Người giật dây phía sau (2)
Vương An đã ngấm ngầm hấp thụ sức mạnh của các loại thuộc tính Hỏa khác nhau từ Dương Lân.
Dương Lân là thiếu gia của Bắc Vương phủ, hắn có bản lĩnh này.
Nếu là bản thân Vương An hắn, chết cũng không biết tại sao mình chết.
Hắn không cách nào tiếp xúc ới mấy thứ tốt thế kia.
Hắn đành phải thông qua Dương Lân mà đoạt lấy.
Bao gồm cả việc Dương Lân ra tay với Diệp Thiên Dật, cũng là chỉ thị của Vương An.
Tới lúc đó, hắn lại tìm cơ hội để giết Dương Lân, hấp thu toàn bộ sức mạnh của hắn lên người mình.
Đây chính là kế hoạch của Vương An.
Hắn giết Dương Lân khá là dễ dàng.
Dù gì hắn cũng theo Dương Lân suốt hai chục năm. Từ nhỏ đã đi theo Dương Lân, chính là tuỳ tùng của Dương Lân. Sự cảnh giác của Dương Lân dành cho hắn là con số không, hắn có rất nhiều cách để giết Dương Lâm trong âm thầm lặng lẽ.
"Đại nhân, người của chúng ta chuẩn bị hai ngày này ra tay, ngươi có cách cụ thể để đối phó Diệp Thiên Dật không?"
Dương Lân hỏi.
Không sai.
Dương Lân luôn nghĩ mình sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.
Hấp thu sức mạnh của thuộc tính Hoả từ Diệp Thiên Dật ắt hẳn sẽ mạnh hơn, hắn cũng hy vọng làm vậy.
Nhưng cách cụ thể thì hắn phải nghe theo Vương An.
Dù gì Dương Lân nhất trí cho rằng đại nhân thần bí là một sự tồn tại vô cùng cường đại.
Khả năng thiên phú của Dương Lân hắn không hẳn rất cao, thậm chí cả ba danh sách lớn mà hắn cũng chỉ vào được một bảng Chiến Lực, hơn nữa lại đặc biệt xếp phía cuối, thậm chí còn không bằng Cố Thành.
Cảnh giới của hắn không thấp, đó cũng là vì bối cảnh của hắn mạnh, từ nhỏ đã không thiếu tài nguyên tu luyện mạnh mẽ!
So với Dương Thần Tiêu, Dương Nguyên Tiêu thân phận không bằng mình, thật ra hắn cũng kém hơn nhiều.
Hắn cũng hy vọng trong hoàng thất khổng lồ này, có một ngày hắn có thể trở thành sự tồn tại hết sức quan trọng, thậm chí vượt cả đám người của Dương Thần Tiêu, tiến vào Thánh Dương điện.
Sau đó giọng của Vương An trầm thấp vang lên: "Sau khi ngươi làm xong chuyện này, tất nhiên phải đi tìm Diệp Thiên Dật, lấy thuốc giải từ tay của hắn, lúc này là thời cơ ra tay tốt nhất."
"Đại nhân, ta cũng biết, nhưng ra tay thế nào? Trừ phi là giết người, hoặc dùng một số thủ đoạn tương đối đặc biệt, cho nên ta vẫn cầu cứu đại nhân."
Vương An thản nhiên đáp: "Bổn tôn không có cơ hội gì, tự ngươi nên có cách. Nếu bổn tôn có thời gian và tinh lực thì cũng đâu cần phiển phức như vậy."
Dương Lân trầm ngâm một tiếng.
"Ý ta là, đại nhân, chuyện này ngươi không giúp được gì rồi sao?"
"Ừm."
"Ta hiểu rồi, vậy cứ giao cho ta đi."
Vương An nói: "Chuyện này liên quan đến tiến độ tu luyện của ngươi, ngươi dụng tâm một chút, nhưng có vài điểm cần ngươi bảo đảm, nếu không thì đối với ngươi mà nói là rất nguy hiểm."
Dương Lân vẫn rất tôn trọng vị đại nhân này.
Hắn không giúp được, đó cũng là chuyện bình thường.
Không nảy ra ý tưởng, dẫu sao hắn cũng đâu có mặt.
"Mong đại nhân chỉ điểm."
Vương An: "Thứ nhất, nếu muốn ra tay, ngươi cần phải chắc chắn bảo đảm thành công. Nếu không thì hắn có thể khai ngươi ra."
"Yên tâm đi đại nhân, ta cần phải giết hắn, vì ta còn có thóp trong tay hắn."
"Ừm, điểm thứ hai, ngươi chỉ có thể ra tay lần này."
Dương Lân cau mày.
"Tại sao?"
"Trên đời này không có kẻ ngốc, lần này ngươi không ra tay, sau này làm sao ngươi ra tay? Tìm cơ hội mời cường giả gia tộc đơn độc mời hắn? Hay là bày tiệc Hồng Môn Yến? Cho dù ngươi đi, có thể hoàn toàn không có cảnh giác sao? Một khi hắn để lại người kế nhiệm, hắn tuỳ lúc rời đi, ngươi phải tuyên bố thất bại hoàn toàn. Đồng thời, hắn là Thần thủ sứ cấp bốn, Thần Minh sẽ không buông tha cho ngươi. Hơn nữa, ngươi cũng tuyệt đối không muốn thông qua hành vi của mình mà chậm chạp nhận sự tin tưởng của hắn, hao tâm tổn sức mà ngươi chẳng nhận được gì."
Dương Lân cảm thấy có lý.
"Những gì đại nhân nói đều có lý."
"Ừm, nhưng ta lại có thể đưa ra ý tưởng cho ngươi."
Đôi mắt của Dương Lân sáng rỡ.
"Mời đại nhân nói."
"Bổn tôn thôi diễn tới Bắc Vương phủ của ngươi chắc là có một loại linh khí."
Dương Lân lộ nét mặt ngạc nhiên.
Không hổ là Đỉnh Cấp Cường Giả.
Đúng là lợi hại.
Dĩ nhiên hắn biết linh khí trong miệng người đại nhân này nói là gì.
Mà đương nhiên Vương An biết, hắn đi theo Dương lân hai chục năm, từ nhỏ cũng lớn lên tại Bắc Vương phủ
Cho dù hắn chưa từng thấy qua rất nhiều thứ, nhưng nghe nói thì chung quy chỉ có thể nghe nói.
"Đại nhân, ý của ngươi là..."
"Ừm, thì dùng linh khí đó đi, ngươi có thể sử dụng được không?"
Dương Lân nói: "Cụ thể thì ta và người trong nhà bàn bạc lại mới được."
"Chuyện này ngươi quyết định đi."
Sau đó, giọng nói của Vương An biến mất dần.
Hắn cất khay tròn lên.
Mà bên kia.
Diệp Thiên Dật đang suy nghĩ một chuyện.