàng hy vọng Diệp Thiên Dật ở lại đây vài ngày. Nhưng là một người đàn ông, thăng cấp tu vi mới là điều quan trọng nhất.
Diệp Thiên Dật nói: "Ừm, ta sao cũng được. Đi sớm hay muộn cũng như nhau, ở đây chờ cũng khá tốt."
"Vậy thì ở thêm vài hôm đi."
"Được."
Diệp Thiên Dật ở lại đây những ba ngày.
Thời gian ba ngày này, hắn cũng chiếm hời Hoàng Liên không ít.
Chỉ đáng tiếc, cũng chỉ giới hạn trong việc chiếm hời mà thôi.
Người phụ nữ này, haiz...
Diệp Thiên Dật muốn hạ gục nàng, nhưng đâu có dễ dàng như thế.
Cao quý, xinh đẹp.
"Thời gian sắp tới rồi, ta nên xuất phát thôi."
Diệp Thiên Dật nói với họ.
"Liên Liên, ngươi đi tiễn Diệp Thiên Dật đi."
Hoàng Anh nói.
"Ừm."
Hoàng Liên đưa Diệp Thiên Dật ngồi lên một con yêu thú biết bay, sau đó thẳng tiến về phía Thần Vực.
Thần Vực này có khá nhiều nơi có thể đi qua.
Có thế lực, thậm chí từ trong thế lực đều có cách nào đó để tiến về Thần Vực.
Ví dụ như Tiên Cung.
Vì Tiên Cung ở Thần Vực cũng có một tông môn cường đại vô cùng. Giữa bọn họ, thường xuyên có giao lưu, mượn sức mạnh cường đại của Tiên Cung, dĩ nhiên Tiên Cung của Chúng Thần Chi Vực cũng là có cách tồn tại như vậy.
Mà trong tình huống bình thường phải tới Thần Vực, cần phải tới Cửu Thiên Thí Luyện Hải.
Sau khi xuyên qua Cửu Thiên Thí Luyện Hải, mới có thể đạt được tư cách tiến về Thần Vực.
Đương nhiên, nếu ngươi có người ở đó, hắn đưa ngươi đi, thì không cần phải tới Cửu Thiên Thí Luyện Hải.
Yêu Hậu có thể trực tiếp đưa Diệp Thiên Dật qua đó nhưng nàng cảm thấy không cần thiết.
Huống hồ, điều quan trọng nhất là Cửu Thiên Thí Luyện Hải có lẽ còn có thể thăng cấp một ít.
Thăng cấp này có lẽ không phải rất lớn, nhưng còn hơn là không có gì.