Gây chuyện (2)
"Người của lớp khác chứ gì, có thể tới lớp một chúng ta có chuyện gì?"
"..."
Ánh mắt của giáo viên kia cũng nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Ngươi là..."
Sau đó, Diệp Thiên Dật chắp tay, nói: "Giáo viên Tam Phong, ta được giáo viên Bắc Hải bảo tới đây ạ."
"Ồ, ngươi chính là Diệp Thiên Dật phải không?"
Ồ...
"Cái gì? Hắn là tên Diệp Thiên Dật đó hả? Học sinh mới tới, dạo này khá là thân với Anh sư tỷ."
"Thì ra chính là hắn. Sao đột nhiên lại tới lớp một của lớp đỏ chúng ta? Một học sinh mới tới lớp một của lớp đỏ chúng ta? Coi thường đám học viên cũ chúng ta ư?"
"Ha, xem ra hình như cũng có chút bản lĩnh, trực tiếp nhảy đến lớp một của chúng ta luôn."
"..."
"Ngươi tìm chỗ ngồi đi."
"Rõ."
Sau đó, Diệp Thiên Dật trực tiếp đi tới một góc nào đó.
Hai người đàn ông ngồi cạnh lối đi nhìn nhau, sau đó khoé miệng của một trong hai người nhếch lên, đột nhiên trực tiếp giơ chân ra, muốn làm Diệp Thiên Dật vấp té.
Mà hắn tuyệt đối không đơn giản như trong tưởng tượng của họ.
Đương nhiên Diệp Thiên Dật phát giác ra cảnh này.
Hắn cũng không hề khách sáo, trực tiếp nhấc chân lên cao một chút, sau đó ra sức giẫm xuống.
"A..."
Đột nhiên có tiếng kêu thảm thiết từ miệng của người đàn ông kia truyền ra, cũng thu hút sự chú ý của mọi người ngay lập tức!
"Có chuyện gì thế?"
"Đây là Vương Hằng phải không? Hắn ta bị sao vậy?"
"Sao lại thốt lên âm thanh đau khổ vậy? Tình hình sao rồi?"
"..."
"Hắn muốn tìm cái chết ư?"
Vương Hằng phẫn nộ đứng lên, chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi nổi giận nói.
"Hả? Sao vậy?"
Diệp Thiên Dật tỏ vẻ như không biết gì.
"Ngươi không thấy ngươi đang giẫm lên chân ta sao?"
Vương Hằng chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi quát tháo.
Chuyện này thật ra giáo viên cũng thường nhìn thấy, người của quan lại quyền quý trong học viện thật ra không ít, cho nên giáo viên nơi này cũng đều mắt nhắm mắt mở.
Cũng may học viên trong này dù thế nào đi nữa cũng biết việc không tôn trọng giáo viên là không tốt.
Vương Hằng nhìn hầm hầm vào Diệp Thiên Dật.
Lúc đầu hắn ta muốn doạ Diệp Thiên Dật một chút, không ngờ người này trực tiếp giẫm lên mắt cá chân của mình.
Đâu đâu chỉ đơn giản giẫm lên mu bàn chân hắn ta, mà là mắt cá chân. Mắt cá nhân ở giữa không trung nên vô cùng đau đớn.
"Ồ, thì ra lúc nãy là giẫm lên chân của ngươi à."
Diệp Thiên Dật tỏ vẻ như ngộ ra chuyện gì.
Sau đó, hắn nói tiếp: "Vây ta có thể qua được chưa?"
Nghe Diệp Thiên Dật nói vậy, đám đông cũng nhìn nhau.
"Ngoan ngoan, tính khí của học sinh mới này hống hách, hắn không sợ Vương Hằng sao?"
"Chắc không biết Vương Hằng là ai? Nhưng hắn quả thật khá là hống hách."
"Vừa mới tới thì đã gây chuyện với Long Thần, sau đó còn đánh nhau với Hà Văn Vũ, bây giờ lại chọc vào Vương Hằng. Thật đúng là thú vị."
"..."
"Hắn không xin lỗi ta mà còn muốn đi qua?"
Vương Hằng tức tối đứng lên chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi nói.
Sau đó, hắn ta nhìn vào người bên cạnh, khoé miệng nhếch lên, lộ ra vẻ thích ngược, cười nói: "Cho ngươi hai lựa chọn, hoặc là ngươi cắt cái chân vừa mới giẫm lên ta, hoặc là quỳ xuống xin lỗi, tự ngươi chọn đi."
"Đủ rồi, đừng quậy nữa."
Giáo viên Tam Phong quát một tiếng.
"Giáo viên Tam Phong."
Vương Hằng kia nhìn sang hắn ta rồi nói: "Từ nhỏ tới lớn ta chưa từng bị ức hiếp. Mắt của hắn cũng không bị mù, ta bị thương như vậy, ta muốn hắn xin lỗi ta, không có vấn đề gì chứ?"
Tam Phong cũng bất lực.
Hết cách rồi.
Thân phận của Vương Hằng này không đơn giản.
Hoàng thất Đế quốc Thánh Dương là thế lực lợi hại nhất, nhưng hình như mỗi người trong hoàng thất này, họ đều có gia đình của mình.
Họ hàng, bạn bè đại loại vậy, thế nhưng hễ có dính dáng đến hoàng thất thì không phải dạng vừa.
Ông nội của Vương Hằng này là một chủ chính trong Đế cung.
Đó chính là làm quan trong hoàng cung.
Hoàng thất cường đại khủng khiếp như vậy, nhưng hễ có thể làm quan thì cũng là sự tồn tại đáng kinh ngạc!
Cho dù chủ chính này chỉ là quan rất thấp trong quan chức nhưng cũng thuộc loại tài ba.
Đừng thấy Vương Hằng ở lớp đỏ, cảnh giới của hắn ta cũng chỉ là Chân Thần cảnh, nhưng cho dù là lớp lục, lớp xanh, thậm chí là rất nhiều người của lớp lam cũng không dám chọc vào Vương Hằng.
Họ quả thật còn lợi hại hơn hắn ta, mạnh hơn nhưng người nhà Vương Hằng người ta làm quan.
Làm quan cũng có nghĩa là cường giả trong nhà hắn ta cũng có, chẳng qua có thể không nhiều đến vậy mà thôi.
Nhưng dù gì cũng là quan.
Tại Thần Vực, trừ Tà phái ra thì người mà không thể chọc vào nhất chính là quan.
Đó không phải là chẳng xem Đế quốc ra gì à.
Sau đó, Vương Hằng nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Ngươi có nghe chưa? Chọn cái nào?"
"Quỳ đi, lẽ nào ngươi còn muốn mất một chân? Ha ha ha!" Một người đàn ông bên cạnh Vương Hằng cười lớn và nói.
Những người khác cũng có chút đồng cảm, lại thấy vui trên nỗi đau của người khác mà nhìn sang Diệp Thiên Dật.