Ta ngược lại muốn xem xem ngươi có bản lãnh gì
"Về sau không nên trêu chọc Vương Hằng kia, gia gia của hắn làm quan trong Đế cung, mặc dù chỉ là một chức chủ chính không lớn, nhưng dù sao cũng là quan lại của Đế cung, không dễ chọc."
Tam Phong nhắc nhở Diệp Thiên Dật một tiếng.
"Đa tạ ý tốt của Tam Phong đạo sư!"
Tam Phong khẽ gật đầu: "Ừm, ta gọi ngươi qua đây chỉ là bởi vì Vương Hằng để mắt tới ngươi, khẳng định sau giờ học sẽ ra tay với ngươi, nhưng ta cũng chỉ có thể làm được tới đây, ta chỉ là một đạo sư, luận cảnh giới, nơi này thậm chí có một vài học viên cảnh giới còn cao hơn cả ta, ta cũng chỉ là có tư lịch và tuổi tác nhiều hơn một chút, ta cũng không thể giúp ngươi được gì nhiều."
Diệp Thiên Dật chắp tay nói: "Đa tạ ý tốt của Tam Phong đạo sư!"
"Ừm, ngươi cẩn thận một chút là được, gần đây không phải ngươi khá thân thiết với Anh Vũ Nặc sao? Nếu như không lên lớp, ngươi cứ ở lại bên kia đi, tốt nhất là như thế, như vậy, bọn họ cũng không dám tìm ngươi gây chuyện, tránh được lần nào thì hay lần ấy đi, đoán chừng bọn họ không bao lâu cũng sẽ quên cái chuyện nhỏ này đi thôi."
Diệp Thiên Dật khẽ gật đầu.
Hắn cũng không muốn gây chuyện.
Dù sao thì gây chuyện hắn cũng không có chỗ nào tốt.
Nhưng mà, người khác nếu cứ muốn chủ động tới bắt nạt, thì Diệp Thiên Dật hắn cũng tuyệt đối không thể mặc cho bọn họ khi dễ.
Lúc còn ở hạ vị diện, Diệp Thiên Dật chính là một têm không sợ trời không sợ đất như vậy đấy.
"Được rồi, vậy ngươi trở về đi, về ký túc xácũng được."
"Vâng, vậy đệ tử cáo lui."
Sau đó Diệp Thiên Dật đi ra ngoài.
Vừa đi ra không bao lâu, Diệp Thiên Dật đã chú ý tới khi đi ngang qua một đám người, dường như có người đang ngó chừng hắn.
"Vương thiếu, hắn ra rồi."
Một người nói nhỏ vào điện thoại.
"Ừm."
Xoạt ——
Đột nhiên, thân ảnh Vương Hằng xuất hiện trước mặt Diệp Thiên Dật.
"Ồ, ra rồi à?"
Vương Hằng khoanh tay khinh thường nhìn Diệp Thiên Dật.
Phì!
Sau đó hắn phun một bãi nước miếng, trong miệng giống như đang nhai kẹo cao su.
"Có việc gì sao?"
"Đừng có mà giả ngu với lão tử, có việc gì không phải trong lòng ngươi biết rõ sao?"
Vương Hằng mắng một tiếng.
Cách đó không xa, Long Thần đứng trong đám người, trong lòng cũng là một phen cười lạnh.
Dù sao, một trận chiến này, Vương Hằng và Diệp Thiên Dật không thể nào không đánh!
Vương Hằng là Chân Thần cảnh thất giai, Diệp Thiên Dật là Chân Thần cảnh ngũ giai!
Hiện nay, Vương Hằng cũng có đồ vật có thể phóng thích lực lượng không gian!
Cho nên, lần này ưu thế của Diệp Thiên Dật cũng không lớn!
Hai giai tu vi, Diệp Thiên Dật lấy cái gì để chống lại?
Như thế nào đi nữa, Vương Hằng này cũng là võ giả thiên tài, há lại có thể bị một Chân Thần cảnh ngũ giai vượt cấp đánh bại?
Chẳng lẽ Diệp Thiên Dật còn có thể lợi hại tới vậy sao?
Hắn không tin.
Cứ để Vương Hằng dạy dỗ hắn một chút đi.
Vương Hằng này cũng là bởi vì trong nhà có người người làm quan trong Đế cung, cho nên cũng rất ngang ngược càn rỡ, làm việc không nặng không nhẹ.
Biết đâu tên Vương Hằng này còn có thể đánh Diệp Thiên Dật trọng thương luôn ấy chứ.
Chung quanh rất nhiều người thấy cảnh này cũng là nhao nhao túm lại bàn tán.
"Là Vương Hằng, hắn lại muốn gây chuyện với ai thế?"
"Người kia là ai vậy? Không biết, lớp nào thế? Sao lại gây chuyện với Vương Hằng rồi?"
"Hắn là Diệp Thiên Dật, tân sinh mới tới, sở dĩ có mâu thuẫn với Vương Hằng là bởi vì trên lớp học, Vương Hằng muốn cho ra oai phủ đầu với hắn, nhưng lại không ngờ tên Diệp Thiên Dật này cũng khá lợi hại, phát hiện ngược lại trực tiếp một cước giẫm lên mắt cá chân Vương Hằng, Vương Hằng lập tức kêu thảm, sau đó rồi ghi thù thôi."
"Còn có việc này sao? Hắn cũng thật là, Vương Hằng người ta trong nhà gia đại nghiệp đại, chủ yếu là ông nội hắn còn làm quan trong Đế cung, chọc ai cũng đừng chọc người làm quan, lui một bước trời cao biển rộng, bây giờ thì tốt rồi, chọc ra một phiền toái lớn như thế."
"..."
Sau đó Vương Hằng chỉ vào Diệp Thiên Dật, nói: "Tiểu tử, ngươi vừa nãy đả thương ta trong lớp học, lại không xin lỗi bản thiếu, mối thù này ta đã ghi nhớ rồi, nếu là đàn ông, thì tiếp nhận khiêu chiến của ta, chúng ta dùng vũ lực để giải quyết chuyện này!"
Vương Hằng cũng không phải rất muốn gây chuyện trong học viện.
Cho nên, nếu như có thể lấy danh nghĩa khiêu chiến để chiến đấu cùng Diệp Thiên Dật, vậy học viện bên kia cũng không thể trách cứ hắn được.
"Không chơi."
Diệp Thiên Dật nhàn nhạt nói xong muốn bước đi.
"Ha ha —— ngươi có còn là đàn ông không đấy?"
Vương Hằng bật cười một tiếng rồi nói.
"Ta có phải đàn ông hay không, vợ tương lai của ngươi hoặc là mẹ ngươi sẽ biết."
Diệp Thiên Dật lại là thản nhiên nói.
"Ngươi muốn chết!"
Vương Hằng đôi mắt ngưng tụ!
"À đúng rồi."
Diệp Thiên Dật dừng bước, nghĩ tới điều gì đột nhiên nói ra: "Ngươi là Chân Thần cảnh thất giai, mà ta là Chân Thần cảnh ngũ giai, cảnh giới của ta thaaso hơn ngươi hai giai, không nhận lời khiêu chiến của ngươi cũng không tính là không phải đàn ông chứ nhỉ?"