Lộ bản chất. (2)
Vì sự xuất hiện của Vương An ở đây là hợp lý.
Nhưng, không có nghĩa là Diệp Thiên Dật hoàn toàn có thể loại trừ hắn.
Đối với Vương An mà nói, hắn phải tận mắt chứng kiến Dương Lân thành công hấp thụ sức mạnh của Hoả thuộc tính của Diệp Thiên Dật, sau đó âm thầm tìm kiếm cơ hội diệt khẩu Dương Lân.
Hắn đã có thể hoàn thành nhiệm vụ ở đây, thì hắn có thể rời khỏi nơi này.
Dương Lân sau đó hỏi Diệp Thiên Dật: "Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?"
Diệp Thiên Dật nói: "Mời Dương thiếu nằm lên giường trước, ta sẽ châm cứu cho Dương thiếu".
Dương Lân gật gật đầu.
Rồi hắn nằm lên giường của Diệp Thiên Dật.
Sau đó, Diệp Thiên Dật lấy ra ngân châm.
"Diệp huynh còn biết cả y thuật nữa sao?"
Dương Lân hỏi một tiếng.
Hắn không biết gì về Diệp Thiên Dật, và hắn sợ rằng Diệp Thiên Dật có suy nghĩ sai trái với hắn.
Nhưng nghĩ tới việc Vương An đàn ở đây, ít nhất hắn cũng cảm thấy an tâm hơn.
Vương An tuy không phải là một thiên tài mạnh mẽ, nhưng ít nhất tu vi của hắn cũng không đến nỗi rằng có thể bị Diệp Thiên Dật đánh bại tròng giây lát.
Vì thế, Dương Lân vẫn tin rằng mình tương đối an toàn.
Diệp Thiên Dật gật đầu nói: "Biết một ít".
"Được rồi, bắt đầu đi, đại khái mất khoảng bao lâu?"
Diệp Thiên Dật nói: "Một nửa canh giờ đi".
"Được."
Sau đó Diệp Thiên Dật lấy ra một cây kim bạc.
Hắn nhìn Vương An.
"Ngươi đừng lên tiếng tránh làm phiền đến ta."
Vương An ôm một quyền: "Được!".
Thật ra đối với Diệp Thiên Dật mà nói, hắn muốn trị liệu cho Dương Lân, thì chỉ cần một viên thuốc là đủ rồi.
Tuy nhiên, Diệp Thiên Dật đang đợi, hắn đợi xem người đứng đằng sau đó khi nào thì xuất hiện.
Nếu hắn không xuất hiện thậm chí Diệp Thiên Dật sẽ dùng tới bản thân đưa bản thân vào thế nguy hiểm để dẫn dụ hắn.
Trừ khi hắn thực sự không tới.
"Có thể sẽ hơi đau một chút trong thời gian tới".
Diệp Thiên Dật nói.
"Không sao đâu, đối với võ giả mà nói có thể đau bao nhiêu chứ?"
Diệp Thiên Dật gật đầu rồi tiếp tục châm cứu như cho có cho hắn.
"Đây, uống thuốc này đi."
Diệp Thiên Dật đưa cho hắn một đan dược.
Dương lân ngửi ngửi, cảm giác là không có độc, sau đó nuốt xuống.
Vương An luôn bên cạnh quan sát.
Hắn không vội.
Hắn phải đợi Dương Lân ra tay trước.
Trong mắt Vương An, thực ra mục tiêu của hắn là Dương Lân, chứ không phải là Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật mới là mục tiêu của Dương Lân.
Mà Dương Lân cũng phải đợi, hắn cần đảm bảo rằng chất độc của mình đã được hóa giải, mới ra tay với Diệp Thiên Dật!
Thời gian chầm chậm trôi qua.
Ba mươi phút sau.
Diệp Thiên Dật cảm thấy thời gian cũng tương đối rồi.
Cho dù Dương Lân có mật báo hay đại loại thế, người bí mật kia chắc cũng đã biết, ước chừng cũng đã đang tới rồi.
Sau đó, Diệp Thiên Dật vỗ trên người Dương Lân.
Vút —
Ngân châm trên người hắn đều bay ra ngoài.
"Được rồi." Diệp Thiên Dật nói.
Phù—
Dương Lân hít thở sâu một hơi, rồi nhìn Diệp Thiên Dật.
"Đã được giải quyết triệt để?" Dương Lâm hỏi.
"Hãy tự cảm nhận một chút ngươi có thể cảm nhận được." Diệp Thiên Dật nói.
Dương Lâm lại cảm nhận một cách tỉ mỉ.
Chắc chắn rồi.
"Sẽ không tái phát lần nữa phải không?"
Dương Lân hỏi.
"Ngươi đã thấy chất độc được giải độc hoàn toàn, liệu có thể còn trúng độc nữa không?"
Diệp Thiên Dật hỏi ngược lại.
"Hahaha."
Dương Lân cười lớn.
" Đùa chút thôi mà, chỉ là bổn thiếu thật sự cũng lo lắng thôi".
Diệp Thiên Dật nói: "Yên tâm đi, tuyệt đối không có vấn đề gì."
Dương Lân gật đầu, sau đó anh ta giơ tay về phía Diệp Thiên Dật: "Cảm tạ Diệp huynh!"
Diệp Thiên Dật cũng đưa tay bắt lấy tay hắn.
Trong mắt Dương Lân bất ngờ loé lên.
Giây tiếp theo, tay còn lại của hắn đã bí mật bóp nát một món đồ sau đó một sức mạnh bùng phát trực tiếp.
Trong khi đó, từ trên người hắn, một luồn ánh sáng vàng phát lên, đồng thời bao trùm cả Diệp Thiên Dật vào đó!
Diệp Thiên Dật nhíu chặt đầu mày!
"Ngươi có ý gì?"
Diệp Thiên Dật nhìn Dương Lân!
Mà bên trong bất kỳ âm thanh nào cũng đều không thể truyền ra ngoài, kể cả thuộc tính không gian cường đại của Diệp Thiên Dật cũng không có tác dụng gì cả.
Dưới linh khí mạnh mẽ này, Diệp Thiên Dật chỉ có thể chờ cho đến khi bị mắc kẹt hoàn toàn bên trong, không có cách nào để hắn có thể làm được điều đó.
"Haha."
Dương Lân bật cười lớn.
"Diệp Thiên Dật ơi là Diệp Thiên Dật, Không ngờ được chứ gì!"
Dáng vẻ Dương Lân lúc này ngạo mạn chết đi được!.
"Lão tử giết ngươi thì làm sao? Ùm? Ngươi còn ý kiến chết tiệc gì? Con mẹ nó lại dám đe doạ lão tử? Đầu độc ta? Hehehe Bất cứ ai dám đối bất kính với bổn thiếu đều phải chết, ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì? Ngươi cũng dám đối phó bổn thiếu à? Muốn lợi dụng bổn thiếu? Từ lúc ngươi lấy đồ của bổn thiếu? Từ giây phút mà ngươi dám đe dọa bổn thiếu, ngươi chết chắc rồi chẳng còn gì nghi ngờ cả!"
Dương Lân bây giờ thực sự rất sung sướng.
Anh ta đã chịu đựng bao nhiêu ngày rồi?
Ngày nào cũng vờ làm cháu trước mặt Diệp Thiên Dật.
Bây giờ Diệp Thiên Dật cuối cùng cũng rơi vào tay hắn.
"Ngươi muốn giết ta sao?"