Có người trong bảng xếp hạng
"Liên quan tới ta Tai Ách Chi Thể, ở phương diện này Diệp sư đệ đã giúp ta rất nhiều, không còn sớm nữa, Dương sư huynh, ngươi bận gì thì đi đi."
Anh Vũ Nặc nói.
"Ha ha ha, được!"
Dương Thần Tiêu cười gật gật đầu, sau đó đi ra.
Chỉ có điều trong nháy mắt xoay người đó, nụ cười trên mặt cũng lập tức tiêu tán, mà thay vào chính là mặt mũi tràn đầy lo lắng.
Hiển nhiên, hắn ghi hận chuyện Diệp Thiên Dật tiếp cận Anh Vũ Nặc, cũng không vui khi thấy Anh Vũ Nặc chủ động mời Diệp Thiên Dật đi ăn!
Hai người đi ra khỏi học viện.
"Anh sư tỷ, nghe nói Dương sư huynh đã giúp đỡ ngươi rất nhiều."
Diệp Thiên Dật theo miệng hỏi.
"Ừm đúng vậy, những ngày này Dương sư huynh cũng vẫn luôn giúp ta nghĩ biện pháp, xem có thể giải quyết Tai Ách Chi Thể hay không, cũng đã nhờ rất nhiều người hỗ trợ, ta rất cảm tạn hắn."
Anh Vũ Nặc nói.
"Vậy ngươi có mời hắn đi ăn lần nào chưa?"
"Đương nhiên."
Anh Vũ Nặc nói.
"Hắn ghen rồi."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm nói.
"Hửm?"
Nàng nghi ngờ nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
"Dương sư huynh kia của ngươi đang ghen với ta đó, ngươi mời hắn đi ăn, bây giờ lại mời ta đi ăn, đoán chừng là thấy khó chịu với ta rồi."
"Không đến mức vậy đâu."
Diệp Thiên Dật cười cười.
Xem ra Anh Vũ Nặc không hiểu rồi.
Mặc dù Diệp Thiên Dật cũng không hiểu rõ Dương Thần Tiêu, nhưng mà Diệp Thiên Dật cảm thấy hắn chắc chắn là thích Anh Vũ Nặc.
Mà bản thân hắn đương nhiên là cũng rất ưu tú.
Nếu hắn đã thích Anh Vũ Nặc lại thêm hắn tương đối ưu tú, bây giờ đột nhiên xuất hiện một Diệp Thiên Dật có thể tiếp cận Anh Vũ Nặc, đương nhiên Dương Thần Tiêu cảm thấy không vui rồi.
Bây giờ Anh Vũ Nặc còn mời hắn đi ăn.
Cụ thể Dương Thần Tiêu này có thể làm cái gì không, nếu làm, sẽ động tĩnh lớn thế nào, Diệp Thiên Dật cũng không thể xác định.
"Ăn cái gì giờ nhỉ?" Anh Vũ Nặc hỏi.
"Ta vừa đến bên này nên cũng không rành lắm, tùy tiện đi, ngươi chọn là được."
"Ừm, bên kia có một quán canh chua cá, trước đó ta từng đặt đồ ăn của bọn họ, ăn rất ngon."
Anh Vũ Nặc nói.
Nàng bình thường cũng không thể đi ra ngoài ăn.
Những nơi có nhiều người cũng không thể đi!
Bởi vì trên người nàng có Tai Ách Chi Lực, cái ghế, cái bàn mà nàng từng chạm vào đều sẽ bị nhiễm Tai Ách Chi Lực.
Nhưng mà bây giờ thì tốt rồi, đã có cái đan dược này, nàng không sợ những thứ này nữa.
"Được."
Hai người đi trên đường phố phồn hoa.
Thành phố này cũng khá là phồn hoa, mặc dù không thể phồn hoa được bằng những thành phố của Chúng Thần Chi Vực, nhưng dù sao Thần Vực càng nhiều chính là phát triển võ đạo, chứ không phải khoa học kỹ thuật, nên được như vậy đã là tốt lắm rồi.
"Ngươi lọt vào bảng nào vậy?"
Anh Vũ Nặc hiếu kì hỏi.
Nàng ở cùng một chỗ với Diệp Thiên Dật, đương nhiên cũng biết Diệp Thiên Dật nằm trong một trong ba bảng xếp hạng lớn.
"Ờm..."
"Bảng huyết mạch."
Diệp Thiên Dật nói.
Dù sao nếu như hắn nói mình ở trong bảng chiến lực và bảng thần tử, xác thực cũng có chút không hợp thói thường.
Khi Diệp Thiên Dật biết có những người đã là Thần Minh cảnh ngũ giai mà còn không lọt được vào bảng chiến lực, hắn đã cảm thấy quá bất hợp lí!
Có điều ngẫm lại cũng đúng thôi, dù sao cái bảng xếp hạng này càng nhiều hơn là xem trọng chất lượng, mà không phải chỉ đơn thuần dựa vào cảnh giới cao thấp.
Bao gồm hắn từ Chân Thần cảnh tứ giai tăng lên tới Chân Thần cảnh ngũ giai, vị trí trên bảng thần tử cũng không nhúc nhích, nhưng mà bảng chiến lực, hắn lại trực tiếp nhảy đến vị trí thứ 7750.
Thứ tự được tăng lên không ít.
Như vậy cũng rất tốt.
"Ừm."
Anh Vũ Nặc khẽ gật đầu.
Rất nhanh, bọn họ đã đi tới một cửa hàng hai tầng chuyên bán canh chua cá ở ven đường.
"Hoan nghênh quý khách, xin hỏi quý khách đi hai người sao?"
Nhân viên mỉm cười hỏi.
"Đúng vậy."
"Mời tới bên này."
Sau đó Diệp Thiên Dật và Anh Vũ Nặc ngồi xuống một bàn khá gần cửa sổ, gọi món đặc trưng nhất của quán.
"Ngươi thiếu linh khí không?"
Anh Vũ Nặc hỏi.
"Hử? Không thiếu."
Diệp Thiên Dật lắc đầu.
"Linh vật thiên địa thì sao? Ngươi thiếu cái gì?"
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một chút, rồi cười nói: "Ta thiếu cái gì là ngươi có thể cho ta cái đó à?"
"Biết đâu ta có thì sao?"
"Ừm... Bích Lạc tiên quả."
Diệp Thiên Dật nói.
"Bích Lạc tiên quả..."
Anh Vũ Nặc trầm ngâm một chút, giống như đang suy tư.
Diệp Thiên Dật cười nói: "Anh sư tỷ đừng nóng vội, ta cũng không thể xác định có thể giúp được ngươi hay không mà."
"Coi như ngươi không giúp được, thì chỉ với đan dược này và sự nỗ lực của ngươi, ta cũng nhất định phải hồi báo ngươi."
Anh Vũ Nặc nói.
Diệp Thiên Dật cười cười.
Ngay lúc này, có hai nam hai nữ cùng đi vào.
"Cố thiếu, canh chua cá của nhà này rất nổi tiếng, bây giờ không phải là giờ cơm cho nên không quá đông người, nhưng mà một khi đến giờ cơm, nơi này không còn chỗ ngồi đâu."