Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3006: CHƯƠNG 3005: GÂY KHÓ DỄ

Gây khó dễ

Vương Thạch hỏi.

Lưu Tam Tinh vội trả lời: "Diệp sư đệ mới tới bây giờ chắc đang ở trong phòng của hắn, ta kêu hắn đi làm quen Tiểu Quỳnh Phong."

Vương Thạch nói: "Làm quen Tiểu Quỳnh Phong? Làm quen trong phòng à? Mau gọi hắn ra để hắn làm việc thì mới có thể làm quen Tiểu Quỳnh Phong được chứ."

"Rõ."

Sau đó, Lưu Tam Tinh đi khỏi.

"Đang nhìn gì vậy? Không cần làm việc hả?"

Vương Thạch quát tháo với các đệ tử khác.

Họ dần dần tránh đi.

"Haiz, người mới tới thảm rồi."

"Đúng vậy, trực tiếp bị Vương Thạch nhắm trúng rồi, xem ra là không tặng quà cho hắn rồi."

"Không không không, ta nghe Lưu Tam Tinh nói, hắn đã tặng, chẳng qua là tặng vài xu cho Vương Thạch thôi."

"Ôi trời! Ha ha ha ha, ngầu thật, chẳng trách Vương Thạch lại tức giận như vậy, chi bằng hắn không tặng thì hơn. Đây đúng là sỉ nhục Vương Thạch mà."

"Ngầu quá, nhưng ngày tháng sau này của hắn cũng khó khăn đây."

"..."

Cốc cốc cốc...

Lưu Tam Tinh gõ cửa phòng của Diệp Thiên Dật.

Hắn đi ra.

"Lưu sư huynh."

"Haiz, Diệp sư đệ, quản lý Vương Thạch tìm đệ ra ngoài làm việc."

"Được." Diệp Thiên Dật gật đầu.

Sau đó, Lưu Tam Tinh nói: "Nói thật thì hắn đã bắt đầu gây khó dễ ngươi rồi, lúc trước đêệ tử mới tới đây, cũng không trực tiếp đi làm việc ngay. Tuy những người chưa tặng quà thì bị Vương Thạch đáng ghét kia bắt chẹt ngay từ đầu, nhưng sau đó họ tặng quà rồi thì cũng đỡ hơn nhiều."

"Không sao đâu."

Diệp Thiên Dật nói.

Ngược lại hắn cảm thấy cũng chẳng là gì.

Mỗi ngà cho hắn một chút thời gian tu luyện, làm vài việc thì cũng coi như rèn luyện tâm cảnh của chính mình.

Cũng khá tốt.

"Đi thôi."

Sau đó, Lưu Tam Tinh đưa Diệp Thiên Dật đi tới phía trước.

Vương Thạch ngồi trên ghế đẩu nghỉ ngơi.

"Trương Mãnh, ngươi tới sửa mấy cái cây kia đi, còn Lưu Canh ngươi thì đi quét nhà đi."

"Quản lý, sàn nhà vừa mới được quét xong."

Lưu Canh đáp.

"Đã quét xong? Quét xong mà còn bao nhiêu là bụi vậy à? Kêu ngươi đi thì đi đi, lấy đâu ra nhiều lời vậy chứ?"

"Rõ."

Sau đó, Lưu Canh rời đi.

Đã quen rồi.

Mỗi người họ đều quen với hành vi này của Vương Thạch.

Lưu Tam Tinh nói với Diệp Thiên Dật: "Ngươi xem, bình thường tên Vương Thạch này đều ức hiếp mọi người như vậy, mọi người cũng không còn cách nào khác, đành phải nhịn thôi."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Đi thôi, lát nữa ngươi chú ý nói chuyện với quản lý Vương Thạch, tuyệt đối đừng chọc tức hắn nữa, nếu không thì sau này khó mà sống yên."

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ta hiểu rồi."

Sau đó, họ đi tới.

"Quản giáo, Diệp sư đệ tới rồi ạ."

Vương Thạch nhìn thấy, sau đó gật đầu.

"Ừm."

Sau đó, Vương Thạch nhìn sang Diệp Thiên Dật, nói: "Ngươi muốn tìm hiểu Tiểu Quỳnh Phong, vậy dĩ nhiên là không thể ở trong phòng."

Diệp Thiên Dật chắp tay, nói: "Đệ tử đã hiểu."

"Ừm, hiểu thì tốt. Tiểu Quỳnh Phong này còn không ít lá rơi, ngươi đi quét lá rơi trong toàn bộ Tiểu Quỳnh Phong này đi. Sau khi quét xong thì tới nhà bếp ăn cơm. Nếu không đói thì cũng không cần ăn, hãy nhớ là không thể dùng linh lực, chỉ có thể tự tay quét. Đây là lịch luyện cho đệ tử."

Vương Thạch nói với Diệp Thiên Dật.

Hắn gây khó dễ quá rõ ràng.

Mà dĩ nhiên Diệp Thiên Dật cũng không nói gì.

Bâ giờ nhiệm vụ của hắn chính là khiêm tốn, từ từ tu luyện, sau đó tiện thể xem thử có thể chạm tới mục tiêu nhiệm vụ của mình hay không.

Bây giờ thì không cần phải vội.

Thời gian của Diệp Thiên Dật còn tương đối dài.

"Rõ."

Diệp Thiên Dật chắp tay.

Những người khác cũng đồng cảm nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Quét lá rơi?

Toàn bộ Tiểu Quỳnh Phong và Thiên Nhân Phong so ra thì quả thật rất ít, nhưng quét một Tiểu Quỳnh Phong trong thời gian ngắn mà làm xong ư?

Bình thường đều là chuyện do đệ tử của Tiểu Quỳnh Phong làm.

Vì sau khi ngươi quét xong, lại có số lượng lớn lá cây rơi xuống, nếu như vậy thì Vương Thạch sẽ lấy cớ quét không sạch mà tiếp tục gây khó dễ.

Ăn cơm?

Cơ bản là không ăn được, vì có làm thế nào thì cũng không làm xong.

"Ừm, ngươi đi đi."

"Rõ."

Sau đó, Diệp Thiên Dật cầm chổi rời đi.

"Các ngươi cũng đừng nhìn, mau làm việc đi."

Sau đó, Vương Thạch cũng bỏ đi.

Diệp Thiên Dật cầm chổi đi tới một nơi rồi quét tới quét lui.

Đương nhiên hắn biết suy nghĩ của Vương Thạch.

Sau khi quét vài lần, Diệp Thiên Dật đi loanh quanh Tiểu Quỳnh Phong, sau đó tìm đến một vách đá, hắn đến bên vách đá, sau đó lấy túi không gian vô hạn ra.

Dĩ nhiên nơi này thì không ai nhìn thấy.

Quét dọn?

Dù sao thì quét xong cũng bị nói, vậy thì không quét nữa. Sau đó, hắn tiến vào túi không gian vô hạn và bắt đầu tu luyện.

Trong túi không gian vô hạn, Diệp Thiên Dật lấy tài nguyên tu luyện mà Lý Thanh Sơn cho mình, bao gồm cả võ kỹ.

"Má Hồ."

Diệp Thiên Dật nhìn thấy má Hồ dần dần tu luyện thành hình.

"Có cần ta giúp không?"

Má Hồ lên tiếng hỏi.

"Không cần, không cần, ta tới đây tu luyện võ kỹ một chút, thăng cấp cảnh giới một chút."

Diệp Thiên Dật nói.

"Được. Vậy ta tiếp tục hoá hình."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!