Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2983: CHƯƠNG 2982: CÒN MUỐN RA TAY? (2)

Còn muốn ra tay? (2)

Dương Lân nhìn linh vật thiên địa đỉnh cấp trong lòng bàn tay, hắn thở phào thẹ nhõm.

"Chí ít hiện tại xem như là sống sót, tên Diệp Thiên dật này ở trong học viện, bối cảnh của ta là Bắc Vương phủ, mặc kệ thế nào thì hắn cũng không dám làm càn. Cho nên mình chỉ cần đưa Thất Phẩm Lưu Li Vân cho hắn thì có thể sống sót."

Sau đó, Dương Lân lại tới học viện lần nữa.

Diệp Thiên Dật đang ở trong biệt thự tu luyện với Anh Vũ Nặc.

Nàng đi vào.

Diệp Thiên Dật nghe tiếng động thì mở mắt ra.

"Diệp sư đệ, Dương Lân tìm ngươi."

Anh Vũ Nặc nói.

Diệp Thiên Dật gật đầu, sau đó đi ra ngoài.

Hắn mặc kệ bây giờ bên ngoài nguy hiểm cỡ nào, hắn hoàn thành nhiệm vụ của Viêm ma rồi sẽ chuồn. Tới lúc đó không chừng cũng không còn ở Đế quốc Thánh Dương, làm sao đám người kia tìm được mình?

"Diệp huynh!"

Dương Lân thấy Diệp Thiên Dật thì vội đi qua.

"Ta đã tìm cho ngươi Thất Phẩm Lưu Li Vân."

Lòng bàn tay của Dương Lân hiện lên Thất Phẩm Lưu Li Vân.

Diệp Thiên Dật vươn tay ra đón lấy.

"Ừm."

"Diệp huynh, thuốc giải..."

Dương Lân mong chờ nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Hắn lấy ra một viên đan dược và đưa qua.

"Đây là thuốc giải bán thành phẩm, chỉ có thể giúp ngươi sống thêm mười ngày nữa. Mười ngày này, ngươi còn cần phải giúp ta làm một chuyện. Sau khi xong việc, ta sẽ đưa thuốc giải trọn vẹn cho ngươi, hai ta coi như không ai nợ ai."

Dương Lân siết chặt nắm tay.

Hắn biết trước còn có chuyện thứ hai.

Thôi đi thôi đi.

Hy vọng Diệp Thiên Dật nói lời giữ lời.

"Diệp huynh có gạt ta không?"

"Ta lấy tính mạng ra thề, tuyệt đối không gạt ngươi. Hơn nữa, ta gạt ngươi thì có lợi ích gì? Đường đường Bắc Vương phủ ta cũng không muốn chọc vào, hai ta không dính dáng nhau là tốt nhất, cũng chỉ hy vọng tới lúc đó Dương thiếu có thể quên đi mọi chuyện."

Dương Lân vội nói: "Đó là dĩ nhiên, vốn dĩ chuyện này chính là bổn thiếu có lỗi trước."

Sau đó hắn hỏi: "Không biết chuyện thứ hai của Diệp huynh là gì vậy?"

Diệp Thiên Dật nói: "Thay ta đuổi một người ra khỏi Thiên Nhất Tông."

Dương Lân cau mày.

"Ý của Diệp huynh là..."

"Họ đã tới Thánh Dương Chi Thành rồi sao?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

"Ừm, theo tin tức nhận được thì đã tới Thánh Dương Chi Thành rồi. Đã tới vào tối hôm qua, tối qua họ cũng như nhà họ Long, đã tới học viện. Nhưng bây giờ đã chứng thực cái chết của Cố Thành và Long Thần đều do chính họ gây ra. Cho nên dĩ nhiên học viện bảo vệ Diệp huynh rồi. Họ cũng không còn cách nào khác, thậm chí học viện cũng không cần thông báo cho Diệp huynh."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Nhưng họ chắc không thể rời khỏi Thánh Dương Chi Thành. Ta cần Dương thiếu đuổi họ đi."

"Chuyện này... Diệp huynh, đuổi thế nào đây?"

"Đó chính là chuyện của Dương thiếu. Hơn nữa, ta không nghĩ chỉ đơn thuần đuổi đi đơn giản như vậy, ta muốn khiến họ trả một cái giá nhất định."

Diệp Thiên Dật nói.

Bối cảnh của tên Dương Lân này là Bắc Vương phủ, là thân vương phủ, thế lực của thân vương phủ chắc chắn không phải một Thiên Nhất Tông so được.

Dù gì đang ở Thần Vực, thế lực cường đại nhất chính là thế lực hoàng thất Đế Quốc.

Thân vương phủ, coi như là một nhánh quyền lực của hoàng thất Đế quốc. Có thể làm thân vương, vật ắt hẳn cũng là sự tồn tại hùng cứ một phương.

Họ đối phó với từng người của Thiên Nhất Tông, hơn nữa chỉ là một bộ phaận rất nhỏ tới Thiên Nhất Tông, tuyệt đối không thể sống tiếp.

"Được, ta về nói trước một tiếng với người của Bắc Vương phủ."

Dương Lân nói.

Đây thật ra cũng được cho là một chyện rất nhỏ.

Họ chỉ cần che giấu thân phận, sau đó bất ngờ phát động tấn công người của Thiên Nhất Tông, thật ra chuyện này rất đơn giản, hơn nữa cũng không có tổn thất gì.

"Ừm, vậy làm phiền Dương thiếu rồi."

Dương Lân nói: "Không sao, cụ thể tới lúc đó, Diệp huynh chắc có thể nhận được tin tức."

"Ừm."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Vậy ta đi trước đây."

Dương Lân nói xong thì rời khỏi.

Khoé miệng của Diệp Thiên Dật khẽ nhếch lên.

Muốn đối phó hắn ư?

Sao Diệp Thiên Dật có thể khiến họ sống yên?

Ở bên kia.

Dương Lân trở về Bắc Vương phủ.

Lúc này, la bàn của hắn run lên, Dương Lân nhanh chóng về tới nơi không có người và lấy la bàn ra.

"Đại nhân!"

Dương Lân cung kính gọi một tiếng.

"Ừm, chắc ngươi đã đưa đồ cho Diệp Thiên Dật rồi phải không?"

Giọng nói trầm thấp lại truyền đến lần nữa.

"Đã đưa rồi."

"Ừm, hắn nói thế nào?"

"Tạm thời hắn cho ta một viên đan dược có thể giải độc phát tác, còn muốn ta làm thêm chuyện thứ hai."

"Là chuyện gì?"

Dương Lân: "Đuổi người của Thiên Nhất Tông đi, và khiến cho họ phải trả giá."

Bên kia trầm ngâm một tiếng.

Hắn cũng chẳng cảm thấy có gì.

"Ừm, ngươi cảm thấy mình có cơ hội ra tay với hắn không?"

"Hả?"

Dương Lân ngỡ ngàng.

"Đại nhân, ý của ngươi là tới lúc đó ra tay với Diệp Thiên Dật? Nhưng ta chưa lấy được thuốc giải từ trong tay hắn, không ra tay được."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!