Hạ độc (2)
"Nguyệt Nguyệt cô nương, bên đó có hai vị bằng hữu của ta, mang đĩa nho này cho họ đi, không cần nói với bọn họ là ta đưa đâu."
Diệp Thiên Dật mỉm cười.
"Hả? Nhưng..."
"Nhưng nhị gì?"
Diệp Thiên Dật nhìn nàng.
"Không có gì, không có gì."
Sau đó nàng bưng đĩa nho đi, lặng lẽ đặt nó lên bàn của bọn họ.
Đàn ông thật kỳ lạ.
Vì bên cạnh bọn họ cũng khá hỗn loạn, tâm trạng Cố Thành và Long Thần rất tốt, bọn họ đang quấn quýt bên mấy cô em, nên có người đưa đĩa nho đến bọn họ không hề chú ý.
Những cô gái khác thấy có người mang đĩa nho tới cũng không để tâm, có thể bọn họ nghĩ rằng nó do Cố Thành và Long Thần gọi hoặc cho bọn họ ăn.
"Cố thiếu, ăn quả nho đi."
Một mỹ nhân bóc nho và đưa cho Cố Thành.
Cố Thành cười rồi ăn nó.
"Ngoan lắm!"
Cố Thành vỗ mạnh vào mông nàng.
"Đáng ghét."
Cô gái hờn dỗi.
"Ha ha ha–"
Còn bên kia, Diệp Thiên Dật cũng đang ôm một cô gái.
"Cô Tuyết Quyên có đó không?"
Diệp Thiên Dật khẽ cười và hỏi.
"Diệp công tử tới tìm cô Tuyết Quyên à?"
Diệp Thiên Dật nhoẻn miệng, nói: "Cô Tuyết Quyên danh tiếng lẫy lừng, nên muốn đến ngắm xem, nàng ấy có ở đây không?"
Bọn họ thấy rất hợp lý!
Diệp Thiên Dật đẹp trai như vậy, thực ra không nhìn thứ khác, chỉ riêng khuôn mặt của hắn đã mê hoặc bao nhiêu cô gái, có sức hút rất lớn đối với nữ nhân.
Chắc hắn không thiếu nữ nhân tốt để chơi cùng, cho nên đến tìm Tuyết Quyên cũng là hợp tình hợp lý.
"Chỉ có điều, cô Tuyết Quyên khác với bọn họ."
"Ồ? Khác chỗ nào?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Cô Tuyết Quyên bán nghệ không bán thân, cũng chưa chắc, đúng là có mấy người đàn ông như kia đã từng đến phòng của Tuyết Quyên, nhưng xảy ra chuyện gì hay không thì không rõ lắm."
"Ta tới đó được không?"
"Vậy phải xem ý của cô Tuyết Quyên đã."
"Thế thì phiền tìm cô Tuyết Quyên tới đây giúp ta, tiền không thành vấn đề."
"Nếu đã vậy, ta đi hỏi thử cô Tuyết Quyên xem sao."
"Làm phiền rồi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật ngồi uống rượu tiếp.
Lát sau, cô gái đó đi tới.
"Diệp công tử, có thể cô Tuyết Quyên hơi khó tính, nhưng nàng ấy nói rồi, nàng sẽ đích thân xuống uống rượu với Diệp công tử."
"Ồ, cô Tuyết Quyên cao giá thật."
Diệp Thiên Dật cười.
"Diệp công tử đừng tức giận, dù sao nàng ấy cũng là át chủ bài của Thái Phượng lâu bọn ta."
"Nó không phải cũng chỉ để chơi sao?"
Diệp Thiên Dật nói nhạt.
"Diệp công tử, cô Tuyết Quyên đúng là khác với bọn ta, hay là Diệp công tử tìm thêm mấy cô gái khác cùng hầu hạ Diệp công tử nhé."
"Ha."
Diệp Thiên Dật lạnh lùng cười.
"Sau đó nói tiếp, ta muốn xem thử cô Tuyết Quyên này rốt cuộc là ai!"
Diệp Thiên Dật uống rượu.
Bọn họ không hề nghi ngờ gì.
Bởi vì người như Diệp Thiên Dật rất nhiều!
Rất nhiều người vì cô Tuyết Quyên mà nổi giận, vì ngưỡng mộ mà đến, bọn họ luôn cảm thấy, ở đây, dù Tuyết Quyên đứng đầu bảng, nhưng cái gọi là bán nghệ không bán thân cũng chỉ vì không đưa đủ tiền, vì Thái Phượng lâu muốn khách đưa nhiều tiền hơn!
Đưa nhiều tiền hơn, mà còn có cái gọi là bán nghệ không bán thân ư?
Khách như thế vô cùng nhiều, bọn họ nghĩ Diệp Thiên Dật cũng chẳng khác gì.
Rất nhanh chóng, một cô gái đi đến.
"Là cô Tuyết Quyên!"
"Đây chính là cô Tuyết Quyên sao? Đẹp quá!"
"Mặc dù mang khăn che mặt, nhưng khó che giấu được phong thái."
"Cô Tuyết Quyên muốn làm gì?"
"..."
Bọn họ đều chú ý vào Tuyết Quyên.
Sau khi Tuyết Quyên đi xuống, đôi mắt xinh đẹp của nàng nhìn lướt một lượt, rồi dừng lại bên cạnh Diệp Thiên Dật.
Tiếp theo nàng đi đến.
"Là Diệp công tử phải không?"
Tuyết Quyên mỉm cười nhìn Diệp Thiên Dật.
"Nàng chính là Tuyết Quyên?"
Diệp Thiên Dật nhìn nàng.
"Chính là tiểu nữ."
Nàng nhẹ nhàng hành lễ, vô cùng nho nhã, đặc biệt lễ phép.
"Trông có vẻ rất xinh đẹp, tháo khăn che mặt xuống ta xem."
Diệp Thiên Dật nhếch miệng và uống ngụm rượu.
Gần đó, Long Thần và Cố Thành đã thấy cảnh này!
"Ôi, hắn gọi cô Tuyết Quyên xuống rồi kìa."
Long Thần chế nhạo.
"Gọi thì gọi, cũng chẳng sống được mấy nữa."
Tâm trạng Cố Thành cực kỳ tốt.
Tuyết Quyên nhìn Diệp Thiên Dật.
"Diệp công tử, nếu ngươi đồng ý, có thể vào khuê phòng của tiểu nữ cùng tiểu nữ, tiểu nữ sẽ tháo khăn che mặt ra được chứ? Ở đây nhiều người lắm."
Tuyết Quyên mỉm cười và nói.
Diệp Thiên Dật nhướng mày.
Ý gì?
Tuyết Quyên không phải cái tên đầu bảng sao?
Sao lại mời hắn về phòng chứ?
Mấy cô gái bên cạnh nháy mắt với Diệp Thiên Dật.
"Diệp công tử, rõ ràng là cô Tuyết Quyên đã để ý đến Diệp công tử rồi, không phải ai cũng có cơ hội này đâu đấy."
Một cô gái nói nhỏ bên tai Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật nheo mày.
"Đương nhiên là không vấn đề."
Sau đó Diệp Thiên Dật cười và đứng lên, rồi đưa tay ra ôm vào vai Tuyết Quyên.
Tuyết Quyên cười nhẹ, rồi đong đưa đi ra cùng Diệp Thiên Dật.
"Xời? Hắn đi với cô Tuyết Quyên rồi?"
Long Thần mở to mắt.
"Sao vậy?"