Thái Phượng Lâu
So với Dương Thần Tiêu thì Dương Lân mang lại cảm giác tốt hơn.
"Được, vậy ta qua đó trước xem thử."
"Chú ý an toàn."
Dương Lân nhắc nhở.
"Ừm."
Sau đó Diệp Thiên Dật liền rời đi.
"Kỳ lạ, lẽ nào không phải Dương Lân ư?"
Diệp Thiên Dật vừa đi vừa xoa cằm.
Theo lý mà nói, sức mạnh của thập nhị Ma Thần có thể dần dần thay đổi tâm tình của một người.
Người vốn lương thiên có thể từ từ trở nên tàn nhẫn.
"Hoặc là cố ý che giấu? Không phải chứ, hắn không cần thiết phải làm vậy trước mặt ta, hoặc đúng là hắn chỉ muồn tìm ta giúp đỡ?"
Tiếp đó Diệp Thiên Dật đi đến học viện.
"Cố thiếu, Diệp Thiên Dật rời khỏi học viện rồi."
Long Thần liên lạc với Cố Thành.
Cố Thành nắm chặt tay!
"Mẹ kiếp! Cuối cùng cũng ra khỏi học viện!"
Cố Thành thật sự ghét cay ghét đắng Diệp Thiên Dật.
Giờ hắn ở học viện chính là trò cười!
Đường đường là Thần Minh cảnh nhị giai lại thua Chân Thần cảnh ngũ giai.
Thua rồi thì thôi đi, cái chính là hắn luôn miệng nói Diệp Thiên Dật không phải đối thủ của hắn, Diệp Thiên Dật thắng hắn dựa vào linh khí, nhưng dù không có linh khí thì hắn vẫn thua!
Mặc dù, có thể Chân Thần cảnh nhị giai khác cũng sẽ thua, nhưng ít nhất chỉ có hắn thua Diệp Thiên Dật.
Bọn họ không thua, chứng tỏ chưa chắc bọn bọ đã không đánh thắng được Diệp Thiên Dật.
Cho nên, Cố Thành nhất định phải lấy lại thể diện.
Nhưng hắn lại không muốn đánh nhau với Diệp Thiên Dật nữa.
Trong quá trình hắn đánh với Diệp Thiên Dật, măc dù ban đầu có ưu thế, nhưng hắn không thắng được.
Hắn cũng biết, hắn không phải đối thủ của Diệp Thiên Dật!Thậm chí Diệp Thiên Dật còn không dùng Lĩnh Vực để đánh hắn.
Nhưng hắn muốn giết chết Diệp Thiên Dật!
Đúng thế!
Để hắn mất mặt lớn như thế, Diệp Thiên Dật chắc chắn phải chết!
Còn việc giết thế nào, thì phải tính kế lâu dài.
Diệp Thiên Dật cũng phải rời khỏi học viện mới hành động được nhỉ?
"Đi đâu?"
Cố Thành hỏi.
"Còn chưa biết."
"Đi, chúng ta cùng ra ngoài xem thử."
Cố Thành nói.
"Cố thiếu có kế hoạch gì không?"
Cố Thành nói: "Cường giả của Thiên Nhất tông đang âm thầm bảo vệ ta, nếu có cơ hội, hắn hoàn toàn có thể giết Diệp Thiên Dật, nếu hắn gặp khó khăn khi ra tay, vậy thì ta cũng có thể tìm cơ hội!"
"Cố thiếu có cách gì?"
Long Thần hiếu kỳ nên hỏi.
"Độc."
Cố Thành nói.
Mắt Long Thần sáng lên.
Độc được đấy.
"Trúng độc của Thái Cổ Thần Vương cảnh thì chỉ có chết!"
Mắt Cố Thành nheo lại và nói.
Sau đó hắn suy nghĩ: "Sợ là... Diệp Thiên Dật chỉ ra ngoài một chuyến rồi quay về ngay, nếu vậy ta không dễ gì hạ độc."
"Là thuốc độc à?"
"Đúng thế, thuốc độc, không phải tiêm thuốc độc, nhưng dù hôm nay không có cơ hội, thì Long thiếu ngươi lại có cơ hội tốt đấy."
Long Thần ngưng lại.
"Ý là sao?"
"Long thiếu là bạn cùng phòng của Diệp Thiên Dật, ngươi có rất nhiều cơ hội để hạ độc hắn."
Long Thần cau mày.
"Long thiếu thấy hơi khó, thứ nhất, ta có thù với Diệp Thiên Dật, nếu ta cho hắn uống nó, hắn nhất định sẽ nghi ngờ, thứ hai, cho dù Diệp Thiên Dật xảy ra chuyện, trúng độc mà chết thì kẻ bị tình nghi cũng là chúng ta."
"Diệp Thiên Dật tiếp xúc với nhiều người như vậy, mặc du người trong ký túc xáchúng ta sẽ bị hoài nghi nhiều nhất nhưng đâu có chứng cứ."
Long Thần gật đầu: "Cũng phải, chuyện này cần bàn bạc kỹ hơn, xem thử hôm nay có cơ hội hay không trước đã."
Hai ngươi họ cũng đi cùng Diệp Thiên Dật.
"Thái Phượng lâu."
Diệp Thiên Dật ngẩng đầu nhìn toà kiến trúc đồ sộ trước mặt.
Nó có chút cảm giác cổ kính.
Đàn ông ra ra vào vào không ít.
Dù sao, nếu những nơi như này được hợp lý hoá ở đây thì đàn ông nhất định sẽ thích.
Diệp Thiên Dật đi vào.
"Ôi chao, vị công tử anh tuấn này từ đâu tới vậy."
Một người phụ nữ thướt tha đứng cửa nhìn thấy Diệp Thiên Dật vừa mỉm cười dịu dàng, vừa tiến đến sát người Diệp Thiên Dật.
"Qua đây uống ly rượu."
Diệp Thiên Dật lạnh nhạt nói.
"Xì, công tử chỉ uống rượu thôi sao?"
Nàng cười chúm chím và hỏi.
"Đến nơi thế này chẳng phải chỉ để uống rượu thôi à?"
Diệp Thiên Dật cười.
"Nào nào nào, mời công tử vào, các tỷ muội, một công tử rất đẹp trai tới đây, mau ra tiếp đón đi."
Sau đó một nhóm con gái trang điểm xinh đẹp tới vây quanh.
"Woa! Người đàn ông này đẹp trai quá!"
"Công tử công tử, mời ngồi, để ta tới phục vụ công tử uống rượu nhé."
"Công tử công tử, ta cũng tới, ta cũng tới đây."
"..."
Phải công nhận, gương mặt thực sự rất quan trọng.
Cho dù là nơi thế này, mấy cô gái nhìn thấy vẻ đẹp trai của ngươi, tự nhiên sẽ chăm sóc ngươi tốt hơn.
"Các vị tỷ tỷ thật hiếu khách."
Diệp Thiên Dật vừa cười, vừa ngồi xuống.
"Công tử muốn uống gì?"
"Cho ta rượu ngon và chút đồ ăn là được."
Diệp Thiên Dật nói.
"Được!"
Sau đó Diệp Thiên Dật lướt nhìn xung quanh.
Người ngồi trong đại sảnh ở đây quả thực không ít, chỉ có điều người giống hắn tới đây lại khá ít.
Quanh mỗi chiếc bàn là mấy cô gái xinh đẹp.
Mấy cô phía trước thì vừa hát vừa múa.