Người giật dây phía sau
"Sau khi làm xong việc này, ngươi lại đi tìm Diệp Thiên Dật đòi thuốc giải, lúc đó có thể ra tay." Người kia nói.
"Vậy cụ thể cần đại nhân sắp xếp cho ta."
"Ừm."
Đối với Diệp Thiên Dật mà nói, hắn chẳng phải không cần một số đồ tốt, mà thứ hắn cần đều quá tốt, tên Dương Lân này chắc cũng rất khó cho hắn.
Vậy chi bằng nhờ Dương Lân giúp mình đánh người của Thiên Nhất Tông.
Mẹ nó!
Qua đây chỉnh hắn phải không? Diệp Thiên Dật lại có thể để họ sống tốt ư?
Sau khi Dương Lân ở Bắc Vương phủ đã bàn bạc chuyện này với ông nội của hắn.
Ầm...
Ông nội của Dương Lân phẫn nộ vỗ một cái chát lên trên bàn.
"Khốn kiếp. Thật sự coi mình là ông nội à? Lấy Thất Phẩm Lưu Li Vân cũng thôi đi, vậy mà còn dám bắt chẹt ngươi!"
Lại có một lão giả lên tiếng: "Nói thì cũng không thể nói vậy, thật lòng mà nói, chuyện này Lân Nhi có quá nhiều thóp trong tay hắn rồi. Hơn nữa, quả thật cũng do Lân Nhi muốn giết hắn trước, Thất Phẩm Lưu Li Vân hiển nhiên là trân quý, nhưng nếu như chúng ta giúp hắn thêm lần này, còn muốn doạ dẫm, vậy chúng ta có trở mặt cũng không muộn."
Ông nội của Dương Lân gật đầu.
"Ừm, vậy chúng ta bàn bạc một chút chuyện giải quyết đám người của Thiên Nhất Tông."
"Thật ra chuyện này rất dễ dàng. Thiên Nhất Tông này không phải tông môn rất là cường đại gì cả, Cố Thành này là người trong bảng xếp hạng, thật ra cũng là vị cường giả thiên tài bao nhiêu năm nay của Thiên Nhất Tông. Mà Thiên Nhất Tông tới Thánh Dương Chi Thành, mục đích của họ chính là muốn báo thù cho Cố Thành. Dù gì thì Diệp Thiên Dật cũng đã hủy đi tương lai của Thiên Nhất Tông."
Sau đó, lão giả kia nói tiếp: "Nhưng bây giờ, Thiên Nhất Tông này cũng không còn cách nào khác. Dẫu sao trước mắt tra ra là Diệp Thiên Dật chưa hề phạm lỗi, tương đương chính họ tự mình hại mình. Nhưng họ tất nhiên rất muốn báo thù, chẳng qua người đi tới chắc cũng không nhiều."
Ông nội của Dương Lân nói: "Điều tra một chút Thiên Nhất Tông tới đây bao nhiêu người, chúng ta không thể có bất kỳ tổ thất nào khi đối phó với họ."
"Ta hiểu rồi."
Sau đó, hắn liếc nhìn đám đông, nói: "Hành động làn này, yêu cầu che giấu thân phận tuyệt đối, giữ lại toàn bộ mọi thứ có thể khiế ta bị lộ thân phận. Bao gồm võ kỹ, linh khí... tiết lộ thân phận chúng ta, toàn bộ đều không cần dùng. Sau khi giải quyết vụ việc xong, nếu tên Diệp Thiên Dật kia không còn doạ dẫm bắt chẹt, vậy ân oán giữa chúng ta và hắn cũng sẽ được xóa bỏ. Nếu hắn tiếp tục doạ dẫm bắt chẹt, việc này không xong đâu!"
"Ta hiểu rồi."
Dương Lân rời khỏi phòng họp.
Hắn có thời gian mười ngày.
Nhưng theo hắn thấy, cơ bản không cần tới mười ngày, có thể một hai ngày này giải quyết được chuyện này.
Đây là địa bàn của họ, họ chỉ cần biết Thiên Nhất Tông này có bao nhiêu cường giả tới, cảnh giới gì, sau đó cử ra cường giả nghiền nát họ, đuổi họ đi, có thể giết thì giết, giết không được thì làm cho bị thương nặng, dù sao ít ra cũng làm theo cách của Diệp Thiên Dật.
"Thiếu gia."
Vương An chạy tới.
"Thiếu gia, chất độc của ngươi đã giải được rồi sao?" Vương An hỏi.
"Vẫn chưa nữa."
"Hả? Không phải nói là tìm được Thất Phẩm Lưu Li Vân thì có thể giải độc cho ngươi sao?"
Dương Lân nói: "Hắn lại nhờ ta đi làm việc thứ hai."
"Là chuyện gì vậy? Có khó không?" Vương An hỏi.
"Đúng là rất đơn giản, thôi đi, nói với ngươi thì ngươi cũng không hiểu."
Sau đó Dương Lân bèn rời đi.
"Đại nhân!"
Hắn tìm một nơi không người và lấy ra khay tròn để liên lạc với tên đại nhân kia.
Còn bên kia.
Vương An hơi chuyển động suy nghĩ, trong tay cũng xuất hiện một khay tròn tương tự. Hắn nhìn khắp nơi, tìm chốn không người, sau đó bóp cổ họng của mình.
"Ừm."
Dương Lân chắc chắn không ngờ, người đại nhân mà hắn cảm thấy rất thần kỳ và cường đại, lại chính là tùy tùng Vương An của mình.
Mà Vương An cũng vô cùng thông minh.
Hắn xuất thân rất bình thường, khả năng thiên phú của hắn cũng là rác rưởi, tu vi của hắn càng không cao.
Nhưng hắn rất may mắn.
Hắn vô tình gặp được cơ duyên, có được sức mạnh của Viêm ma.
Nhưng hắn biết, cỗ sức mạnh này không thể bị bại lộ. Một khi bị để lộ, với năng lực của hắn thì chắc chắn sẽ chết.
Cho nên hắn đành phải che giấu
Cũng may đồng thời hắn có được không tâm chi thuật, cộng thêm hắn ở bên cạnh Dương Lân, dễ dàng kiểm soát Dương Lân.
Hắn nhân cơ hội lần này, thi triển sức mạnh của Viêm ma, giữa lại cổ sức mạnh này ở nơi đó, rồi dụ Dương Lân đó, phát hiện cỗ sức mạnh này.
Dương Lân háo hức hắn, cảm thấy mình đã gặp được cơ duyên, thậm chí hắn còn nghĩ rằng mình đã có được toàn bộ cổ sức cạnh này. Chẳng qua là bây giờ hắn không cách nào hoàn toàn phát huy hết toàn bộ sức mạnh mà thôi.
Lúc đó, tên Vương An này cũng thông qua thủ đoạn của mình mà để lại khay tròn truyền âm tại đó.
Còn Dương Lân thông qua khay trò này để liên lạc với Vương An.