Gây chuyện
Tuy nhiên hắn còn chưa làm gì cả, chỉ ở trong này giúp mình nghiên cứu, đối với hắn mà nói thì liệu có công bằng hay không?
Sau đó, Anh Vũ Nặc nói: "Diệp sư đệ, không cần nóng vội, ngươi làm chuyện ngươi muốn làm trước đi, ta chuẩn bị xong rồi sẽ tới tìm ngươi."
Thật ra Diệp Thiên Dật cũng không có chuyện gì muốn làm.
Nơi như học viện này, nói thật thì cũng không giúp ích gì nhiều cho Diệp Thiên Dật.
Lớp đỏ, đối với hắn mà nói đã là sự trợ giúp không lớn rồi.
Chí ít chắc hắn cũng phải tới lớp lục và lớp xanh.
Ít ra trong lớp toàn là Thần Minh cảnh, mới giúp ích cho hắn.
Nhưng thật ra cũng chẳng có ích gì cả.
Diệp Thiên Dật không thiếu năng lực chiến đấu.
Hắn cũng không thiếu kinh nghiệm.
Hắn từ dưới đánh lên tận đây, lại thu hoạch thứ đại loại như y thuật, những thứ hắn hiểu thật sự không ít.
Nơi như học viện này quả thật không phải giúp hắn thăng cấp rất nhiều.
Tông môn kiểu này, thăng cấp vẫn sẽ rất lớn.
Đối với Diệp Thiên Dật mà nói, đây là sự khác biệt giữa học viện và tông môn.
Trừ phi hắn có thể vào vị trí cấp cao hơn trong học viện, đồng thời gặp được một người thầy tốt trong học viện này.
Nhưng Diệp Thiên Dật cơ bản cũng không định ở lại học viện lâu.
Tuy đây là một trong năm học viện lớn, nhưng hắn thật sự không muốn ở lại nơi này.
Còn không bằng tông môn.
Cho nên, việc đầu tiên Diệp Thiên Dật hoàn thành nhiệm vụ chính là trực tiếp chạy trốn.
Bao gồm bây giờ, hắn cũng không muốn ra ngoài lãng phí thời gian.
Còn không bằng làm quen nhiều hơn với Anh sư tỷ xinh đẹp này.
"Ta không sao đâu."
Diệp Thiên Dật nói.
"Thật sự không sao chứ? Không phải ngươi tới học viện để thăng cấp chính mình sao?"
Anh Vũ Nặc hỏi.
Diệp Thiên Dật: "..."
Cũng phải ha.
Đó cũng không thể biểu hiện quá giả được, nếu không chắc khiến người khác nghi ngờ thân phận của hắn.
"Tuy nói là vậy, nhưng ta cảm thấy ở cạnh sư tỷ xinh đẹp quan trọng hơn."
Anh Vũ Nặc: "..."
Sau đó, Diệp Thiên Dật cười nói: "Huống hồ, chẳng phải Anh sư tỷ không đưa đồ cho ta, Nguyên Linh Tinh tuyệt phẩm này thật sự giúp ích cho ta cũng không nhỏ."
Đôi mắt xinh đẹp của Anh Vũ Nặc nhìn Diệp Thiên Dật rồi hỏi: "Cho nên ngươi tới học viện không phải để học tập sao?"
Diệp Thiên Dật nói: "Đương nhiên là vì học tập rồi, nhưng ta cảm thấy lớp cam, lớp đỏ cũng không giúp ích gì nhiều cho ta."
Anh Vũ Nặc khẽ trầm ngâm.
Nàng dĩ nhiên không hiểu nhiều về thực lực của Diệp Thiên Dật.
Nhưng...
Dù gì cảnh giới của hắn không cao.
"Ngươi muốn tới lớp của Thần Minh cảnh?"
Diệp Thiên Dật nói: "Ta muốn tới lớp lục, lớp xanh hoặc lớp tím."
Anh Vũ Nặc suy nghĩ một lúc.
"Chuyện này có hơi khó, phải dựa vào bản thân, nếu thực lực của ngươi đủ, nếu ngươi đủ xuất sắc, cùng lắm ngươi có thể tới lớp lục, thậm chí có vài sinh viên mới ưu tú cực kỳ, họ trực tiếp được chia tới lớp lục. Nếu ngươi xuất sắc hơn nữa, ngươi có thể tới lớp xanh, còn về lớp lam và lớp tím, rất khó."
Anh Vũ Nặc nói.
Lớp tím có tổng cộng ba mươi người, lớp lam cũng có ba lớp nhỏ, cộng lại số người cũng chỉ hơn một trăm.
Toàn bộ học viện có trên mười ngàn học viên, hai lớp này cộng lại cũng chỉ hơn trăm người, đủ cho thấy độ khó cỡ nào.
Nhìn thế nào cũng tương tự một trăm lẻ tám đỉnh của học viện Võ Thần.
Mà Diệp Thiên Dật nói thật thì cũng cơ bản không nghĩ rốt cuộc mình muốn làm gì.
Hắn thật ra cũng không nghĩ muốn ở học viện này làm gì cả.
Hắn chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng là một học sinh, hắn quả thật cũng không thể ngay cả lớp của mình mà cũng không học?
"Được rồi. Hôm nay tới đây thôi, ta quả thật cũng phải đi học nữa."
Diệp Thiên Dật nói.
"Đợi ta tìm được dược liệu thì sẽ liên lạc với ngươi sau."
Anh Vũ Nặc nói.
"Được, à đúng rồi sư tỷ, học viện chúng ta có lớp chuyên môn về một loại thuộc tính nào đó không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Chuyện này thì không có."
"Ta hiểu rồi."
"Ngươi muốn tới chuyên môn tu luyện thuộc tính gì?"
"Thuộc tính Hoả."
"Thuộc tính Hoả?"
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ừm, thuộc tính Hoả của ta tương đối mạnh."
"Ba thuộc tính ư?"
Anh Vũ Nạc gật đầu.
"Vậy sư tỷ, ta về trước đây."
"Được."
Sau đó, Diệp Thiên Dật bèn rời khỏi đây.
Lớp đỏ.
Lớp đỏ vẫn là học sinh mới, 90% lớp cam và lớp đỏ đều là học sinh mới, chỉ có lớp một của lớp đỏ là học viên cũ, chẳng qua cảnh giới của họ hoặc một số bản lĩnh chưa mạnh lắm, không đến lớp lục được.
Cho nên người trong lớp một của lớp đỏ cũng khá là ngượng ngùng.
Còn Diệp Thiên Dật được phân tới chính là lớp một của lớp đỏ.
Đúng lúc, lớp một của lớp đỏ đang trong giờ học.
Cốc cốc cốc...
Diệp Thiên Dật gõ cửa và đi vào.
Toàn bộ ánh mắt của người trong lớp đỏ đổ dồn về Diệp Thiên Dật.
"Ôi trời! Đây là ai vậy? Đẹp trai quá. Lúc trước sao chưa thấy qua."