Còn muốn ra tay?
Sau đó, Dương Lân nói: "Vì sau đó bổn thiếu đúng lúc đi tới Thái Phượng lâu, lúc đi tới đó, Long Thần và Cố Thành đã phát độc mà rời khỏi. Ta chắc là có hỏi han một chút, căn cứ theo suy đoán của ta, sự việc chắc là tương tự như những gì Diệp Thiên Dật nói."
Long Nghiệp cau mày.
Cái gì?
Vậy mà Dương Lân lại đứng về phía tên Diệp Thiên Dật?
Sau đó, Dương Lân nhìn người phụ nữ kia, hỏi: "Cô gái, cô nói đi chứ?"
Dĩ nhiên nàng biết ý của Dương Lân, sau đó vội đáp: "Đúng vậy, khi đó Cố thiếu và Long thiếu nói Diệp thiếu là bạn của họ, rồi nhờ tiểu nữ đưa cho cho Diệp thiếu, còn nhấn mạnh không được nhắc chuyện đó với Diệp thiếu. Sau đó, Diệp thiếu cũng đã phát hiện, nói bản thân không thích đồ của người khác, nên kêu ta mang nho trả lại."
Ồ...
Nàng nói ra lời này trực tiếp gây ra náo động.
"Ôi trời! Vậy thì còn gì để nghi ngờ nữa? Chính là Cố Thành và Long Thần muốn giết Diệp Thiên Dật nhưng bất cẩn chết trong độc của mình tự hạ."
"Đúng là buồn cười thật. Cố Thành này cũng là thiên tài có tiến trong bảng Chiến Lực, bảng Thần Tử, ai cũng không ngờ vậy mà hắn lại dùng cách như vậy để lưu lạc tại thế gian."
"Vậy ta cảm thấy Diệp Thiên Dật không hề sai, có thể sai gì chứ? Người của nhà họ Long này dựa vào gì mà tới đây gây rối cho Diệp Thiên Dật?"
"..."
Long Nghiệp siết chặt nắm tay.
Còn Dương Lân nhìn sang hắn, nói: "Long đại nhân, ta rất thông cảm cho tâm trạng mất cháy trai của ngươi. Nhưng chuyện này, ta là một Thần thủ sứ cấp bốn, còn có một số tư cách để phê phán. Nếu có khía cạnh chi tiết nào chưa được làm rõ, ngược lại ta rất vui lòng đích thân đi điều tra chuyện này, khẳng định sẽ cho Long đại nhân một lời giải thích phù hợp."
Long Nghiệp: "Nay Dương Lân thiếu gia đã nói như vậy, thì ta cũng chẳng thể nói thêm gì nữa, đành hy vọng đây là sự thật, ta vẫn sẽ điều tra."
"Dĩ nhiên!"
Dương Lân nói.
"Chúng ta đi."
Long Nghiệp hừ lạnh một tiếng, dẫn người hậm hực bỏ đi.
Hắn hết cách, tới lúc đó đành phải xem người của Thiên Nhất Tông tới có thể có cách gì đây.
Mà Dương Thần Tiêu cau mày khi thấy cảnh này.
"Kỳ lạ thật đó, tại sao tên Dương Lân này lại thân với Diệp Thiên Dật vậy?"
Hắn không thể hiểu.
Tên Diệp Thiên Dật này có gì đáng để Dương Lân ra tay bảo vệ hắn chứ?
"Đa tạ Dương Lân thiếu gia!"
Diệp Thiên Dật chắp tay với Dương Lân.
"Chuyện nhỏ như vậy, bổn thiếu là Thần thủ sứ, đây cũng tính là chức trách của bổn thiếu nên có. Nếu thật sự là lỗi sai của ngươi, vậy dĩ nhiên bổn thiếu cũng không thể đứng về phía ngươi rồi."
Câu nói này của Dương Lân cũng rất ra gì và này nọ.
Tạm thời vấn đề đã được giải quyết.
Tiếp theo còn có một chuyện rắc rối hơn, đó chính là Thiên Nhất Tông.
Thiên Nhất Tông không tính là mạnh, vì nơi này là Thần Vực.
Có rất nhiều tông môn mạnh hơn Thiên Nhất Tông.
Nhưng nó chắc chắn cũng không yếu.
Nếu họ gây áp lực, vậy cụ thể thì nó có thể rắc rối hơn.
Nhưng Diệp Thiên Dật đang ở trong học viện, cũng đâu gặp nguy hiểm gì.
Trừ phi ra khỏi học viện thì mới có thể sẽ bị ám toán.
Nhưng hắn cũng trải qua chuyện tương tự vậy quá nhiều rồi.
Diệp Thiên Dật đi về.
"Diệp sư đệ."
Anh Vũ Nặc gọi, sau đó đi tới bên cạnh của Diệp Thiên Dật.
"Anh sư tỷ."
"Những ngày này cẩn thận một chút, chuyện này không liên quan đến ngươi, nhưng họ sẽ không nghĩ như vậy, nhà họ Long, Thiên Nhất Tông, họ chắc là muốn báo thù."
Anh Vũ Nặc lên tiếng nhắc nhở.
"Đa tạ Anh sư tỷ nhắc nhở, trong lòng ta hiểu rõ."
Anh Vũ Nặc gật đầu.
"Ừm, đây không phải chuyện nhỏ. Họ không thể làm vậy rồi thôi, thậm chí có thể sẽ kéo dài một khoảng thời gian rất dài, khi ngươi hành động thì cần phải hết sức cẩn thận."
Anh Vũ Nặc thật sự quan tâm đến Diệp Thiên Dật.
"Ừm, yên tâm đi Anh sử tỷ, có chuyện gì thì ta làm phiền Anh sư tỷ là được."
Anh Vũ Nặc khẽ gật đầu: "Không có gì. Đúng rồi, ta đã tìm được một linh vật thiên địa ngươi thích, tới lúc đó ta đưa cho ngươi."
Nàng vẫn cần phải cảm ơn Diệp Thiên Dật cho tử tế, nhưng cụ thể cũng không biết nên cảm ơn thế nào.
Mà thứ như linh vật thiên địa này thì chắc chắn hắn sẽ thích.
"Anh sư tỷ tốn công rồi."
"Không sao."
Và Diệp Thiên Dật cũng không hề lo lắng tình hình bên ngoài.
Hắn ở học viện rất an toàn. Bên học viện cũng có thể điều tra Viêm ma, hơn nữa bây giờ Dương Lân này ước gì lấy lòng mình. Hắn đoán chừng cũng có thể giúp mình quét sạch một số phiền toái.
"Đi tu luyện trước đi, dù sao bây giờ cũng không có chuyện gì nữa, chỉ cần chờ tình huống tiếp theo thôi."
Đã hai ngày trôi qua.
Bên phía Dương Lân kia cũng khá là sốt ruột.
Hắn tìm một số y sư đỉnh cấp nhưng cũng chẳng có cách nào làm gì với đan độc trong người hắn.
Vậy hắn đành phải giúp Diệp Thiên Dật tìm Thất Phẩm Lưu Li Vân rồi.
Ngày thức ba vừa tới, Thất Phẩm Lưu Li Vân đã tới tay.
"Vù..."