Kế hoạch của Diệp Thiên Dật
Hắn nghĩ rằng tên Dương Lân này, à không chính xác mà nói thì người đứng phía sau hắn có thể sẽ không tha cho mình.
Ngược lại vì hắn đã biết chuyện của Dương Lân nên muốn trừ khử hắn.
Hơn nữa hiệu quả của linh lực coi thường thuộc tính hỏa chắc bất cứ võ giả nào cũng đều cần, chứ đừng nói đến người sở hữu sức mạnh Viêm ma.
Cho nên họ cần phải ra tay
"Nếu mình là bọn họ thì..."
Diệp Thiên Dật khẽ trầm ngâm.
Hắn vẫn rất muốn nghĩ ở khía cạnh khác.
Hắn cảm thấy có nhiều lúc đặt mình vào vai trò của đối phương mà suy nghĩ về chuyện này có thể sẽ sáng suốt hơn.
"Nếu mình là hắn, cũng có nghĩa là cái tên phía sau Dương Lân, mình chắc chắn không muốn bỏ qua sức mạnh của thuộc tính Hỏa mạnh như thế. Vậy mình sẽ ra tay khi nào? Sau này có tìm được cơ hội không?"
Diệp Thiên Dật lắc đầu.
"Không. Chắc chắn không thể
Cho dù mình không phải hắn, mình là chính mình, khi làm một số chuyện thì tuyệt đối cũng muốn mau chóng hoàn thành vụ việc, tránh để đêm dài lắm mộng. Hơn nữa, mình đã biết Dương Lân muốn giết mình, họ cũng biết mình đã biết chuyện này, cho nên càng không thể kéo dài, cũng không thể nịnh bợ mình, có ý đồ giành lấy sự tin tưởng của mình. Đây chắc chắn là một chuyện không thể nào cân nhắc."
"Vậy thì... thời cơ mà họ có khả năng ra tay nhất chính là... là lúc mình giải độc cho Dương Lân."
Diệp Thiên Dật ngồi bật dậy trên giường.
"Nếu lúc này ra tay với mình, đó cũng chỉ có thể là Dương Lân. Người đứng sau còn cần Dương Lân đi thu thập càng nhiều sức mạnh thuộc tính Hỏa cho hắn. Vì vậy, kẻ giật dây cũng sẽ không xuất hiện vào lúc đó."
Mà mục tiêu của Diệp Thiên Dật không phải là Dương Lân.
Hắn phải dụ người này ra ngoài.
Nhưng suy nghĩ kỹ càng thì hình như cơ bản không dụ ra ngoài được.
Không có lý ra thì chẳng có cơ hội.
Hắn là một người nấp trong bóng tối, còn phải luôn ẩn mình trong bóng tối, mượn thân phận của Dương Lân để làm một số việc.
"Vậy trừ phi... hắn cảm thấy bản thân không thể trốn được nữa, hay nói cách khác là phải đổi địa điểm..."
Đột nhiên đôi mắt của Diệp Thiên Dật sáng rực lên.
"Có rồi."
Có một cách rất mạo hiểm
Nhưng đây có lẽ cũng là cách duy nhất."Alo, chị Tinh, ta có một cách."
Diệp Thiên Dật gọi điện cho Mộ Dung Tình rồi nói ra cách nghĩ của mình.
Mộ Dung Tình khẽ trầm ngâm.
"Ta cảm thấy cách nghĩ này của ngươi cũng được. Nhưng có vẻ đánh cược quá, vậy lỡ như bị thất bại, nhiệm vụ của ngươi có thể là đổ sông đổ biển, thậm chí độ khó sẽ càng lớn hơn."
Diệp Thiên Dật nói: "Ta muốn thử xem."
"Hãy thử đi."
"Được."
Sau đó, Diệp Thiên Dật cúp máy.
Vì hắn có vốn để thử sai.
Hắn có thể thôi diễn vị trí đại khái của người này.
Nếu như thất bại, thật ra hắn vẫn còn có thể đại khái tìm được người này.
Vương An đi trên đường trong Thánh Dương Chi Thành, hắn mua một vài món cho Bắc Vương phủ.
"Có nghe nói chưa? Nghe nói Thánh Dương Chi Thành chúng ta đang giấu Viêm ma."
"Không phải Viêm ma, là một người có được sức mạnh của Viêm ma, hắn nấp trong Thánh Dương Chi Thành, cũng không biết ở đâu, có thể là người của gia tộc nào đó? Hay là người trong học viện?"
"Không rõ nữa, nhưng người này chắc là vô tình có được truyền thừa sức mạnh của Viêm ma. Cho nên bất kỳ ai cũng có thể sở hữu, nhưng người này cần phải là thuộc tính Hỏa."
"Nói không chừng là người của hoàng thất? Võ giả thuộc tính Hỏa quá ư là nhiều."
"..."
Vương An nghe lời bàn tán của đám người này thì cau mày.
"Toang rồi."
Hắn nhíu chặt lông mày.
"Sao lại bị lộ rồi? Sao tin này lại bị công khai đột ngột thế?"
Hắn không cách nào hiểu được.
"Quả nhiên trên thế giới này có quá nhiều kỳ nhân dị sĩ, mình hiểu biết quá mức phiến diện, những người này quá lợi hại, đến chuyện này mà cũng biết, nhưng cho tới bây giờ mình cũng không để lộ ra, lẽ nào là tên Diệp Thiên Dật kia?"
Vương An lại lắc đầu.
"Không. Không phải hắn, tuy hắn từng gặp nhưng chắc hắn không nhận ra đâu. Nếu là hắn thì chắc chắn đã ra tay với Dương Lân chứ không để lộ tin ra ngoài. Dẫu sao thì ai mà chẳng muốn có được sức mạnh của Viêm ma?"
"Vậy chắc là người nào đó có được tin, sau đó tiết lộ tin này ra. Không được, nơi này không thể nán lại lâu, nếu mình tiếp tục ở lại Thánh Dương Chi Thành, sớm muộn sẽ bị cường giả của bốn bể năm châu tới tra ra. Thủ đoạn của họ siêu việt, nếu bị khoá chặt tại một vị trí, chắc có thể tìm ra mình ngay."
"Nhưng mà..."
Vương An suy tư một lúc.
"Sau khi mình chờ Dương Lân thành công, nếu không thì công sức trong thời gian dài thế này uổng công mất. Cũng chẳng còn mấy ngày nữa, mình chỉ là một gia đinh, nói thế nào thì cũng sẽ không có người dồn sự chú ý lên người mình trong thời gian ngắn ngủi vậy đâu."
Sau đó, đôi mắt của Vương An chợt tỏ ra nghiêm nghị.