Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2992: CHƯƠNG 2991: BỘ MẶT THẬT SỰ CỦA VƯƠNG AN.

Bộ mặt thật sự của Vương An.

Diệp Thiên Dật nghi hoặc hỏi một câu.

Hắn giả vờ như chưa dự liệu tới.

"Hahaha! Diệp Thiên Dật ơi là Diệp Thiên Dật, ngươi không phải là tới lúc này còn nghĩ ta sẽ giết ngươi chứ? Ngươi thật sự không phải là một chút cũng không nghi ngờ ta chứ?"

Dương Lân cười lớn nói.

Thật sự còn non quá?

"Hehehehe, ta tất nhiên là nghi ngờ ngươi rồi".

Diệp Thiên Dật cười.

"Ồ? Vậy sao? Vậy thì sao chứ?" Dương Lân hỏi.

"Vậy nên? Vì vậy ta căn bản không có giải độc hoàn toàn cho ngươi, bây giờ ngươi vẫn có thể tái phát, ta khuyên ngươi nên thả ta ra, nếu không, người duy nhất trên thế giới này có thể giải độc cho ngươi không còn, thì ngươi cũng phải chết!".

"Haha."

Dương Lân lại cười lớn một tiếng.

Thật là buồn cười.

"Diệp Thiên Dật, ngươi nghĩ ta sẽ tin ngươi sao?"

Dương Lân sau đó nhìn phía Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Ta vừa rồi hỏi ngươi rồi, trừ phi là ngươi lừa ta".

"Ta chính là đang gạt ngươi."

"Hahaha, ta không tin, Haha, Diệp Thiên Dật, bây giờ dáng vẻ ngươi đang một lòng cố gắng sống sót quả thật rất nhếch nhát, so với trước kia quả là khác quá xa, hahaha."

Dương Lân quá sung sướng.

Tất nhiên là hắn không tin rằng Diệp Thiên Dật thực sự để lại một chút!

Trước kia Diệp Thiên Dật chiến đấu với người so với cảnh giới của hắn còn cao hơn rất nhiều, cảm giác rất lợi hại, giờ đây thì sao?

"Ta khuyên ngươi hãy thả ta ra."

Diệp Thiên Dật lại nói.

Thực ra bây giờ trong lòng Diệp Thiên Dật đã vui mừng khôn xiết.

Nếu Dương Lân ra tay với hắn, thì khả năng ra tay của người đứng đằng sau Dương Lân cũng rất cao.

Đợi!

Hắn phải tiếp tục đợi!

Dù sao thì Diệp Thiên Dật cũng đã chuẩn bị kha khá rồi.

"Diệp Thiên Dật, có điều hôm nay xem như ngươi chết, ngươi chết cũng rất có ý nghĩa, Hoả thuộc tính mạnh mẽ của ngươi sẽ được ta sử dụng, còn bây giờ, ngươi đi chết đi, ta cũng lười nói chuyện nhảm nhí với ngươi rồi, tránh đêm dài lắm mộng!"

Sau đó, Dương Lân giải phóng ra một cổ sức mạnh, ánh mắt của hắn nhìn về phía Vương An.

"Ngươi ở đây hộ pháp cho ta."

Vương An gật đầu: "Vâng, thiếu gia".

Sau đó, Dương Lân giải phóng Hoả thuộc tính của sức mạnh của Viêm Ma hướng thẳng về phía Diệp Thiên Dật, tràn thẳng vào vây quanh quây khốn Diệp Thiên Dật mắc kẹt bên trong.

"Diệp Thiên Dật, chở chết đi!"

Dương Lân cười lạnh một tiếng.

Mà đầu mày Diệp Thiên Dật nhíu chặt!

Tiếp tục chịu đựng sức mạnh của hắn sao?

Không cần thiết.

"Ngươi đừng quên rằng, trước kia ngươi hấp thu sức mạnh của ta lại bị ta hấp thu trở lại rồi, ngươi nghĩ bây giờ, ở trước mặt ta ngươi còn có thể hấp thu sức mạnh của ta không?"

"Hehehehe, ngươi thử cố gắng sử dụng sức mạnh chút đi?"

Sau đó Diệp Thiên Dật cố gắng thúc đẩy sức mạnh!

"Cấm linh?"

Hắn nhăn mày nhìn Dương Lân.

"Haha, không nói chuyện vớ vẩn với ngươi nữa, cũng đến lúc ngươi phải lên đường rồi, cả quá trình có thể hơi đau một chút, nhưng với một võ giả mà nói, thì chắc cũng chẳng đau đớn gì?"

Dương Lân cười lạnh một tiếng, rồi tập trung bắt đầu hấp thụ sức mạnh Hoả thuộc tính trên người Diệp Thiên Dật.

Mà Vương An ở sau lưng Dương Lân.

"Hay là trực tiếp ra tay đi?"

Trong lòng Vương An thở dài một tiếng.

Bây giờ, Diệp Thiên Dật đã hoàn toàn bị vây hãm, Dương Lân cũng đang tập trung vào hấp thụ Hoả thuộc tính trên người Diệp Thiên Dật.

Hắn hoàn toàn không cần phải đợi đến khi Dương Lân hấp thu xong rồi mới ra tay.

Bây giờ hắn có thể chớp thời cơ Dương Lân đang yếu nhất, không hề có chút phòng bị gì mà ra tay.

Đây là thời điểm tốt nhất!

Đợi thêm một chút!

Đợi một lát nữa khi Dương Lân càng tập trung hơn!

Khoảng một phút trôi qua!

Vương An từ từ di chuyển đến phía sau Dương Lân.

Trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một con dao màu đỏ đen!

Có vẻ như không phải đơn giản.

Xì xì-

Vương An từ phía sau đâm thẳng vào tim của Dương Lân với tốc độ cực nhanh!

Phụt-

Dương Lân liền phun ra một ngụm máu tươi.

Vết thương nặng, đồng thời hắn đang hấp thụ sức mạnh, bất ngờ bị tấn công, thì sức mạnh đó cũng trực tiếp phản phệ gây ra thương nặng.

"Vương An, ngươi!"

Dương Lân nhìn thẳng vào Vương An.

Vương An cười lạnh, trực tiếp bước tới lấy cái chuông vàng trên người hắn.

"Phụt."

Tương Lân lại phun một ngụm máu tươi.

Mà Vương An lại giải phóng sức mạnh của chiếc chuông, tạo nên tấm chắn ánh sáng vàng bên cạnh Diệp Thiên Dật bao trùm lên Dương Lân.

"Ngươi! Ngươi!!"

Dương Lân khó khăn giơ ngón tay chỉ vào Vương An.

"Ngươi là cái thá gì mà bây giờ còn dám chỉ vào ta?"

Vương An cười lạnh một tiếng nhìn Dương Lân!

"Khốn kiếp ngươi hại ta, phụt- "

Dương Lân lại phun một ngụm máu, chặn ở tim gầm lên.

"Con mẹ ngươi thả ta ra, nếu không ta sẽ khiến ngươi chết!"

Ầm—

Một quả cầu lửa màu đen đã lao thẳng vào bên trong, nổ tung ở trên người Dương Lân.

"A-"

Dương Lân hét thảm mộ tiếng.

Mà Diệp Thiên Dật nhìn cảnh này, ánh mắt sáng lên!

Ôi chúa ơi!

Vương An!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!