Hạ độc
Người đàn ông có tiền thì bên cạnh có tận mấy cô gái, cô thì mát xa cho hắn, cô thì đút đồ ăn cho hắn, cô thì ngồi lên đùi hắn.
Xung quanh Diệp Thiên Dật cũng có sáu cô gái.
Cũng được xem là nhiều nhất.
Long Thần và Cố Thành đi đến bên này.
"Thái Phượng lâu?"
Long Thần thấy toà lâu này, lạnh lùng cười.
"Xời, ta cứ tưởng Diệp Thiên Dật là chính nhân quân tử, thì ra cũng giống đàn ông bình thường, thích đến những nơi thế này." Cố Thành cười khinh thường.
Trong mắt bọn người Cố Thành, Diệp Thiên Dật trông rất tài giỏi, vô cùng lợi hại, chiến thắng đối thủ qua rất nhiều cảnh giới, lại cho người ta cảm giác dường như mọi tâm tư của hắn đều dồn cho việc tu luyện.
Dù sao thì hắn cũng quá đỉnh, chẳng phải chỉ khi chuyên tâm tu luyện hắn mới lợi hại được vậy sao?
Bây giờ lại đến nơi phong hoa tuyết nguyệt như Thái Phượng lâu.
Mặc dù rất ghét Diệp Thiên Dật, nhưng Cố Thành vẫn khâm phục hắn, tuy không muốn thừa nhận, thế nhưng dẫu sao Diệp Thiên Dật cũng đã đánh bại tên Thần Minh cảnh nhị giai như hắn dựa vào Chân Thần cảnh ngũ giai.
Có điều, bây giờ xem ra Diệp Thiên Dật không phải người tài giỏi gì.
Cũng chỉ có thế mà thôi.
Không ngớ, hắn cũng là người như vậy.
"Chúng ta vào xem thử đi."
Cố Thành nói với Long Thần.
"Được."
Sau đó bọn họ cùng vào Thái Phượng lâu.
Vừa vào trong thì có một cô gái xinh đẹp tới tiếp đón bọn họ.
Bọn họ cũng ngồi xuống bàn như những người khác và liếc nhìn xung quanh.
"Nhìn đi, Diệp Thiên Dật kìa."
Long Thần nhìn và bật cười.
Lúc này, xung quanh Diệp Thiên Dật có sáu cô gái, có người đút cho hắn ăn, người thì bóp vai, thậm chí có người ngồi trên đùi, không ngừng vuốt ve Diệp Thiên Dật.
"Ha ha ha."
Cố Thành nhìn cảnh này mà không khỏi bật cười.
"Tên Diệp Thiên Dật này biết hưởng thụ thật."
"Cố thiếu, có lẽ chúng ta có cơ hội hạ độc hắn rồi."
Long Thần thì thầm với Cố Thành.
"Đừng vội, thật lòng mà nói thì ta vẫn muốn xem kịch." Cố Thành nói.
Thấy rất thú vị, rất nực cười.
"Cố thiếu, chúng ta không nên bỏ qua cơ hội tốt như vậy, giờ Diệp Thiên Dật đang chuyên tâm hưởng thụ bên cạnh mấy cô gái này, ở đây lại có nhiều đồ ăn, chúng ta hạ độc hắn rất dễ."
Cố Thành gật đầu.
"Ừm, ta biết rồi, khoan hẵng vội, đợi lát nữa đã."
"Được."
Long Thần gật đầu.
Còn bên kia, Diệp Thiên Dật chỉ đang diễn kịch.
Mặc dù mấy cô gái đó trông khá xinh đẹp, nhưng mắt nhìn của Diệp Thiên Dật là gì chứ? Mấy cô gái đó là như thế nào? Tất nhiên Diệp Thiên Dật không hề quan tâm.
Chỉ là hắn phải giả vờ chút, giả vờ như hắn đến đây để chơi.
"Nguyệt Nguyệt cô nương."
Cố Thành gọi nhỏ, sau đó một cô gái đi đến.
"Cố thiếu gia, có chuyện gì sao?"
Nàng mỉm cười.
Cố Thành đưa cho nàng một chùm nho.
"Tên đó là người cùng học viện với ta, chúng ta đều thuộc học viên hoàng gia Thánh Dương."
"Ồ? Vậy Cố thiếu cùng qua đó chứ?"
Cố Thành cười và lắc đầu: "Không cần, không cần đâu, ta thấy hoa quả chỗ hắn sắp hết rồi, ngươi mang đĩa này qua đó đi, và không phải nói gì cả."
"Ta hiểu rồi."
Sau đó nàng mang hoa quả qua bên Diệp Thiên Dật.
Còn Diệp Thiên Dật đang suy nghĩ, hắn phải làm sao mới có thể gọi cô Tuyết Quyên qua đây?
"Diệp công tử, ăn nho đi."
Cô gái xinh đẹp bóc nho cho Diệp Thiên Dật.
Vừa ăn xong, Diệp Thiên Dật cảm thấy có gì đó không đúng.
Hạ độc.
Diệp Thiên Dật lại rất hiểu về độc.
Cho dù là loại không mùi không vị, giống như chất độc mà Diệp Thiên Dật sử dụng với mấy tên cường giả của Thiên Quỷ môn lúc đó, đến lúc độc phát mới phát hiện loại độc này, nếu Diệp Thiên Dật uống vào, hắn có thể phản ứng với nó!
Bởi vì Diệp Thiên Dật quá quen thuộc với các loại độc, tiếp nữa là Diệp Thiên Dật có Vạn Độc Châu, sự tồn tại của Vạn Độc Châu giống như chiếc máy quét, mọi dữ liệu liên quan đều sẽ bị quét ra.
Diệp Thiên Dật vẫn tươi cười và ăn nho.
"Ngọt quá."
Diệp Thiên Dật vừa cười vừa nói với nàng.
Hắn không thể hiển bất kỳ sự khác thường nào.
Chỉ có điều, Diệp Thiên Dật lại đổ dồn sự chú ý vào nơi trông có vẻ rất hỗn loạn này.
Ai đã hạ độc hắn?
Sau đó Diệp Thiên Dật nhìn hai bóng dáng gần đó.
Cố Thành và Long Thần?
Diệp Thiên Dật biết là ai rồi.
Bên cạnh hai người họ hình như có mỹ nhân, nhưng thực tế thì bọn họ đều chú ý đến Diệp Thiên Dật.
Cho đến khi bọn họ thấy Diệp Thiên Dật đã ăn nho mới lộ ra sự vui vẻ.
"Ha, hắn chết chắc rồi!"
Cố Thành cười lạnh lùng.
"Tới lúc đó liệu chúng ta có sao không?"
"Ai biết là chúng ta hạ độc chứ?"
"Nguyệt Nguyệt cô nương đó."
"Khi đó, nhân lúc hỗn loạn, chúng ta mang nho đi là được." Cố Thành tự tin nói.
"Hiểu rồi."
"Đợi xem kịch hay đã."
Bọn họ vui mừng.
"Qua đây!"
Sau đó Cố Thành nhìn cô gái, rồi vỗ nhẹ vào đùi mình, ra hiệu để nàng ngồi lên đùi hắn.
Rõ ràng là tâm trạng hắn bây giờ vô cùng tốt.
Còn bên kia, Diệp Thiên Dật thấy không còn thời gian, hắn liền đưa đĩa nho cho Nguyệt Nguyệt cô nương.