Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2953: CHƯƠNG 2952: TÁI CHIẾN VƯƠNG HẰNG

Tái chiến Vương Hằng

Thạch Hùng biết mình có hơi mất mặt, sau đó hắn nói thẳng.

"Quá sơ ý?"

Những người khác hỏi hắn.

"Chắc chắn là quá sơ ý. Ta vốn tưởng có thể đánh bại hắn một cách thoải mái nhẹ nhàng, thậm chí ta còn lười dùng một số sức mạnh, ai ngờ vậy mà hắn dùng thuộc tính Băng nhắm vào ta."

Thạch Hùng nghiến răng nghiến lợi nói.

"Thua chính là thua."

Cố Thành thản nhiên lên tiếng.

"Ta biết, nhưng ta không phục mà thôi. Tuy tên Diệp Thiên Dật này không yếu, nhưng cũng chắc chắn không mạnh đến vậy." Thạch Hùng nói.

Sau đó, hắn ngồi một bên mà nín thinh.

Nếu đánh lại lần nữa, hắn vẫn không nghĩ mình sẽ thua.

Diệp Thiên Dật đi ra ngoài.

"Anh sư tỷ."

Diệp Thiên Dật nhìn thấy Anh Vũ Nặc thì mỉm cười đi tới.

Dương Thần Tiêu và Dương Thiên Nguyên đều nhìn thấy.

"Cảm thấy thế nào?"

Anh Vũ Nặc hỏi.

"Khá là đơn giản."

Diệp Thiên Dật mỉm cười.

Anh Vũ Nặc gật đầu.

Vậy xem ra, tình trạng chắc không phải đơn giản như họ thấy.

Diệp Thiên Dật e là có năng lực sức mạnh gì đó mà chưa dùng, không phải nói là không tung ra mà là hắn không muốn dùng.

"Vậy chắc đối thủ lớn nhất của ngươi chính là Cố Thành."

Anh Vũ Nặc nói.

"Bại tướng dưới tay cũng là đối thủ lớn nhất của ta?"

Diệp Thiên Dật cười một tiếng và nhìn sang nàng rồi hỏi.

"Chậc..."

Anh Vũ Nặc nhất thời không biết nên nói gì.

"Tóm lại, vẫn nên chú ý thì hơn."

"Ừm."

Vòng thứ nhất sắp kết thúc.

Sáu mươi hai người thăng cấp ba mươi mốt.

Ba mươi mốt người bỏ phiếu.

Một người luân không, trực tiếp thăng cấp.

Người này rất may mắn được phân đến người của Cố Thành.

"Tiếp theo, mời tám học viên từ số một tới số bốn bước vào thế giới nhỏ."

Giáo viên Tam Phong nói.

Mọi người đều không bị thương gì, trạng thái thì về cơ bản dưới sự tu dưỡng của các giáo viên thì đều ở trạng thái toàn thịnh.

Diệp Thiên Dật lại đi ra ngoài.

"Trận đầu tiên chính là Diệp Thiên Dật."

"Ta muốn xem thử rốt cuộc tên Diệp Thiên Dật này có bản lĩnh gì? Mẹ nó, không thể cho chúng ta xem cuộc đấu chính thức tử tế được hay sao?"

"Xem thử đối thủ của Diệp Thiên Dật là ai rồi hẵng nói."

"Trong bảy người còn lại, hình như cũng chỉ có thực lực của Vương Hằng là tương đối mạnh."

"Vương Hằng là Chân Thần cảnh thất giai, Thạch Hùng của Chân Thần cảnh bát giai đã bại dưới tay của Diệp Thiên Dật. Chân Thần cảnh thất giai như hắn có thể đánh bại Diệp Thiên Dật không? Hơn nữa, lúc trước Vương Hằng đã bị Diệp Thiên Dật đánh bại."

"Đừng có quên, trận đấu lúc trước Vương Hằng cũng không có sức mạnh cường đại. Lần này, ta chắc hắn sẽ không thu tay đâu. Trận này chắc cũng sẽ xuất sắc lắm đây."

Vương Hằng liếc nhìn Diệp Thiên Dật."Hy vọng ngươi đừng gặp ta."

Hắn đi ngang qua Diệp Thiên Dật rồi thản nhiên nói một câu.

Lúc trước hắn quả thật bị Diệp Thiên Dật đánh bại.

Nhưng hắn nghĩ đó chắc chắn là Diệp Thiên Dật thông qua linh khí được củng cố mà thể hiện sức mạnh ra. Hơn nữa, vì khi đó là ở trong học viện, hắn có rất nhiều chiêu lợi hại còn chưa dùng tử tế nữa là.

Hắn nghĩ mình thua hoàn toàn là vì thực lực chính thức của bản thân còn chưa phát huy.

Cho nên nếu Diệp Thiên Dật và hắn chung nhóm, vậy đúng là tốt quá rồi.

Đây là cuộc chiến để hắn chứng minh.

Hai người ần lượt bước vào thế giới nhỏ đầu tiên.

"Ha, đúng thật là ngươi."

Vương Hằng nắm chặt thanh kiếm trong tay, đứng trước mặt Diệp Thiên Dật và cười mỉa.

Công bằng mà nói, đối với những người khác, họ cũng muốn xem thử Diệp Thiên Dật và Vương Hằng đấu với nhau.

Cuộc chiến này là có ân oán.

Là ân oán cục.

Cho nên Vương Hằng chắc chắn sẽ dùng hết sức mình.

Và hắn đã xem xong trận chiến giữa Diệp Thiên Dật và Thạch Hùng, hắn tuyệt đối không thể nghĩ mình có cảnh giới cao thì lại miễn cưỡng liều mình với Diệp Thiên Dật.

Do đó, cuộc chiến này rất đáng xem.

Diệp Thiên Dật vứt thanh kiếm trong tay sang một bên.

Vương Hằng cau mày.

Tất cả mọi người bên ngoài cũng cau mày.

"Ngươi làm vậy là sao?"

Vương Hằng chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi quát lên.

"Ta vốn cảm thấy có thể là cao thủ thì sẽ dùng linh khí. Không ngờ lại là ngươi, vậy đúng lúc ta không cần dùng linh khí."

Diệp Thiên Dật thản nhiên đáp lại.

"Con mẹ nó!"

Vương Hằng giận mắng một tiếng.

Coi thường ai thế?

Đám người bên ngoài cũng ngỡ ngàng.

"Ôi trời, ra vẻ tới vậy à?"

"Như vậy cũng giả tạo quá rồi đấy?"

"Ha ha ha ha, ta chưa từng gặp qua ai lại ra vẻ như vậy? Lúc trước hắn cho rằng đánh bại Vuong Hằng thì giỏi giang hay sao? Hãy chờ xem, hắn sẽ thua, mặt mũi cũng chẳng còn!"

"Không sai. Theo tình hình bình thường, nếu hắn thua thì cũng không còn gì, cảnh giới của hắn không cao như đối phương, thua thì cũng có lý do để hiểu, nhưng hắn lại ra vẻ như thế, nếu thua thì cho dù hắn nói mình không dùng linh khí nhưng ai bảo chính hắn không dùng làm chi?"

"Ha ha ha ha, cái thứ ra vẻ ta đây."

"..."

"Đúng là thú vị."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!