Trở thành một tay giang hồ (2)
"Ha, lại xuất hiện một tên đáng thương lòng mang chí lớn nhưng bị hiện thực vùi dập."
"Xem ra tuổi tác cũng không nhỏ ha."
"Hình như còn lớn hơn chúng ta."
"..."
Diệp Thiên Dật liếc nhìn một vòng.
Người bên này thậm chí độ tuổi chỉ trên mười lăm, dưới hai mươi mốt.
Tuy trông hắn giống hơn hai mươi tuổi, nhưng nhìn sơ qua thì vẫn có thể nhìn ra hắn lớn hơn họ một chút.
"Vị huynh đãi này, ngươi mới tới hả?"
Một người đàn ng khoảng hai mươi tuổi đi tới trước mặt của Diệp Thiên Dật và hỏi.
"Đúng vậy, sư đệ Diệp Thiên Dật."
"Lưu Tam Tinh."
Hắny bắt tay Diệp Thiên Dật thật chặt.
"Lưu sư huynh, quản lý nói ta tuỳ tiện tìm một vị sư huynh đưa ta tới viện số ba tìm chỗ ở."
Diệp Thiên Dật nói.
"Ừm, ngươi đi theo ta."
"Cảm ơn Lưu sư huynh."
Họ cùng nhau đi về một hướng.
"Haiz, ta nói Diệp sư đệ à, Tiểu Quỳnh Phong này à, ngươi tới nhầm chỗ rồi."
Lưu Tam Tinh thở dài và nói.
"Hả? Lưu sư huynh sao lại nói vậy?"
Hắn nói: "Ta không cần đoán cũng biết, chắc chắn ngươi cảm thấy Trường Sinh Môn rất lợi hại, cảm thấy có thể trở thành một đệ tử của Trường Sinh Môn là quang tông diệu tổ, tiền đồ vô lượng đúng không?"
"Lẽ nào không phải ư?"
Lưu Tam Tinh đáp: "Nói thì nói vậy, Trường Sinh Môn quả thật rất mạnh, ta, bao gồm số đông người ở Tiểu Quỳnh Phong này đều nghĩ như thế, nhưng sau khi tới thì phát hiện mọi thứ chẳng hề tốt đẹp như vậy."
"Tại sao?"
"Thứ nhất, bọn ta đều nghĩ là khi tới đây là chuyện vinh quang vô cùng, nhưng khi tới Tiểu Quỳnh Phong, cho tới giờ ta đã xào rau một năm rồi, vẫn chưa học được thứ gì, rất nhiều đệ tử khác đều là như vậy."
"Điều thứ hai, nhất là tên quản lý Vương Thạch, đúng là tiểu nhân nịnh nọt, lấn yếu sợ mạnh. Hắn vừa mắng chửi vừa sỉ nhục bọn ta, nếu ngươi thường xuyên cho hắn lợi ích, hắn còn đối tốt với ngươi một chút. Nếu không biết nịnh hay không nghe lời hắn, ha ha ha, vậy thì toang rồi, ngày tháng sau này đừng hòng sống yên."
Lưu Tam Tinh hung tợn nói.
"Thì ra là thế!"
"Ở Tiểu Quỳnh Phong này, ngươi không phải lo những chuyện khác, ngươi chú ý một tên khốn kiếp Vương Thạch là được rồi, bọn ta đều chửi sau lưng hắn thôi."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Cảm ơn sư huynh, ta sẽ chú ý."
"À đúng rồi, ngươi có cho hắn cái gì chưa? Chắc hắn đã vòi ngươi rồi chứ?"
"Ừm, ta đã cho hắn vài xu."
Lưu Tam Tinh: "..."
Lưu Tam Tinh kia nhìn ánh mắt của Diệp Thiên Dật đã thay đổi.
Cho Vương Thạch vài xu ư?
Bao nhiêu xu?
"Người mới tới chắc cũng không phải kẻ ngốc."
"Không phải, Diệp huynh, sao ngươi lại đưa hắn vài xu? Ngươi không sợ Vương Thạch ghi thù mình à? Lòng dạ của hắn hẹp hòi, lúc nãy ngươi làm vậy đã khiêu khích hắn, chắc chắn sau này hắn sẽ không để ngươi sống yên đâu."
Diệp Thiên Dật nói: "Cảm ơn Lưu sư huynh nhắc nhở, trong lòng ta biết rõ."
Lưu Tam Tinh gật đầu: "Ừm, dù sao người phải chú ý nhiều hơn. Nhưng nếu tên Vương Thạch này không định bỏ qua cho ngươi, vậy thì ngươi cơ bản không thể nào trở thành đệ tử ngoại môn của Trường Sinh Môn được. Nếu ngươi không trở thành đệ tử ngoại môn của Trường Sinh Môn, vậy thì ý nghĩa của việc ngươi hao tâm tốn sức tới Trường Sinh Môn là gì? Vì vậy, bây giờ ta thật sự đề nghị Diệp huynh rời khỏi Trường Sinh Môn đi."
Diệp Thiên Dật nói: "Cảm ơn ý tốt của Lưu sư huynh, nhưng ta cảm thấy không thành vấn đề gì đâu."
"Haiz."
Lưu Tam Tinh thở dài, nói: "Ngươi không hiểu Vương Thạch rồi, chưa biết rốt cuộc hắn bị ổi cỡ nào. Tới lúc đó, sau khi trải qua thì biết những lời của sư huynh nói hôm nay tuyệt đối không hề khoa trương."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ta hiểu rồi."
"Ừm, ngươi ở gian phòng này đi. Hôm nay ngươi mới tới, chắc cũng không cần làm gì, ngươi có thể làm quen môi trường trước đi."
"Được."
"Vậy ta đi làm việc đây."
Sau đó, Lưu Tam Tinh bèn đi khỏi.
Diệp Thiên Dật đẩy cửa đi vào.
Đây là một viện nhỏ.
Trong viện có mấy chục gian phòng.
Gian phòng rất đơn giản, như căn phòng bình thường, hơn nữa mỗi gian phòng đều không lớn.
Chẳng hạn như căn phòng mà Diệp Thiên Dật bước vào, cả gian phòng cũng mấy chục mét vuông, một cái giường, bàn và băng ghế những thứ khác cơ bản đều trống không.
Môi trường đơn sơ vô cùng.
Diệp Thiên Dật ngồi trên giường, lấy điện thoại ra.
"Không có tín hiệu ư?"
Hắn liếc nhìn tín hiệu điện thoại mà lắc đầu.
Thật ra cũng có thể hiểu.
Đây là tông môn, bình thường mà nói thì đây là nơi dành cho tu luyện, không phải để ngươi tới vọc điện thoại.
Toàn bộ tông môn ít nhất cho tới giờ là vậy, Diệp Thiên Dật nhìn sơ qua thì thấy gần như không có vũ khí hiện đại, ngay cả nấu nướng cũng là bếp lò, ống khói, đốt bằng củi.
"Từ từ đã nào."
Diệp Thiên Dật trầm ngâm một tiếng.
Sau đó, hắn nghỉ ngơi và chỉnh đốn mọi thứ trong phòng.
Chính ngay lúc này, bên ngoài, tên Vương Thạch kia đi tới chỗ đám đệ tử.
"Người mới tới đâu?"