Tiểu Quỳnh Phong
Có lẽ Lăng Vân tôn giả cũng cảm thấy có chút thiếu sót.
Thật ra Thần Vương cảnh cũng không tính là yếu.
Những tạp dịch khác trong Trường Sinh Môn của hắn quả thật cũng không phải Thần Vương cảnh.
Thần Vương cảnh làm tạp dịch, quả thật không hợp lý cho lắm.
Thậm chí những tạp dịch khác đều là dưới Thiên Đạo cảnh.
Nhưng tuổi của họ còn nhỏ, họ mới vừa bắt đầu.
Cho nên Lăng Vân tôn giả cảm thấy Thần Vương cảnh như Diệp Thiên Dật đây làm một tạp dịch quả thật cũng không có gì quá đáng.
"Ngươi sang đó làm tạp dịch vài hôm, tới lúc đó lão phu cho ngươi làm việc khác, dẫu sao ngươi cũng là Thần Vương cảnh, cũng không thể chỉ làm một tạp dịch, sau này phải xem năng lực của ngươi, còn có cơ hội để có chỗ đứng trong Trường Môn Sinh."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đa tạ tiền bối."
"Ừm. Khi nào thì ngươi qua?"
"Bây giờ vãn bối có thể qua ngay."
"Vậy ngươi đi theo lão phu đi."
"Đa tạ tiền bối."
Sau đó, Diệp Thiên Dật bèn đi theo Lăng Vân tôn giả tới Trường Sinh Môn.
Lăng Vân tôn giả và Diệp Thiên Dật ngự không mà đi, hắn nói với hắn: "Ngươi cũng đừng cảm thấy nhụt chí, Trường Sinh Môn cũng là tông môn lớn. Trong Trường Sinh Môn, đệ tử Thần Vương cảnh mười mấy tuổi đâu đâu cũng có, chứ đưng nói tới hai mươi mấy tuổi. Theo lý mà nói, nếu không xem xét cái khác mà chỉ xét cảnh giới, Thần Vương cảnh cũng chính là đệ tử ngoại môn, đương nhiên một số ngoại lệ còn nhỏ tuổi, tiềm năng tương đối lớn."
"Đệ tử hiểu rõ.
Diệp Thiên Dật nói.
Quả thật cũng là như vậy.
Tuy Thần Vực vẫn có nhiều võ giả bình thường nhiều, cũng có nghĩa là có thể cả đời này cũng không cách nào đạt được Thần Vương cảnh.
Nhưng võ giả lợi hại chắc chắn cũng không ít.
Tông môn này, đệ tử của Thần Vương cảnh đều chỉ là đệ tử ngoại môn, vậy lợi hại hơn ở đâu?
Trên đệ tử ngoại môn còn có đệ tử nội môn, còn có đệ tử trưởng lão ngoại môn, đệ tử trưởng lão nội môn...
Quá nhiều rồi.
Chắc trong Trường Sinh Môn này, võ giả Chân Thần cảnh đâu đâu cũng có, nhưng khi chưa quá già mới có thể thăng cấp lên Thần Minh cảnh, mới có thể có một chỗ đứng.
Chắc cũng không sai biệt lắm.
"Ừm, như vậy đi, ngươi tới Tiểu Quỳnh Phong một khoảng thời gian, sau đó ngươi tới làm đệ tử ngoại môn của Tiểu Quỳnh Phong, ta nói cho ngươi biết, dù gì Thần Vương cảnh như ngươi chắc chắn cũng không phải thấp."
"Đa tạ tiền bối."
Lăng Vân tôn giả gật đầu.
Trường Sinh Môn này có mười ba đỉnh, Thiên Nhân Phong chính là đỉnh thứ mười ba.
Trên Thiên Nhân Phong còn có vài đỉnh khác.
Đỉnh đại trưởng lão, đỉnh nhị trưởng lão, đỉnh tam trưởng lão.
Chẳng hạn như đỉnh đại trưởng lão, lại chia thành nội môn và ngoại môn. Ngoại mô này lại có trưởng lão ngoại môn.
Thật ra đơn giản mà nói, một đỉnh chính là một tông môn.
Quá lớn rồi.
Cho nên giữa đỉnh này và đỉnh kia quanh năm rất ít tiếp xúc nhau cũng là chuyện bình thường.
Mà Tiểu Quỳnh Phong là một đỉnh rất nhỏ trong Thiên Nhân Phong.
Đỉnh này không thuộc về đỉnh chủ và vị trưởng lão nào đó của Thiên Nhân Phong, mà là một đỉnh riêng biệt.
Còn về nơi kém nhất trong Thiên Nhân Phong, Lăng Vân tôn giả chính là trưởng lão của Tiểu Quỳnh Phong.
Đẳng cấp của Lăng Vân tôn giả trong toàn bộ Thiên Nhân Phong cũng không tính là rất cao.
Nhưng ở nơi như Trường Môn Sinh cũng tính là rất lợi hại rồi.
Trường Môn Sinh, bên dưới Thiên Nhân Phong.
"Lăng Vân trưởng lão!"
Vài người đệ tử cung kính hành lễ.
"Ừm."
Lăng Vân tôn giả gật đầu, chắp tay phía sau, dẫn Diệp Thiên Dật đi vào.
Trằn trọc mấy lần, một đỉnh núi nhỏ phía trước đập vào tầm mắt của Diệp Thiên Dật.
"Đó chính là Tiểu Quỳnh Phong."
Lăng Vân tôn giả nói với Diệp Thiên Dật.
Sau đó, hắn nói tiếp: "Tiểu Quỳnh Phong chỉ là một đỉnh nhỏ của Thiên Nhân Phong, về cơ bản thì cũng có hàng trăm đệ tử."
"Phía trên của Tiểu Quỳnh Phong có không ít người độ tuổi từ mười mấy đến hai mươi mấy, họ đều có khả năng thiên phú tương đối yếu, thận chí ngay cả trở thành đệ tử của ngoại môn cũng tương đối khó khăn, nhưng họ đều có cơ hội. Tuy cơ hội quả thật cũng không lớn, nhưng ngươi thì khác, dẫu sao thì cảnh giới của ngươi cũng thể hiện tại đây."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Đi thôi."
Sau đó, hắn dẫn Diệp Thiên Dật tới Tiểu Quỳnh Phong.
Khói lửa trong Tiểu Quỳnh Phong tương đối đầy đủ.
Diệp Thiên Dật nhìn lướt qua.
Ây da.
Tiểu Quỳnh Phong này cơ bản chính là nhà bếp ư?
"Như ngươi đã thấy, đám đệ tử trong này, những chuyện họ làm cơ bản chính là xào rau, bọn ta phụ trách bữa ăn cho đệ tử bên ngoài đỉnh đại trưởng lão."
Diệp Thiên Dật sờ chóp mũi.
"Mọi người cần ăn sao?"
Lăng Vân tôn giả mỉm cười, nói: "Quả thật cũng không phải cần như thế, nhưng dẫu sao đều là con người, hơn nữa chúng ta làm món ăn thì cơ bản đều cho một số linh lực vào, cho nên thường xuyên ăn thì có ích cho cơ thể."
Diệp Thiên Dật gật đầu.