Trở thành một tay giang hồ
Có lẽ đây chính là tông môn lớn.
Hơn nữa nói thật thì một tông môn tuyệt đối không thể có đệ tửcảnh giới cao mà không cần ăn uống.
Tất nhiên vẫn tồn tại một số người cảnh giới cao như thế, thỉnh thoảng họ vẫn cần ăn chút gì đấy.
"Ta cảm thấy không có ngày nổi danh."
Diệp Thiên Dật nói một câu.
Lăng Vân tôn giả nói: "Ngược lại cũng có, mỗi năm đều sẽ có vài người như thế rời khỏi đây, trở thành đệ tử ngoại môn của trưởng lão đỉnh nào đó của Thiên Nhân Phong. Một khi trở thành đệ tử ngoại môn, vậy cơ bản cũng tính là đi đúng hướng, tương đối nhàn nhã, cũng thích hợp tu luyện. Mỗi tháng cũng đều sẽ có bổn lộc, bao gồm tài nguyên tu luyện của các ngươi, nhưng tương đối mà nói thì cũng không có nhiều như vậy mà thôi."
"Đệ tử đã hiểu."
"Ừm."
Lúc này, một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi mỉm cười và đi tới.
"Lăng Vân trưởng lão!"
Hắn mau chóng hành lễ.
"Ừm, Vương Thạch, sau này hắn sẽ đi theo ngươi, từ từ mà dẫn dắt."
Lăng Vân tôn giả nói.
Sau đó, hắn nhìn sang Diệp Thiên Dật, nói: "Người này là quản lý Vương Thạch của Tiểu Quỳnh Phong, đệ tử của Tiểu Quỳnh Phong cơ bản thuộc hắn quản lý."
"Rõ!"
Sau đó, Diệp Thiên Dật chắp tao: "Tham kiến quản lý."
Vương Thạch cười ha hả và gật đầu.
Sau đó, hắn nhìn sang Lăng Vân tôn giả, nói: "Lăng Vân trưởng lão, giao cho ta thì ngươi yên tâm đi."
"Ừm, tên nhóc này, tới đây thì ta có thể cũng không giúp nhiều cho ngươi được. Nếu ngươi muốn trèo cao, đa phần phải dựa vào chính mình, ta chỉ có thể giúp đánh tiếng một chút, còn về liệu có thể trở thành đệ tử ngoại môn hay không thì cũng chưa chắc."
"Đệ tử đã hiểu."
Diệp Thiên Dật chắp tay.
Sau đó, Lăng Vân tôn giả bèn đi khỏi.
"Lăng Vân trưởng lão đi thong thả!"
Vương Thạch cúi người hành lễ.
Đợi sau khi Lăng Vân tôn giả đi, hắn đứng dậy và nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Ngươi tên là gì?"
"Đệ tử Diệp Thiên Dật."
"Ừm, sau này ta chính là quản lý của ngươi, đã tới Tiểu Quỳnh Phong, vậy thì phải tuân thủ quy tắc của Tiểu Quỳnh Phong. Đệ tử trong này đa phần đều là khả năng thiên phú không đủ, nhưng lại muốn trở thành đệ tử của Trường Sinh Môn, trong số họ có thể làm được nhưng vốn không dễ dàng, ngươi phải biểu hiện cho tốt đấy."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Cảm ơn quản lý."
"Ừm, ngươi có quan hệ gì với Lăng Vân tôn giả?"
Vương Thạch hỏi.
"Ta thấy tiền bối đang độ hoá, bèn qua nhờ tiền bối đưa ta tới Trường Sinh Môn."
Nghe tới đây thì Vương Thạch gật đầu.
"Ừm, biểu hiện tử tế vào, phải có nhãn lực. Ta là quản lý của ngươi, sau này chuyện đánh giá liên quan đệ tử như ngươi, thậm chí liệu ngươi có thể có cơ hội trở thành đệ tử ngoại môn hay không, ta cũng có quyền nói vài lời."
Vương Thạch ra ám thị lần nữa.
Thật ra, đương nhiên Diệp Thiên Dật cũng nghe hiểu ám thị của hắn.
Còn không phải làm quen với hắn cho tốt à?
Đơn giản mà nói, chính là tặng quà.
Diệp Thiên Dật không quen với hắn.
Mẹ nó!
Một quản lý của Tiểu Quỳnh Phong, vừa nãy tới thì hắn đã hành lễ với hắn, có phải là đã quá rồi không?
Diệp Thiên Dật giả bộ nghe không hiểu.
"Dạ! Vẫn mong quản lý chăm sóc nhiều hơn."
Diệp Thiên Dật chắp tay và nói.
"Ừm... Diệp Thiên Dật, chăm sóc ngươi thì không thành vấn đề, nhưng kiểu chăm sóc này... không thể uổng công được, ngươi hiểu không?"
Vương Thạch thấy Diệp Thiên Dật giống như chưa lĩnh ngộ được, thế là gần như nói huỵch toẹt ra rồi.
"Ta đã hiểu ý của quản lý."
"Ừm."
Vương Thạch gật đầu.
Sau đó, Diệp Thiên Dật lấy ra một túi tiền đưa qua.
Vương Thạch thấy vậy thì nở nụ cười, sau đó hắn đưa tay ra nhận rồi vỗ vai của Diệp Thiên Dật, cười nói: "Trẻ nhỏ dễ dạy, được rồi, ngươi đi về phía Nam đi. Bên đó tìm đại một vị sư huynh, nhờ hắn giúp ngươi sắp xếp chỗ ở, ở viện số ba đi."
"Cảm ơn quản lý."
Diệp Thiên Dật chắp tay, sau đó rời đi.
Vương Thạch mỉm cười, sau đó mở túi tiền của Diệp Thiên Dật ra.
Chính hắn tự tay cầm túi tiền, bên trong không có nặng cho mấy, hắn cũng không nghi ngờ.
Dẫu sao cũng có rất nhiều tiền giấy mà.
Nhưng khi hắn mở ra xong thì lại ngơ ngác.
Bên trong quả thật là tiền giấy.
Chỉ là mệnh giá tờ tiền cực kỳ nhỏ, thậm chí còn không đủ cho hắn ăn một bữa.
"Đồ bỏ đi!"
Vương Thạch giận mắng một tiếng.
"Bố thí cho ăn mày à?"
Hắn lại nói móc.
"Chỉ nhiêu đây còn muốn ta chăm sóc ngươi tốt hơn? Hừ!"
Vương Thạch nhìn chằm chằm bóng lưng của Diệp Thiên Dật, trực tiếp ghi nhớ cái tên này.
Diệp Thiên Dật đi tới phía trước.
Chỗ đó có vài gian nhà bếp.
Một số bóng dáng của đệ tử ra ra vào vào làm việc.
Trong ta họ bưng giỏ, bên trong đều là nguyên liệu, có người thì ngồi từ xa thiền và tu hành.
Sau khi Diệp Thiên Dật đi tới cũng thu hút sự chú ý của một số người.
"Mọi người xem, người mới tới rồi."