Chuẩn bị rời khỏi
Diệp Thiên Dật xoa cằm.
"Lý do chính đáng này đúng là dễ tìm."
"Chính xác, chúng ta có thể để ngươi lấy thân phận của Thần thủ sứ cử ngươi tới nơi nào đó, đây cũng là lý do chính đáng. Nếu cần thì liên lạc bọn ta là được, liên lạc với Mộ Dung Tình càng tốt."
"Được."
Sau đó, Tần Việt bèn rời khỏi.
Diệp Thiên Dật vươn vai.
Quả thật hắn không cần phải ở lại nơi này nữa.
Nên đi rồi.
Bên này cũng không có gì để bận tâm.
Ngược lại thì quen biết với Anh Vũ Nặc cũng không tồi.
Ừm...
Qua vài hôm nữa mới được, không thể rời đi ngay hôm nay.
Diệp Thiên Dật đi vào học viện, đúng lúc nhìn thấy siêu cấp mỹ nữ tóc đỏ Anh Vũ Nặc đang đi trên phố.
Xem ra nàng đang chờ hắn.
"Anh sư tỷ."
Diệp Thiên Dật cười và vẫy tay.
Đôi mắt xinh đẹp của Anh Vũ Nặc nhìn sang Diệp Thiên Dật và đi tới chỗ hắn.
"Ta nghe nói ngươi xảy ra chuyện nên bị đưa tới Bắc Vương phủ, chuyện sao rồi?" Anh Vũ Nặc hỏi.
"Không sao, Dương Lân đã chết, ta là người trong cuộc thì chắc chắn phải giải thích với Bắc Vương phủ."
"Là ai giết?"
"Vương An, chính là tên tay sai bên cạnh Dương Lân."
Anh Vũ Nặc ngỡ ngàng.
"Còn có chuyện này ư?"
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ta kể cho Anh sư tỷ nghe vậy."
"Được."
Sau đó, hai người đi tới một tiệm cơm, chọn một phòng VIP, uống rượu và trò chuyện.
"Anh sư tỷ, ta cũng sắp rời khỏi học viện rồi."
Diệp Thiên Dật nói với Anh Vũ Nặc.
"Tại sao?" Anh Vũ Nặc có vẻ khó hiểu.
"Là vì ở bên này không có cơ hội tốt để tu luyện thuộc tính Hoả sao?"
Diệp Thiên Dật nói: "Cũng không hẳn là vậy. Ở bên này chọc phải quá nhiều người, còn Bắc Vương phủ này có ra tay với ta hay không, dù gì không có ta thì Dương Lân này cũng sẽ không tìm đến ký túc của ta, bao gồm Thiên Nhất Tông, nhà họ Long, ta cảm thấy mình khoanh tay bó gối bên này quá, chi bằng rời khỏi thì hơn."
"Nhưng nếu ngươi rời đi, ngược lại họ có thể không kiêng dè mà ra tay với ngươi."
Diệp Thiên Dật: "Thế giới rộng lớn, ta có tự tin mình sẽ không bị họ bắt được."
Anh Vũ Nặc gật đầu: "Được, đúng lúc ta cũng sắp phải đi rồi."
"Ồ? Anh sư tỷ cũng rời đi hả?"
Nàng gật đầu: "Chính ta ở lại học viện là vì quen biết sư tôn. Đúng lúc sư tôn lại là giáo viên của học viện, cộng thêm Tai Ách Chi Thể của ta quả thật có hạn chế ta, ta cũng không muốn nghĩ linh tinh. Nhưng bây giờ, trong khoảng thời gian này, Tai Ách Chi Thể đã được giải quyết, ta cần đi tiến hành một vài lịch luyện. Nếu ta may mắn, nói không chừng còn có thể tìm ra cách hoàn toàn hoá giải Tai Ách Chi Thể."
"Cũng phải, Anh sư tỷ định đi đâu?"
Anh Vũ Nặc lắc đầu: "Trời đất bao la, đi đâu mà không được? Nếu có thể thì ta muốn tới Cổ giới một chuyến."
"Cổ giới? Đó là nơi nào?"
Diệp Thiên Dật tò mò hỏi.
"Cổ chiến trường hay còn gọi là Cổ di lạc chi địa, là chiến trường chính trong cuộc đại chiến huỷ diệt thời đại chúng thần thời đại đó."
"Chính là chiến trường chính giữa người của Thượng giới và cường giả của Chúng Thần Chi Vực đúng không?"
Anh Vũ Nặc gật đầu: "Nói thì nói như vậy, nhưng ta cũng không xác định rốt cuộc năm xưa có phải có người của Thượng giới xuống đánh nhau với người ở Chúng Thần Chi Vực hay không? Không đúng, nghe nói là Tu la."
"Ồ đúng."
Liên quan chuyện này, có thể Diệp Thiên Dật biết nhiều hơn những người khác.
Vì hắn tiếp xúc với rất nhiều người đỉnh cấp, chắc chính là Tu la, là một người của Thượng giới đi tìm sức mạnh cường đại nào đó!
Bao gồm lần đó tại Thời đại Chúng Thần, thật ra cũng là vì Tu la vì dây dẫn nổ mới kích hoạt.
Anh Vũ Nặc nói: "Nơi đó, vô cùng hiểm ác, hình như cũng khoảng một năm nữa nó sẽ được kích hoạt, lúc đó ta chắc toàn bộ Đỉnh Cấp Thiên Tài của Thần Vực đều sẽ tiến hành lịch luyện, ta cũng muốn thử."
"Vậy ta cũng rất muốn thử xem." Diệp Thiên Dật nói.
"Vậy tới lúc đó chúng ta gặp." Đôi mắt xinh đẹp của Anh Vũ Nặc nhìn Diệp Thiên Dật nâng ly rượu, nàng nói.
"Được!"
"Mọi chuyện phải chú ý an toàn!"
"Anh sư tỷ cũng vậy."
Diệp Thiên Dật và Anh Vũ Nặc ăn xong thì quay về học viện.
Ba ngày sau.
Lúc Diệp Thiên Dật tìm được đêm khuya tịch lặng, rời khỏi học viện, trở. về căn cứ Dạ Ảnh.
Nhiễm Thu đang lau ly trong quán cà phê.
Diệp Thiên Dật đi vào.
"Hi, Tam nương và chị Tình đều ở bên trong."
Nhiễm Thu nói với Diệp Thiên Dật.
"Được, vậy ta qua đó trước."
"Đi đi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật đi vào căn cứ Dạ Ảnh.
Trong căn cứ, Tam nương và Mộ Dung Tình ngồi trong đó uống cà phê và đang tán gẫu chuyện gì đó, thấy Diệp Thiên Dật đi vào thì họ đứng dậy.
"Tới rồi à."
Mộ Dung Tình mỉm cười và nhìn Diệp Thiên Dật.
"Ừm, Tam nương, chị Tình."
Diệp Thiên Dật gọi họ rồi sau đó ngồi xuống.
"Ngầu lắm nha."
Tam nương cười mím chi và nhìn sang Diệp Thiên Dật.