Lừa dối (2)
Đương nhiên hắn biết.
"Không thể nào, ngươi bịa đặt không có cơ sở."
Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Ha, có phải ta cảm thấy ngươi chắc chắn biết." Sau đó, hắn vứt linh khí của Bắc Vương phủ cho hắn.
Dương Phong Khâu nhận lấy.
Sau đó, Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Nhưng chắc chắn có chuyện ngươi không biết, đó chính là cháu trai bảo bối của ngươi, Dương Lân, trên người có loại sức mạnh gì đó, hắn có thể vì tu luyện sức mạnh này, khoảng thời gian này vẫn luôn hấp thụ thuộc tính Hoả. Khi đó muốn giết ta, cũng là vì muốn có được thuộc tính Hoả của ta, mới bị ta bắt được cái thóp này. Ta yêu cầu Bắc Vương phủ ngươi làm cho ta hai chuyện, chuyện này, tiền bối chắc cũng biết chứ?"
Dương Phong Khâu không nói gì, nhìn sang Diệp Thiên Dật: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó? Điều buồn cười là, Dương Lân luôn bị Vương An khống chế, thực tế hắn là con rối của Vương An. Lúc hắn đang hấp thụ thuộc tính Hoả của ta thì đột nhiên Vương An ra tay với hắn, đâm chuỷ thủ xuyên tim, đồng thời Dưương Lân bị nuốt chửng."
"Ngươi đừng trách ta không cứu hắn, lúc đó ta bị cháu trai ngươi dùng linh khí của Bắc Vương phủ giam giữ, cháu trai của ngươi cũng bị giam giữ."
Dương Phong Khâu cau mày.
"Vương An đâu?"
"Chắc là đã bỏ chạy. Mạng ta lớn, lúc trước ta từng tiếp xúc với Tần Việt đại ca, ta lập tức phát hiện có gì đó sai sai, bèn liên lạc với Tần Việt đại ca ngay. Nếu không thì ta cũng bị Vương An giết rồi."
Tần Việt nói: "Bọn ta đã điều tra, trên người của Dương Lân quả thật có một loại ấn ký con rối, tương đối cao cấp, chắc là năm gần đây bị Vương An từ từ cho vào thức ăn khiến hắn trúng chiêu, các ngươi cũng có thể điều tra thử. Còn về Vương An, bọn ta sẽ đuổi giết hắn. Chuyện này đối với Diệp Thiên Dật mà nói, Bắc Vương phủ của ngươi hổ thẹn, nhưng hắn cũng niệm tình Dương Lân đã mất, cũng không gây chuyện với Bắc Vương phủ của ngươi."
Dương Phong Khâu nhìn Diệp Thiên Dật, sau đó chắp tay và hỏi: "Sức mạnh mà ngươi nói là sức mạnh của Viêm ma ư?"
Vì lúc nãy có tin truyền đến, sức mạnh của Viêm ma có thể hấp thụ thuộc tính Hoả.
"Ta không biết, ta chưa từng tiếp xúc."
Thật ra đối với Dương Phong Khâu mà nói, hắn bằng lòng tin nhưng gì Diệp Thiên Dật và Tần Việt nói.
Thứ nhất, nguyên nhân của Tần Việt.
Hắn nổi tiếng khi còn trẻ, là người chánh phái.
Hắn là một người rất ngay thẳng, chuyện này người trong Đại lục đều biết rất rõ.
Đồng thời, cách giải thích của họ quả thật cũng không có vấn đề gì.
Theo Dương Phong Khâu thấy, khả năng cao là sức mạnh của Viêm ma.
Hơn nữa, nếu là Vương An, quả thật hình như có rất nhiều chỗ hợp lý, tuy hình như khả năng không lớn nhưng lời giải thích sau đó cũng rất là có lý.
"Ừm, cám ơn hai vị."
Dương Phong Khâu chắp tay.
Tần Việt nói: "Tiền bối, vậy bọn ta về đây. Chuỵen này bọn ta sẽ tiếp tục điều tra, Vương An kia đang ở đâu, không ai biết cả, có lẽ hắn sẽ tới Đế quốc khác. Chuyện này là hắn đã có âm mưu từ lâu. Hắn đã chuẩn bị tốt mọi thứ, chắc có thể không cần điều tra vùng lân cận đâu."
Dương Phong Khâu gật đầu.
Sau đó, hắn chắp tay với Diệp Thiên Dật, nói: "Thật lòng xin lỗi."
Diệp Thiên Dật chắp tay, đáp: "Bớt đau buồn."
Sau đó hắn và Tần Việt bèn đi khỏi đó.
"Phải tin hắn sao?"
Mấy người kia tiến đến bên cạnh của Dương Phong Khâu và nhỏ tiếng hỏi.
"Haiz."
Dương Phong Khâu thở dài, nói: "Các ngươi cảm thấy thế nào?"
Một người đàn ông trung niên nói: "Thật ra ta cảm thấy những gì họ nói cũng không có vấn đề gì, không nghe ra bất cứ sơ hở nào."
"Nếu là Vương An thì thật sự ta cảm thấy tên nhóc này quả thật là tên vong ân bội nghĩa, ta bằng lòng tin những gì họ nói."
"Ừm, ta cũng vậy, trước mắt quả thật không nhìn ra sơ hở nào.
"..."
Đôi mắt của Dương Phong Khâu khẽ tỏ ra nghiêm nghị, hắn nói: "Tìm Vương An kia cho ta, rồi giết hắn!"
"Rõ!"
Rõ ràng, Bắc Vương phủ này đã tin.
Diệp Thiên Dật và Tần Việt đi ra ngoài.
"Thiên Dật, xem ra Bắc Vương phủ này đã tin rồi, nhưng cũng không thể lơ là cảnh giác, ngươi vẫn phải hết sức cẩn thận Bắc Vương phủ này."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Ừm, ta biết rồi, cảm ơn Tần Việt đại ca nhắc nhở."
"Ừm, tiếp theo ngươi có dự tính gì?"
Diệp Thiên Dật nói: "Ta cũng không biết, nhưng ta không phải muốn ở lại nơi này cho lắm."
"Ồ? Khó chịu hả?"
Diệp Thiên Dật nói: "Ta còn có chuyện muốn làm, lúc trước ta cần để bản thân trở nên mạnh mẽ, học viện này đối với ta mà nói không giúp ích nhiều, ta cũng không muốn tới Thánh Dương điện, định đổi nơi khác."
Tần Việt gật đầu: "Cũng được, thật ra ngươi có thể xem thử lão đại có sắp xếp gì không."
"Cũng phải, Tần Việt đại ca đi làm trước đi, ta cũng không thể bỏ đi ngay như vậy, qua vài hôm nữa ta hẵng rời khỏi đây."
"Ừm, ta cũng cảm thấy như vậy. Chính ngươi muốn tới học viện, vào thời điểm này mà ngươi lại rời đi, có tránh Bắc Vương phủ cũng nghi ngờ gì đó, ngươi cần lý do chính đáng để rời khỏi học viện."