Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2910: CHƯƠNG 2909: TRONG NHÀ LÀM QUAN THÌ NGẦU LẮM Ư?

Trong nhà làm quan thì ngầu lắm ư?

"Ta đi đường ta, chân của ngươi đưa ra, ta không cẩn thận giẫm phải, ta không có vấn đề gì chứ? Có phải ngươi muốn chặn đường không?"

Diệp Thiên Dật thản nhiên hỏi.

"Chân của ta thích đưa thế nào thì đưa, ngươi quản nổi sao? Ngươi không có mắt nhìn ư?"

"Đường thì tới đây thôi, chân của ta thích đi thế nào thì đi, ngươi quản nổi sao? Ngươi không có mắt nhìn ư? Không biết rút về à?"

Ồ...

Người torng lớp đỏ xung quanh tỏ ra xôn xao.

"Ôi trời! Hắn muốn chết ư? Vậy mà hắn dám nói với Vương Hằng như vậy?"

"Cho nên, người không biết thì không sợ. Hắn không biết Vương Hằng là ai, cho nên hắn cơ bản không sợ."

"Nói thật thì ta cũng không sợ Vương Hằng. Cho dù ông nội của Vương Hằng làm quan trong Đế cung, nhưng cũng chỉ là một quan nhỏ, chỉ nói là tốt nhất vẫn đừng nên động vào người nhà quan, nếu không thì chịu thiệt chắc chắn là chính mình!"

"Chính xác, làm quan này, cho dù là quan nhỏ, quan nhỏ thì cũng quen biết quan lớn một chút, một khi nhúng tay vào thì sẽ không đơn giản như vậy."

"Hắn chết chắc."

"..."

"Ngươi muốn chết à!"

Đôi mắt của Vương Hằng nhìn chằmm chằm vào Diệp Thiên Dật, tên tay sai bên cạnh hắn ta cũng đứng dậy.

"Đồ ngốc."

Diệp Thiên Dật thản nhiên nói một câu rồi sau đó bỏ đi ngay.

"Mẹ nó!"

Vương Hằng phẫn nộ vỗ lên bàn một cái.

"Được rồi!"

Giáo viên Tam Phong cũng lớn tiếng quát.

"Có chuyện gì thì chờ khi lớp học kết thúc rồi các ngươi hẵng giải quyết, đừng hòng gây rắc rối trong lớp."

Nghe giáo viên Tam Phong nhắc nhở một lần nữa, Vương Hằng kia cắn răng chỉ vào Diệp Thiên Dật.

"Lát nữa ngươi chờ đó cho ta!"

Hắn ta nói xong, tức tối ngồi xuống.

Chẳng mấy chốc, lớp học cũng kết thúc.

"Diệp Thiên Dật, ngươi theo ta tới văn phòng làm thủ tục chuyển lớp."

Giáo viên Tam Phong nói với Diệp Thiên Dật.

"Được."

Sau đó, Diệp Thiên Dật bèn đi theo giáo viên Tam Phong rời khỏi đây.

"Mẹ nó!"

Vương Hằng kia nhìn thấy cảnh này thì không nhịn được lại mắng một câu.

"Vương thiếu, trốn được một lúc chứ không trốn cả đời. Ta từng nghe nói về tên Diệp Thiên Dật này, hắn có thể đánh nhau, còn có thuộc tính không gian, Hà Văn Vũ cùng cảnh giới không phải đối thủ của hắn. Hơn nữa, trước đây Long Thần cũng có đánh một trận với hắn, khá là lợi hại, đúng lúc chúng ta có thể tìm cao thủ."

"Long Thần cũng đánh nhau với hắn ta rồi sao?"

Vương Hằng hỏi.

"Đúng vậy."

"Long Thần này sẽ không bỏ qua cho hắn."

Vương Hằng trầm ngậm một tiếng.

Nhà của Long Thần cũng làm quan trong Đế cung, cha hắn ta là chủ chính, mà cha của Long Thần lại là một bộ lang.

Nói về chức quan lớn nhỏ, cha của Long Thần vẫn cao hơn cha của hắn ta một chút.

Cho nên, Long Thần là người mà Vương Hằng hắn ta cũng không dám chọc vào.

Hơn nữa, Vương Hằng hắn ta vẫn phải nịnh bợ Long Thần.

"Thật đúng lúc."

Sau đó, Vương Hằng nhanh chóng đi ra, tới vị trí của lớp lục.

"Long thiếu."

Vương Hằng cười và gọi một tiếng, hắn ta nhìn thấy Long Thần đang trò chuyện với một cô gái.

"Ồ? Vương thiếu à, có chuyện gì sao?"

Sau đó, Vương Hằng đi tới rồi nói: "Lúc nãy ta và tên Diệp Thiên Dật hống hách kia xảy ra một chút mâu thuẫn, nhưng nghe nói hắn khá lợi hại."

"Hả? Tên nhóc kia cũng chọc Vương thiếu rồi ư?"

Long Thần nhướng mày.

"Không sai. Giáo viên Tam Phong hình như muốn bảo vệ hắn, đưa hắn tới chỗ ở của hắn ta. Nhưng bây giờ bổn thiếu định tiện đường tới đó chặn hắn. Chuyện này có thể chưa xong với hắn đâu."

Khoé miệng của Long Thần nhếch lên, hắn ta nói: "Tu vi của Vương thiếu là Chân Thần cảnh thất giai, dĩ nhiên là không sợ hắn rồi."

"Ta hiểu rồi. Nhưng dạo này nghe nói Diệp Thiên Dật có thuộc tính không gian, mà trong tay Long thiếu chắc có một pháp ấn không gian đúng chứ? Ta muốn mượn dùng một chút."

Sau đó, Long Thần đưa cho hắn ta một miếng tương tự như lệnh bài.

"Vương thiếu chỉ cần đeo cái này ở bên hông, lúc cần dùng sức mạnh không gian, trực tiếp dùng linh lực thôi động, với tu vi Chân Thần cảnh thất giai của ngươi, đối phó hắn cũng không khó."

Long Thần nhận lấy pháp ấn không gian, sau đó khoé miệng khẽ nhếch lên.

"Vậy thì bổn thiếu đi đây."

"Đi đi."

Trong lòng của Long Thần cũng cười mỉa.

Tên Diệp Thiên Dật này đúng là có thể gây chuyện mà.

Long Thần hắn ta là Thần Minh cảnh, đối phó một học sinh mới Chân Thần cảnh ngũ giai cảm giác không tốt lắm, sợ mất thể diện nên hắn ta cũng không tiện chính mình ra tay. Nhưng nếu tên Vương Hằng này muốn ra tay, dĩ nhiên nàng phải giúp rồi.

Một bên khác.

Tam Phong dẫn Diệp Thiên Dật tới văn phòng.

"Ngồi đi."

Tam Phong nói với Diệp Thiên Dật.

"Đa tạ Tam Phong đạo sư."

Sau đó Diệp Thiên Dật ngồi xuống.

Tam Phong rót cho Diệp Thiên Dật một chén trà.

Cũng không phải cảm thấy Diệp Thiên Dật đến cỡ nào đặc thù.

Tam Phong vốn là một người tâm địa tương đối thiện lương, hắn đương nhiên có thể nghĩ đến tình cảnh của Diệp Thiên Dật, cho nên hắn cũng chỉ là hơi mở miệng giúp Diệp Thiên Dật một chút mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!