Thể phách cường đại
Dương Thần Tiêu nhìn Diệp Thiên Dật với ánh mắt nghiêm nghị.
"Tên nhóc này khá là thú vị."
Mộ Dung Hỏa nhìn Diệp Thiên Dật trong này và không nhịn được thốt lên một câu.
"Có hợp khẩu vị ngươi không?"
Quan Tinh tôn giả hỏi.
"Ta hiểu rồi."
Mộ Dung Hỏa nhìn Quan Tinh tôn giả, nói: "Về mặt tình cảm, ngươi định giới thiệu hắn cho lão phu?"
Quan Tinh tôn giả mỉm cười.
"Lẽ nào không đủ chuẩn sao?"
"Có đủ chuẩn hay không, vậy phải xem biểu hiện sau này của hắn." Mộ Dung Hoả nói một câu.
"Nhưng lão phu cũng rất thích cảm giác phô trương này."
Khoé miệng của Mộ Dung Hoả giương lên nụ cười và nhìn Diệp Thiên Dật.
Vì thời trẻ, hắn cũng giống như vậy.
Không, chính xác mà nói thì bây giờ cũng vậy, chỉ là tém tém lại nhiều rồi.
"Ngược lại là, hắn có gì đặc biệt mà ngươi muốn giới thiệu cho lão phu?"
Mộ Dung Hoả chắp tay nhìn sang Quan Tinh tôn giả.
"Thì dựa vào Chân Thần cảnh ngũ giai như hắn xếp hạng 7750 trong bảng Chiến Lực, không đủ sao?"
Quan Tinh tôn giả cười hỏi.
"Đây của thật là một điểm khá là đặc biệt, cho nên lão phu muốn xem rốt cuộc bản lĩnh của hắn thế nào."
Trong đấu trường.
Vương Hằng kia cắn răng.
"Được, giả vở giả vịt với ông đây phải không?
Thanh kiếm trong tay của Vương Hằng chỉ vào Diệp Thiên Dật.
"Ta biết ngươi đang nghĩ gì, kiếm pháp của ngươi không ổn, ngươi mơ mộng hão huyền vứt kiếm đi, sau đó ta thấy thì ta cũng vứt kiếm đi, ha ha ha. Từ đó, ngươi có thể dùng sở trường của mình để chiến đấu. Có nắm chắc thanh kiếm hay không thì có liên quan gì ông đây? Tự ngươi muốn ra vẻ, vậy hy vọng ngươi tuyệt đối đừng có mà chưa đánh thì lại cầm kiếm lên lại. Đừng để tới lúc thua rồi, viện cớ là ngươi không dùng linh khí, thật mất mặt."
Diệp Thiên Dật xoay cổ.
"Chuyện này không cần ngươi quan tâm." Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.
"Cuộc tỉ võ bắt đầu."
Sau đó, một giáo viên ra hiệu lệnh.
"Kiếm pháp Kinh Lôi!"
Xẹt xẹt xẹt...
Trên người của Vương Hằng, bao gồm thanh kiếm của hắn bị sức mạnh chói mắt của lôi đình bao bọc xung quanh.
Vù...
Sau đó, hắn trực tiếp lao về phía Diệp Thiên Dật.
"Để ông đây cho ngươi ra vẻ. Ông đây xem ngươi còn ra vẻ được thế nào?"
Hắn nói xong, trực tiếp chém qua.
Còn Diệp Thiên Dật giơ tay, sức mạnh bùng nổ.
"Cái gì?"
Đám người bên ngoài ngơ ngác.
"Hắn muốn dùng cơ thể chống chọi với linh khí?"
"Đồ ngốc, hắn tưởng cơ thể mình ngầu lắm hay sao?"
"Cảnh giới thấp hơn người ta hai giai, còn miễn cưỡng lấy thịt mình để va chạm với linh khí, đây không phải ngốc thì là gì?"
"..."
Tuy nhiên...
Trong chốc lát, cánh tay của Diệp Thiên Dật trực tiếp chặn một kiếm do lôi đình của hắn mang đến.
Tuy có lý do phóng thích linh lực ra ngoài, nhưng...
Cảnh giới của Diệp Thiên Dật thấp hơn đối phương, đừng nói là dùng thể xác phóng thích linh lực, cho dù hắn dùng linh khí phóng thích linh lực để va chạm với đối phương, cũng bị đánh bại thôi.
Tuy nhiên...
Diệp Thiên Dật lại trực tiếp ngăn chặn?
"Chuyện này?"
Đám đông trừng to mắt.
Tên Vương Hằng kia cũng ngỡ ngàng.
Soạt...
Trên người của Diệp Thiên Dật, thuộc tính Hoả vây quanh.
"Mẹ nó! Ngươi giả bộ với ông đây? Ta xem ngươi có thể giả bộ bao lâu?"
Tên Vương Hằng kia cũng chưa phóng thích sức mạnh khác, thấy Diệp Thiên Dật như vậy, hắn miễn cưỡng không ngừng chém thanh kiếm trong tay, còn Diệp Thiên Dật dùng hai tay và cánh tay giống như hoá thành linh khí mà không ngừng nghênh đón vũ khí của hắn.
Đám đông đều ngơ ngác.
"Ôi trời, sao có thể như vậy?"
"Đây là pháp tắc hay võ kỹ gì của hắn đây? Củng cố thể xác ư?"
"Hắn cũng đâu phải cảnh giới nghiền nát Vương Hằng, dựa vào gì có thể làm được mức này?"
"..."
Mộ Dung Hoả kia cũng lộ vẻ mặt ngạc nhiên.
"Tránh ra, tránh ra."
Hắn xuyên qua đám học sinh, sau đó trực tiếp đi tới thế giới nhỏ mà Diệp Thiên Dật và Vương Hằng đang đấu nhau.
Quan Tinh tôn giả cũng đi theo qua đó.
Khi họ tới hiện trường thì mới có thể cảm nhận rõ được, Diệp Thiên Dật cơ bản không dùng sức mạnh củng cố thể xác gì hết.
"Thể phách mạnh thật!"
Mộ Dung Hoả không nhịn được mà tán thán.
"Với cảnh giới Chân Thần cảnh ngũ giai chặn được đòn tấn công của Chân Thần cảnh thất giai cầm linh khí, quả thật là có chút phô trương."
Quan Tinh tôn giả cũng sáng mắt khi thấy cảnh này.
Dù gì chuyện này, họ thậm chí còn chưa từng nghe nói.
Trừ một số Yêu Tộc hay võ giả kiểu phòng ngự có tính phòng ngự trời sinh cực kỳ mạnh mẽ.
Nhưng Diệp Thiên Dật vốn không phải vậy.
Mà đối với hắn mà nói, Thể phách của hắn là Thần Minh cảnh nhất giai.
Linh khí này cũng không phải linh khí tốt gì, không mang lại nhiều lợi ích cho Vương Hằng.
Cho nên Diệp Thiên Dật miễn cưỡng lấy Thể phách để tiến hành tấn công, sức mạnh của Vương Hằng cũng không làm bị thương đến Thể phách của Diệp Thiên Dật.
Đây chính là lợi ích mà Yêu Hậu mang đến cho hắn.