Võ giả kiểu sức mạnh (2)
Trong mắt người khác, có vẻ như Diệp Thiên Dật không thoát khỏi vậy.
Trong mắt của Thạch Hùng cũng thế.
Và điều mà Diệp Thiên Dật muốn làm cũng là dùng cách đơn giản như vậy kết thúc trận chiến.
Sức mạnh của hai người phóng thích ngày càng mạnh.
Mà hàn lực của Diệp Thiên Dật đã bao trùm hai cánh tay của Thạch Hùng.
"Mẹ nó!"
Thạch Hùng thật sự muốn chửi đổng.
Sao lại mạnh như vậy?
Hắn là một võ giả Chân Thần cảnh ngũ giai, sức mạnh cũng mạnh như thế ư?
Thạch Hùng hắn vốn là võ giả kiểu sức mạnh, theo lý mà nói thì cho dù Diệp Thiên Dật có cảnh giới cao hơn hắn một bậc, hắn cũng có thể đàn áp được Diệp Thiên Dật.
Nhưng bây giờ cảnh giới của Diệp Thiên Dật còn thấp hơn hắn, ngược lại khiến hắn hoàn toàn không đàn áp được.
Tuy hắn chiếm ưu thế nhưng như vậy cũng không phải là thế thắng lợi.
Tuy nhiên, bây giờ trên người hắn bị hàn lực bao trùm, có ảnh hưởng lớn đối với hắn.
Hắn muốn buông tay ra.
Nhưng hắn lại không cam tâm.
Hắn chính là muốn dùng thủ đoạn này để đánh bại Diệp Thiên Dật.
Không sai.
Vẫn đang nhịn.
Thạch Hùng kia vẫn đang miễn cưỡng chịu đựng băng phong của Diệp Thiên Dật dành cho mình.
Hắn nghĩ trước khi hàn lực này tạo sự đe doạ thật sự dành cho mình thì chắc chắn hắn đã đánh bại Diệp Thiên Dật.
Những người khác đều nghiêm túc quan sát trận đấu.
Họ cảm thấy Diệp Thiên Dật sắp không kiên trì được rồi.
Họ cũng thấy một tầng băng sương bao trùm quanh người của Thạch Hùng.
Nhưng họ vốn không biết bây giờ hắn đang chịu đau khổ.
"Ta thấy ngươi còn có thể trụ được? Đại Địa Pháp Tắc."
Thạch Hùng gầm thét một tiếng.
Nay hắn phóng thích Đại Địa Pháp Tắc, vậy Diệp Thiên Dật mặc kệ hiệu quả của pháp tắc này là gì, hắn cũng trực tiếp phóng thích phép tạo hoá.
Sức mạnh của Diệp Thiên Dật đang tăng lên nhanh chóng.
Mà trên người của Thạch Hùng, hàn lực kia cũng lan nhanh hơn.
Ầm...
Kèm theo một tiếng nổ lớn, bụi bay tứ tung.
"Kết thúc rồi hả?"
"Chắc vẫn chưa đâu nhỉ? Ta cảm giác họ còn có rất nhiều sức mạnh còn chưa phóng thích ra mà."
"Đó là vì Diệp Thiên Dật không tiện phóng thích."
"Ta cảm thấy như vậy chắc là kết thúc rồi."
"..."
Khi bụi bặm tan đi.
Diệp Thiên Dật đứng đó phủi bụi trên người mình.
Còn Thạch Hùng, cả người đã bị băng sương đóng băng nằm tại đó.
"Cái gì?"
Đám người bên ngoài trừng to mắt nhìn cảnh này.
"Sao lại như vậy? Kết thúc rồi ư?"
"Không phải. Thạch Hùng này hô mưa gọi gió ầm ĩ, sức mạnh cường đại như thế sao lại không hữu ích chút nào thế?"
"Đúng đó. Theo lý mà nói, đáng lẽ không phải như vậy chứ?"
"Lúc nãy thuộc tính Băng của Diệp Thiên Dật quả thật luôn gây tác dụng lê người của Thạch Hùng, nhưng duy trì lâu như vậy, hắn không phải đang coi thường hay sao? Sao đột nhiên lại bị băng phong rồi?"
"..."
Cố Thành cau mày.
"Đồ bỏ đi."
Hắn thât sự phục rồi.
Nói thế nào đi nữa, tên Diệp Thiên Dật này cũng là sự tồn tại có thứ hạng trên bảng Chiến Lực.
Cho dù ngươi không phục bảng Chiến Lực, ngươi cũng không thể coi thường hắn chứ?
Dẫu sao mặc kệ là thế nào, tên Diệp Thiên Dật này đã đánh bại Cố Thành hắn.
Mà thực tế thì tên Thạch Hùng này cũng không coi thường Diệp Thiên Dật.
Hắn đánh như vậy chính là vì muốn khiến Diệp Thiên Dật không có cơ hội dùng một vài thủ đoạn khác mà phóng thích.
Hắn miễn cưỡng chiu đựng hàn lực ăn mòn mình chính là muốn lấy sức mạnh tuyệt đối, cưỡng ép trực tiếp đánh bại Diệp Thiên Dật, để hắn không thể phóng thích ra nhiều sức mạnh khác.
Tuy nhiên...
Mẹ nó!
Hắn không thể chịu đựng được.
"Ta thật sự phục rồi. Cuộc chiến này đánh như thế nào?"
"Đúng đó, từ đầu tới cuối chỉ thấy Thạch Hùng giơ cây rìu chém về phía của Diệp Thiên Dật. Mà hắn luôn giơ tay qua đỉnh đầu, dùng kiếm để chặn, toàn bộ quá trình họ luôn liều mạng đấu nhau, xem ai không trụ được trước, sau đó thì kết thúc như vậy?"
"Chỉ có thể nói, thuộc tính Băng của tên Diệp Thiên Dật này đúng là khá lợi hại."
"..."
"Trận đấu kết thúc."
Một người giáo viên đi tới, sau đó phóng thích sức mạnh hoá giải băng phong của Thạch Hùng.
Như vậy có thể tuyên bố trận đấu kết thúc.
Vì đã trôi qua mấy chục giây rồi, Thạch Hùng vẫn chưa thoát khỏi băng phong, mà mấy chục giây này đủ để Diệp Thiên Dật lấy mạng hắn.
Chỉ là nói đến tỉ võ không thể làm như vậy, nhưng mọi người đều biết rõ mồn một.
Thạch Hùng đứng lên và rùng mình.
"Mẹ nó!"
Hắn giận dữ chửi rủa.
Hắn thua rồi?
Sớm biết thế này, hắn thà đấu một trận tử tế với Diệp Thiên Dật.
"Ta không phục."
Thạch Hùng nghiến răng nghiến lợi nói.
"Không có gì mà không phục. Đây là cách chiến đấu do ngươi chọn, vậy ngươi phải chịu trách nhiệm. Nếu là thực tế, ngươi bị băng phong mấy chục giây thì đã chết mất đất rồi."
Người giáo viên kia thản nhiên lên tiếng.
Thạch Hùng nghiến răng, sau đó phẫn nộ đi khỏi.
Hắn đi ra khỏi thế giới nhỏ.
"Mẹ nó! Quá sơ ý rồi."