Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2972: CHƯƠNG 2971: TUYẾT QUYÊN

Tuyết Quyên

Cố Thành hỏi.

"Cô Tuyết Quyên không dễ dàng tiếp đón đàn ông vậy chứ, dù là ta, nàng cũng chỉ ra uống cùng hai ly rượu mà thôi, còn muốn về phòng thì ta đưa bao nhiêu tiền nàng cũng không chịu."

Cố Thành cười: "Chắc là ngươi không đẹp trai như Diệp Thiên Dật."

Long Thần nheo mắt!

"Mẹ kiếp! Đã bán còn xem mặt mũi."

"Bình thường, với hàng cao cấp, bọn họ không thiếu tiền, ra tiếp đón ngươi cũng chỉ vì dòm ngó thân phận ngươi mà thôi, nếu bọn họ không muốn, ai lên giường với bọn họ được chứ?"

Cố Thành uống ngụm rượu và nhìn về hướng bọn họ rời đi.

"Chỉ đáng tiếc, Diệp Thiên Dật không thể hưởng thụ, chắc độc sắp bộc phát rồi."

Long Thần lạnh lùng cười và gật đầu.

Thế nhưng ngay lúc này...

Phụt–

Miệng Long Thần phun ra máu tươi!

Chớp mắt đã doạ những người xung quanh.

Cố Thành cũng bị doạ một phen, vội vàng đứng dậy.

"Chuyện gì thế này?"

Cố Thành nhìn Long Thần cau mày hỏi.

"Độc... ta trúng độc rồi!"

Long Thần sợ hãi nói.

"Cái gì?"

Cố Thành ngạc nhiên!

Sao hắn lại trúng độc?Song...

Đột nhiên sắc mặt Cố Thành cũng thay đổi.

Phụt.

Cố Thành cũng bắn ra máu tươi.

Hắngục người xuống ghế.

Trúng độc rồi!

Hắn cũng đã trúng độc!

Mấy cô gái bên cạnh kinh hãi!

Rất nhiều người đến vây quanh!

"Sao có thể... vậy được?"

Cố Thành ho ra máu tươi, sắc mặt trắng bệch và suy nghĩ.

Độc này...

Đây không phải là độc mà hắn hạ với Diệp Thiên Dật ư?

Độc của mình đương nhiên hắn rất rõ!

Sao lại biến thành hắn trúng độc chứ?

"Đây là ai mang đến?"

Cố Thành nhìn đĩa nho trên bàn, và tức giận hét.

"Chuyện này... Cố thiếu, đây là Diệp Thiên Dật đưa."

Cô gái đó vội vàng nói.

Phụt–

Cố Thành lại phun ra máu!

"Diệp Thiên Dật! Diệp Thiên Dật!"

Hắn phẫn nộ.

"Cố thiếu... thuốc giải."

Long Thần nôn ra máu và tìm thuốc giải với Cố Thành.

"Không có thuốc giải... không có."

Cố Thành tuyệt vọng nói.

"Cái gì?"

Long Thần cũng tuyệt vọng!

"Lâm Bá! Lâm Bá!!"

Cố Thành hét lớn.

Vù–

Một lão giả nhanh chóng xuất hiện bên cạnh Cố Thành.

"Cố thiếu, chuyện này..."

Hắn kinh hãi nhìn Cố Thành.

"Mau! Đưa ta về Thiên Nhất tông."

Cố Thành ôm ngực nói.

"Vâng!"

"Đợi đã... Cố thiếu, ta..."

Tuy nhiên, Long Thần vừa nói xong thì bọn họ đã biến mất tại chỗ!

"Chết tiệt!"

Long Thần nôn ra máu.

"Người đâu, người đâu, mau đưa ta về nhà!"

Long Thần hô to. ...

Bên dưới trở thành mớ hỗn độn.

Còn Diệp Thiên Dật thì vừa cùng Tuyết Quyên tới phòng.

Phòng rất đẹp, trẻ trung và thơm.

"Diệp công tử uống trà không?"

Tuyết Quyên hỏi.

Diệp Thiên Dật còn chưa trả lời, nàng đã rót trà cho hắn.

"Mời ngồi."

Diệp Thiên Dật gật đầu rồi ngồi xuống.

"Thương Sinh Chi Đồng!"

Diệp Thiên Dật âm thầm phóng thích Thương Sinh Chi Đồng nhìn lướt qua căn phòng!

Cửa bí mật!

Hắn đã nhìn thấy cửa bí mật!

Nhưng cụ thể đây là cửa bí mật hay chỉ là một không gian nhỏ không ai vào được, hắn chưa rõ.

"Cô Tuyết Quyên, ta nghĩ có phải chúng ta nói chuyện chính được rồi đúng không?"

Diệp Thiên Dật cười và hỏi Tuyết Quyên.

"Chính sự? Chính sự mà Diệp công tử nói là..."

Nàng mỉm cười và hỏi.

Diệp Thiên Dật đưa tách trà lên và nhìn Tuyết Quyên, sau đó nhấp một ngụm.

Trước khi nuốt, Diệp Thiên Dật đã phát hiện bên trong trà đã bỏ thuốc.

Thú vị.

Nhưng Diệp Thiên Dật không do dự mà nuốt vào.

"Diệp công tử muốn làm loại chuyện mà đàn ông thích làm sao?"

Tuyết Quyên nhìn Diệp Thiên Dật cười và nói.

Diệp Thiên Dật lại uống trà.

Ánh mắt hắn nhìn Tuyết Quyên.

"Nghe nói nhan sắc cô Tuyết Quyên đẹp khuynh quốc khuynh thành, ta nghĩ không người đàn ông nào là không muốn?"

Tuyết Quyên ngồi trước mặt Diệp Thiên Dật.

"Đừng nói vậy, tiểu nữ đã từng gặp qua vài người không thích điều đó, họ là chính nhân quân tử."

Diệp Thiên Dật cười và nói: "Đó là không bằng cầm thú."

"Ồ?" Tuyết Quyên nhướng mày thắc mắc nhìn Diệp Thiên Dật.

"Đã nghĩ tới thì chính là cầm thú, còn không muốn thì có phải ngay cả cầm thú cũng không bằng?"

"Hì hì–"

Tuyết Quyên bật cười.

Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Cô Tuyết Quyên đồng ý gỡ khăn che mặt rồi chứ?"

Sau đó Tuyết Quyên từ từ tháo khăn ra.

Tháo khăn xong, dung nhan xinh đẹp tuyệt trần hiện ra.

Không so được với những cô gái mà Diệp Thiên Dật nghĩ thật sự xinh đẹp, nhưng cũng chẳng thua kém quá nhiều.

Đúng thật là mỹ nữ.

Cũng đúng là với rất nhiều người mà nói, dung nhan nàng có thể coi là một mỹ nhân hiếm thấy đúng nghĩa.

Diệp Thiên Dật khá bình thản, vì hắn từng gặp những người đẹp hơn rất nhiều.

"Cô Tuyết Quyên quả nhiên đẹp như lời đồn."

Diệp Thiên Dật nói.

"Diệp công tử quá lời rồi."

Diệp Thiên Dật cười.

"Thế chúng ta... có phải có thể..."

Diệp Thiên Dật hơi nhếch mép.

Tuyết Quyên cười nhẹ nhàng.

"Diệp công tử đúng là sốt ruột, vốn dĩ tiểu nữ chỉ định xuống dưới uống với Diệp công tử ly rượu, nhưng không ngờ Diệp công tử lại tuấn tú như vậy, làm cho tiểu nữ lần đầu gặp gỡ đã rung động."

Diệp Thiên Dật cười và nói: "Ta có thể hiểu khi nàng cảm thấy như vậy, dù sao thì cũng có rất nhiều cô gái như thế nên ta quen rồi."

"Hi hi–"

Tuyết Quyên cười.

"Diệp công tử thật thú vị."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!