Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2921: CHƯƠNG 2920: TA CÓ THỂ GIÚP NGƯƠI

Ta có thể giúp ngươi

Anh Vũ Nặc khẽ gật đầu.

"Ta mời ngươi ăn bữa cơm nhé, vừa vặn ta cũng đã lâu không ra ngoài đi ăn rồi, bây giờ Tai Ách Chi Lực nhờ có đan dược trong thời gian ngắn sẽ không ngoại phóng, ta cũng yên tâm." Anh Vũ Nặc nói.

"Được, bên này còn có hai viên, ngươi cứ giữ lại."

Diệp Thiên Dật đưa cho nàng hai viên đan dược còn lại trong đợt luyện đan vừa rồi.

Anh Vũ Nặc nhận lấy.

"Cảm ơn."

Nàng nói lời cảm tạ phát ra từ nội tâm.

"Không cần khách sáo."

"Thật ra... Ta không biết tại sao ngươi lại giúp ta."

Anh Vũ Nặc nhìn Diệp Thiên Dật hỏi.

"Ta là một y sư, với tình huống này của ngươi, trên đời là vô cùng hiếm thấy, mấy chục vạn năm mới gặp một lần, ta nếu là có thể giải quyết chuyện này của ngươi, đối với một y sư như ta thì sẽ gia tăng tư lịch rất nhiều, đồng thời cũng khiến kinh nghiệm của ta phong phú thêm, đương nhiên, nếu như hỏi còn nguyên nhân nào khác không, thì đó chính là vì Anh sư tỷ là đại mỹ nữ."

Anh Vũ Nặc: "..."

"Ngươi quả là thẳng thắn."

Anh Vũ Nặc nói một câu, sau đó tiếp tục nói: "Ta sẽ trả lại ân tình này của ngươi."

Khoan hãy nói Diệp Thiên Dật có thể giúp nàng giải quyết Tai Ách Chi Thể hay không, chỉ cần tính chuyện luyện chế đan dược này thôi, Diệp Thiên Dật đã tiêu hao linh vật thiên địa phẩm cấp cao của hắn, chỉ một điểm này, Anh Vũ Nặc cũng phải trả lại cho Diệp Thiên Dật.

Huống chi, lại lui một vạn bước mà nói, chí ít thì đan dược cũng hắn cũng coi như thành công.

Chỉ riêng điểm này thôi, nàng cũng đã vô cùng cảm kích Diệp Thiên Dật.

Diệp Thiên Dật cười cười, nói: "Định trả kiểu gì đây?"

"Ngươi nói đi."

Anh Vũ Nặc nói.

"Đừng nóng vội, chờ ta giải quyết được Tai Ách Chi Thể này của ngươi rồi nói sau, với lại ngươi cũng đừng vui mừng quá sớm, với năng lực trước mắt của ta, điều cực hạn ta có thể làm chính là giúp ngươi khống chế trước giai đoạn thứ tư của Tai Ách Chi Thể, đến giai đoạn thứ tư, thì trước mắt ta cũng không giúp được."

Giai đoạn thứ tư, chu vi trăm dặm hóa thành hoang vu!

Lúc ấy, nàng chú định là phải cô độc cả đời.

Mà dưới tình huống đấy, nàng ngay cả những sinh mệnh khác đều không có cơ hội nhìn thấy, so với bây giờ mà nói, đáng thương hơn vạn lần!

Đồng thời giai đoạn đó còn kéo dài trong thời gian dài nhất.

Anh Vũ Nặc khẽ gật đầu.

Thật ra, nàng đã rất hài lòng rồi.

"Nhưng mà, không có nghĩa là ta làm không được, cứ xem tình hình đã, nếu như đến lúc đó tâm pháp vận chuyển chu thiên ta sáng tạo hữu dụng, như vậy ta cũng có thể bắt đầu đi nghiên cứu một chút."

"Cảm ơn."

Anh Vũ Nặc chân thành nói.

Diệp Thiên Dật cười cười.

"Không cần phải khách sáo."

"Chúng ta ra ngoài đi."

"Đi thôi."

Sau đó Diệp Thiên Dật cùng Anh Vũ Nặc đi ra ngoài.

"Vũ Nặc."

Cũng không biết Dương Thần Tiêu là cố ý canh chừng Anh Vũ Nặc hay là thế nào, dù sao bọn họ vừa đi ra chưa được mấy bước đã gặp Dương Thần Tiêu.

"Dương sư huynh."

Anh Vũ Nặc hơi nhún người thi lễ.

Dương Thần Tiêu mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn về phía Diệp Thiên Dật, nói: "Vị sư đệ này, chúng ta lại gặp mặt."

Diệp Thiên Dật cũng đã nhận ra người này.

Lúc ấy vừa tới học viện Hoàng gia Thánh Dương, hắn và Long Thần phát sinh xung đột ở cửa ra vào, chính là người này đi ngang qua hòa giải, không để mọi chuyện lớn hơn.

"Sư huynh."

Diệp Thiên Dật ôm quyền.

"Ừm, Diệp sư đệ, ngươi gần đây thật thân thiết với Vũ Nặc, có chuyện gì à?"

Dương Thần Tiêu mỉm cười hỏi.

"Anh sư tỷ dạy kèm thêm cho ta ấy mà." Diệp Thiên Dật cười nói.

"Kèm thêm?"

"Đúng vậy, Anh sư tỷ thiên phú cực cao, cũng hiểu biết nhiều, ta theo Anh sư tỷ tu luyện."

Diệp Thiên Dật nói.

"Ha ha ha —— "

Dương Thần Tiêu cười ra tiếng, nhưng sau lại nói: "Diệp sư đệ, Vũ Nặc bận nhiều việc như vậy, cần gì phải làm phiền nàng? Học viện không phải có rất nhiều đạo sư sao? Nghe nói ngươi cũng được vào lớp đỏ, hơn nữa còn là lớp đỏ 1, rất tốt."

"Nhưng mà Anh sư tỷ cũng không kém, mà Anh sư tỷ xinh đẹp như vậy, ta cùng đạo sư học xong lại cùng Anh sư tỷ học, cảm giác rất tốt."

Dương Thần Tiêu đôi mắt ngưng tụ.

Tình hình cụ thể thì Diệp Thiên Dật cũng lười phải nói với hắn.

Anh Vũ Nặc cũng là cảm thấy, chuyện này còn chưa đâu vào đâu, tạm thời xác thực không cần nói ra.

"Ha ha ha, đúng vậy, nghe nói Diệp sư đệ có cái bản lãnh đặc biệt gì đó, có thể không bị Tai Ách Chi Lực của Vũ Nặc ảnh hưởng? Có chuyện này sao?"

Dương Thần Tiêu cười hỏi.

"Đúng vậy, một linh khí mà thôi, vừa khéo có thể ngăn cách Tai Ách Chi Lực của Anh sư tỷ." Diệp Thiên Dật hồi đáp.

"Thì ra là thế, hai vị bây giờ đây là..."

"Anh sư tỷ mời ta đi ăn."

"Hửm?"

Dương Thần Tiêu cau mày.

Sau đó hắn nhìn về phía Anh Vũ Nặc.

Anh Vũ Nặc gật gật đầu; "Diệp sư đệ giúp ta một việc lớn, nên ta mời hắn ăn cơm cảm tạ một chút."

"Giúp chuyện gì vậy?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!